Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 228: 448. Sáng sớm

Chương 228: 448. Sáng sớm

Tầm bốn giờ sáng, tiếng gọi hiền từ của mẹ vọng vào từ ngoài cửa.

“An Hàm, đến giờ dậy rồi.”

“An Hàm?”

Trong phòng, chiếc giường được ghép lại trông vô cùng lộn xộn, An Hàm cuộn tròn trong lòng Tô Bằng, vẫn ngủ say sưa. Ngược lại, Tô Bằng lại lơ mơ nghe thấy tiếng gọi bên ngoài, ngáp một cái rồi mở mắt ra.

Cậu vươn tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, liếc nhìn thời gian, bất lực than một tiếng: “Mới có ba rưỡi.”

“Ngắm mặt trời mọc thì có gì hay ho chứ.”

Cậu dùng ngón trỏ và ngón cái xoa hai bên thái dương, nói vọng ra ngoài: “Dậy ngay đây ạ!”

Khi tiếng bước chân xa dần, Tô Bằng cũng chống người, tựa vào đầu giường.

Cậu cúi đầu nhìn An Hàm, người chẳng những không bị hành động của cậu đánh thức mà ngược lại còn ôm lấy đùi cậu, cậu vươn tay kéo chăn lên, đắp kín vai cho cô.

Cơ thể rã rời ê ẩm.

Phải công nhận, cái dáng vẻ má đỏ bừng, cố mím môi để không phát ra tiếng, đôi mắt rưng rưng ngấn lệ của An Hàm quả thực quá mức mời gọi.

Chỉ là trên vai bị cắn một hàng dấu răng, với lại hai đứa quậy đến tận một hai giờ đêm mới ngủ.

Vươn vai một cái, cơn buồn ngủ của Tô Bằng cũng coi như tan biến hẳn.

Cậu lúc này mới khẽ lay vai An Hàm: “Dậy đi nào.”

“Dậy thôi, đừng ngủ nữa.”

“Ưm~” An Hàm khẽ hừ một tiếng như mèo con, bất mãn cau mày, cô xoay người, ôm lấy chiếc chăn vào lòng.

“Dậy thôi.”

“Ưm~”

Sau nhiều lần bị lay vai, An Hàm mới mơ màng mở mắt ra. Vẻ mặt cô đờ đẫn mụ mị, hai mắt vô hồn, cứ thế nhìn trân trân lên chiếc đèn treo trên trần nhà, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

“Tớ đi đánh răng trước, cậu mau dậy đi, lát nữa cậu còn phải tắm nữa đấy.”

“Tớ, tớ buồn ngủ quá...”

Giọng An Hàm khàn khàn, mềm nhũn, cô rũ mắt xuống trông vô cùng uể oải, dường như có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào.

Cô tiếp tục than vãn đổ lỗi như mọi khi: “Đều tại cậu tối qua hành tớ lâu như thế, lại còn không lau sạch cho tớ...”

“Đó không phải là vì cậu ngủ quên rồi sao? Vả lại sau đó rõ ràng là cậu cứ quấn lấy tớ mà.”

Tô Bằng đứng dậy, nhưng lại có chút đứng không vững, cậu hít sâu một hơi: “Chân tớ mềm nhũn cả rồi.”

Sắc mặt cậu có hơi tái nhợt, chân tay bủn rủn, lại nhìn sang An Hàm mặt mày hồng hào rạng rỡ, trông chẳng khác nào bị hút cạn tinh khí.

“Đó là do cậu yếu thôi!”

An Hàm “xì” một tiếng, cô ngọ nguậy uốn éo trên giường, duỗi thẳng người, ưỡn cong lưng thành hình cánh cung, hai tay giơ cao vươn vai, chiếc áo thun ngắn bị kéo ngược lên, để lộ vùng bụng phẳng lì mềm mại.

Tô Bằng đi về phía phòng vệ sinh, liếc mắt một cái, rồi nhanh chóng dời tầm mắt đi: “Cậu đang muốn quyến rũ tớ tập thể dục buổi sáng đấy à?”

“Làm gì có? Cậu làm nhanh lên, tớ còn phải tắm nữa!”

“Vậy cậu tắm trước đi.”

Cậu quay đầu lại, thì thấy An Hàm đang chậm rãi ngồi dậy từ trên giường.

An Hàm chỉ mặc độc một chiếc áo thun ngắn, gần như chẳng che được gì, đôi chân thon dài nuột nà lộ ra từ dưới vạt áo, cô có hơi ngượng ngùng dùng tay kéo vạt áo xuống, che đi tầm mắt của Tô Bằng.

Cô vội vàng lách vào phòng vệ sinh, tắm táp qua loa trong năm phút, sau đó mở hé cửa, gọi ra ngoài: “Tô Bằng, đưa quần áo vào cho tớ!”

“Được.”

Tắm gội xong xuôi, An Hàm thay một bộ đồ thường ngày rồi bước ra khỏi phòng vệ sinh.

Tính ra chỉ ngủ được bốn tiếng, điều này khiến cô vẫn hơi uể oải, nhưng dù sao cũng là một thanh niên từng có thời cày tiểu thuyết đến sáng, chỉ ngủ một hai tiếng là đi học, nên bốn tiếng ngủ cũng tạm đủ.

Cô chẳng có việc gì làm trong phòng, bèn mở cửa đi sang phòng của mẹ bên cạnh.

