Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 266: 485. Thực phẩm chức năng

Chương 266: 485. Thực phẩm chức năng

Lúc xa nhà thì lúc nào cũng nhớ nhà, nhớ đồ ăn vặt, nhớ cơm mẹ nấu, nhớ con em gái ồn ào, cả chiếc giường lớn vừa êm ái vừa yên tĩnh nữa...

Thế nhưng về nhà được hơn một tuần, An Hàm lại bắt đầu hoài niệm cuộc sống tự do tự tại ở căn hộ cho thuê mất rồi.

Mệt mỏi ngửa người nằm trên giường, cô nghe tiếng mưa rào rào ngoài cửa sổ, khẽ nhếch môi, khó hiểu lẩm bẩm: “Cái mùa này sao cũng có mưa to thế nhỉ...”

Vốn dĩ nhiệt độ đã đủ thấp rồi, giờ lại thêm trận mưa to, nhiệt độ giảm xuống gần không độ, vừa lạnh vừa ẩm, chăn cũng chẳng còn ấm áp nữa.

Kể cả khi đã chui trong chăn, An Hàm vẫn phải mặc đồ rất dày, một chiếc chăn bông dường như không thể cản nổi cái lạnh, đêm đến cô còn bị cóng đến tỉnh giấc mấy lần, đành phải coi em gái như túi sưởi mà ôm cả đêm.

Phải công nhận một điều, xét về khoản làm “túi sưởi” thì em gái rõ ràng không bằng Tô Bằng.

Tay chân và tai vừa nóng ran vừa ngứa ngáy, vết cước của cô hình như cũng nặng hơn một chút.

An Hàm ngáp một cái, cuộn tròn trong chăn mãi không dậy nổi, cô xoay người, quấn chiếc chăn dày cộp, ló đầu nhìn Tô Bằng đang nằm trên tấm đệm dưới sàn, phát hiện cậu cũng đã tỉnh từ sớm.

“Đang nghĩ gì thế?” Cô chống một tay lên đầu, vừa ngáp vừa hỏi. “Mấy hôm nay tớ cứ thấy cậu có tâm sự gì đó.”

Dù Tô Bằng không nói, nhưng cô có thể cảm nhận rất rõ suy nghĩ của cậu.

“Không phải đang nghĩ chuyện nhà cửa đấy chứ?” Mắt cô cười cong thành vầng trăng khuyết. “Đừng để tâm quá lời bố tớ nói, mỗi ngày có bao nhiêu người kết hôn, chẳng lẽ ai cũng phải có nhà có xe à? Cả nước có bao nhiêu người lương tháng trên năm nghìn để mà đóng thuế chứ? Đa số mọi người đều là kết hôn xong rồi hai người cùng nhau cố gắng phấn đấu kiếm tiền trả góp mà?”

“Lên mạng lướt Douyin, Zhihu một tí là thấy ai cũng lương năm trăm triệu, một tỷ, nhiều như cún con ngoài đường~”

Tuy An Hàm cũng hy vọng có một căn nhà của riêng mình, nhưng cô không hề vội chút nào.

Bởi vì nhiệm vụ hoàn thành trước đó đã thưởng cho cô một căn nhà rồi, nghe nói đợi đến lúc kết hôn ông nội của Tô Bằng sẽ tặng cho cô~

Hệ thống đúng là chẳng bao giờ dứt khoát, ngoài đạo cụ và thuộc tính ra, những phần thưởng khác toàn được gửi đến tay cô một cách gián tiếp, nhỡ đâu trên đường nhận thưởng có sự cố gì thì phần thưởng chắc sẽ biến thành hình phạt mất. Nhiệm vụ cầu hôn hoàn thành cách đây không lâu cũng thế, đến giờ An Hàm vẫn chưa thấy viên kim cương kia đâu.

Tô Bằng nhìn An Hàm, đôi mắt cười của cô lấp lánh như một viên bảo thạch quý giá.

Cậu vươn vai một cái rồi rùng mình: “Cái thời tiết quái quỷ gì thế này, lạnh quá!”

“So với chỗ cậu thì sao?”

“Chỗ tớ mùa đông lạnh nhất cũng chỉ tầm bảy, tám độ thôi.”

An Hàm cười gật đầu: “Đừng có đánh trống lảng.”

“...”

Con bé này cứ thông minh ở những chỗ không đâu, rõ ràng ngày thường vô tâm vô phế, ồn ào náo nhiệt là thế.

Tô Bằng im lặng một lát rồi thở dài bất đắc dĩ: “Nếu nhà tớ không có tiền, không có năng lực thì thôi đi, đằng này rõ ràng có đủ khả năng để cho cậu một cuộc sống tốt đẹp...”

“Không muốn dựa dẫm vào gia đình là chuyện bình thường mà?”

Chẳng biết từ bao giờ, “ăn bám” – một từ từng bị xã hội chỉ trích nặng nề, giờ đây lại trở thành chuyện thường ngày của đa số mọi người.

Muốn mua một căn nhà, không nói đến chuyện dốc cạn túi tiền của ba thế hệ thì ít nhất cũng được bố mẹ hỗ trợ một phần.

“Đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh này nữa, tớ có để tâm đâu.”

Dù sao thì ông nội cậu cũng sẽ cho tớ một căn nhà mà~

Nhưng chắc cũng phải đợi sau đám cưới, tính ra có khi còn phải mấy năm nữa.

“Tớ thích cậu đâu phải vì muốn làm mợ chủ nhà giàu đâu.”