Cửa phòng bên cạnh đang mở toang, mẹ cô cầm một chiếc gương nhỏ, đang dùng bộ mỹ phẩm mang theo để trang điểm. Nghe thấy tiếng bước chân của An Hàm, bà quay đầu lại nhìn: “Tối qua ngủ có ngon không?”

“Cũng ổn ạ.”

Dù sao cuối cùng cũng mệt đến mức vừa nhắm mắt là ngủ thiếp đi.

“Cái khách sạn này ồn quá, cách âm kém không chịu được. Lần sau không ở mấy cái nhà nghỉ nhỏ này nữa.” Mẹ cô lại nhìn vào gương, tô son môi một cách đơn giản, “Con xem, màu son này đẹp không?”

Vẻ mặt An Hàm có hơi vi diệu, gật đầu một cái.

Cô hoàn toàn không nhìn ra được các loại son môi có gì khác nhau.

“Con qua đây mẹ tô thử cho.”

“Chị! Nút bịt tai dùng tốt không ạ!” Cô em gái ngậm bàn chải đánh răng thò đầu ra từ phòng vệ sinh, “Em ngủ ngon lắm luôn!”

An Hàm lườm nó một cái, chẳng biết phải nói gì cho phải.

May mà lúc đó em gái không ghé qua vào lúc đêm hôm khuya khoắt, nếu không đang lúc gay cấn mà bị cắt ngang thì Tô Bằng chắc tức chết mất.

“Chị đang thiu thiu ngủ rồi mà em còn gõ cửa đánh thức chị dậy.”

“Lúc đó không phải có người say rượu ồn ào lắm sao? Thế mà cũng ngủ được à?”

An Hàm giật giật khóe miệng: “Tóm lại tối em có tìm chị thì nhắn tin trước, không thì chị ngủ rồi em lại làm phiền.”

“Mẹ, mẹ phải quản nó đi! Lớn tồng ngồng rồi mà ngày nào cũng đòi ngủ chung với con!”

Mẹ cô cười bất đắc dĩ: “Thường ngày con cũng có ở nhà đâu, nó quấn con cũng là chuyện bình thường, nhưng mà đêm hôm khuya khoắt thì đúng là không nên thật.”

“Quấn con thì cũng không thể ảnh hưởng đến giấc ngủ của con được chứ...”

“Qua đây thử son môi đi.”

An Hàm trước đây cũng từng thử son môi, nhưng không thực sự hiểu được ý nghĩa của nó.

Cô ngoan ngoãn bê một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cạnh mẹ, ngẩng mặt chu môi, để mẹ tỉ mỉ tô son cho mình.

Tâm trạng của mẹ cô hơi phức tạp, đổi lại là trước đây, làm sao bà có thể tưởng tượng được sẽ có một ngày mình tự tay tô son cho con trai mình...

“Xong rồi.”

An Hàm mím môi, quay đầu nhìn mình trong chiếc gương nhỏ.

Đôi môi được tô son dường như căng mọng hơn bình thường một chút, có độ bóng nhẹ, hình như cũng giúp nhan sắc và khí chất của cô tăng lên đôi chút.

“Đẹp lắm, hợp với con đấy.” Mẹ cô cười tủm tỉm khen.

“Thật ạ?” An Hàm ngập ngừng nhìn mình trong gương, rồi đột nhiên đứng dậy nói: “Con đi hỏi Tô Bằng xem sao!”

Cô chạy lon ton ra khỏi phòng, một lát sau, mẹ cô đã nghe thấy tiếng hỏi vọng ra từ phòng bên cạnh: “Tô Bằng! Son môi của tớ có đẹp không!”

Tô Bằng lúc này vừa rửa mặt xong, đang ngồi trên mép giường mang giày thì thấy An Hàm tất tả chạy vào phòng, chỉ vào môi mình rồi hỏi cậu.

Cậu vẫn còn hơi ngơ ngác, ngẩng đầu lên, cẩn thận ngắm nghía đôi môi đỏ của An Hàm, sau đó quả quyết đáp: “Đẹp!”

“Thật không? Dù sao thì kiểu gì cậu cũng nói đẹp thôi.”

“Chủ yếu là do người đẹp sẵn rồi.”

An Hàm lườm cậu một cái, lầm bầm rồi ngồi xuống bên cạnh: “Để tớ lên mạng mua thử hai thỏi xem sao.”

“Mã màu... chẳng hiểu gì cả, tớ hơi mù màu, cậu chọn giúp tớ được không?”

“Tớ nào có rành cái này... Hay cứ mua loại đắt tiền?”

Cô trầm ngâm một lát, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào gò má của Tô Bằng.

“Sao thế?”

Cô bỗng nở một nụ cười đầy ranh mãnh, đột nhiên dùng hai tay ôm lấy đầu Tô Bằng rồi hôn chụt lên.

Tô Bằng không kịp đề phòng bị cô đè ngã xuống giường: “Cửa chưa đóng!”

“Tớ thử chút thôi mà.” An Hàm lườm Tô Bằng một cái, đã ngồi thẳng người dậy: “Vết son này nhạt quá đi~”

“Chị, mẹ bảo rửa mặt xong thì đi ăn sáng chung ạ!”

“Được! Biết rồi!”

Cô em gái liếc mắt một cái đã phát hiện ra vết son trên mặt Tô Bằng, liền bụm miệng kêu lên: “Í~”

Tô Bằng mặt già đỏ bừng, vội vàng đứng dậy chạy vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!