An Hàm lẩm bẩm rồi lật người, nhưng đột nhiên nhận ra điều gì đó, cô bỗng quay ngoắt sang bên cạnh.

Em gái không biết đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt to tròn trong veo của con bé viết rõ hai chữ “KINH NGẠC”, hai má ửng hồng, đôi môi cũng kinh ngạc hé mở.

Phát hiện lời mình nói đã bị em gái nghe thấy, cảm giác xấu hổ không tên bỗng ập lên não, mặt An Hàm đỏ bừng lên, cô kéo phắt chăn lên, trùm kín cả cái đầu nhỏ của con bé.

“Nghe lén chị nói chuyện! Có biết xấu hổ không hả!”

“Em nghe một cách quang minh chính đại mà!”

Cô tức quá lật người đè em gái xuống chăn, hai chị em đang vật lộn thì dưới lầu vọng lên tiếng gọi của mẹ.

“An Hàm! Tô Bằng! Dậy ăn sáng thôi!”

“Tạm tha cho mày đấy!”

An Hàm tức tối bò ra khỏi chăn, hơi ấm từ trận vật lộn và sự ngượng ngùng khiến cô ấm lên không ít, sau khi vội vàng rời giường, cô liền khoác thêm chiếc áo phao dày cộp vào người.

“Chẳng hiểu sao mẹ mình có thể dậy sớm nấu cơm vào bất cứ ngày nào, dù trời có lạnh đến đâu...”

Lúc ba người xuống lầu, mẹ vẫn đang chuẩn bị bữa sáng hôm nay, bố thì đang pha trà kỷ tử, dáng vẻ uể oải dựa vào sô pha ngáp ngắn ngáp dài.

Đêm qua mưa còn to hơn buổi sáng mà lạ là chẳng nghe thấy động tĩnh gì.

An Hàm liếc mắt nhìn bố, rồi hớn hở ló đầu vào bếp: “Mẹ ơi, hôm nay ăn gì thế ạ?”

“Bánh cuộn chiên với một ly sữa.”

Mấy miếng vỏ bánh đã được nướng trong chảo đến độ mềm giòn, xúc xích, gà xiên que và thịt thái sợi cũng đã được rán vàng xém, mẹ mở tủ phía trên, lấy ra hai chai nước sốt rồi hỏi: “Sốt cà chua và sốt salad, lấy loại nào?”

“Có sốt tiêu đen không ạ?”

“Thế con ra ngoài mua đi?”

An Hàm ngẩng đầu nhìn trận mưa như trút nước ngoài cửa sổ, không chút do dự đổi ý: “Sốt salad ạ!”

“Mẹ ơi! Con lấy sốt cà chua!”

Quay đầu lại, cô thấy Tô Bằng và bố đang ngồi cạnh nhau trên sô pha, tình cảm của hai người đàn ông dường như đang trong quá trình tốt đẹp hơn, họ gần như cùng lúc nhấp một ngụm trà kỷ tử, rồi lại cùng lúc khẽ thở dài một tiếng.

An Hàm nhón chân, rón rén đi ra sau ghế sô pha, rồi tựa người vào tường, khoanh hai tay trước ngực, chờ nghe lén cuộc đối thoại của họ.

Chỉ có cô em gái là ném cho cô một ánh mắt khinh bỉ.

Cũng không phải chờ quá lâu, cuối cùng Tô Bằng cũng chủ động mở lời, khiến An Hàm đứng phía sau nghe rõ mồn một.

“Bố, hai hôm nữa con định về một chuyến ạ.”

Bố tỏ ra khá lạnh nhạt gật đầu: “Ờ, Tết nhất đến nơi rồi, An Hàm đừng đi.”

“Vâng...” Tô Bằng ngập ngừng một lát. “Lần sau sang con mang cho bố một lọ Thận Bảo, bố con hay dùng lắm, hàng hiệu của nước ngoài đấy ạ.”

“Khi nào về!”

“Chắc là... một tuần sau ạ?”

“Cháu về nhà một chuyến mà cũng cần lâu thế à?” Bố dường như cảm nhận được vẻ hơi kinh ngạc của Tô Bằng, dáng vẻ nôn nóng ban nãy lập tức thu lại không ít, ông điềm tĩnh nhấp một ngụm trà. “Ta chỉ lo cháu không có ở đây, An Hàm ở nhà một mình không quen.”

“Vâng.”

Hai người cùng im lặng một lát, bố lại không nhịn được hỏi: “Hiệu quả thế nào?”

“Chắc là... cũng được ạ?” Tô Bằng gãi đầu bối rối. “Con cũng có dùng bao giờ đâu.”

“Được, về sớm nhé.”

“Chị ơi... Thận Bảo là gì thế ạ?”

Câu hỏi bất ngờ của cô em gái khiến hai người đàn ông giật nảy mình, họ đồng loạt quay đầu lại, nhưng chỉ thấy hai đôi mắt ngây thơ vô số tội.

“Chị biết đâu~ Chắc là một loại kẹo thôi?”

“Ồ~ Em cũng muốn ăn!”

Em gái thì ngây ngô thật, nhưng biểu cảm ngây thơ trong sáng của An Hàm, kết hợp với ngữ khí cao vút, lại chứa đầy vẻ trêu chọc và chế nhạo.

Bố đỏ mặt tía tai, cố gắng biện minh cho mình.

“Đàn ông trung niên! Uống chút thực phẩm chức năng thì đã sao! Ta thấy Tô Bằng cũng phải uống nhiều vào!”

“Con không phải, con không có, bố đừng lôi con vào!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!