Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 276: 495. Thường ngày

Chương 276: 495. Thường ngày

“Xấu hổ gì thế?”

Dì cười tủm tỉm bước vào nhà, bà đặt đĩa trái cây đã gọt sẵn lên bàn, quay đầu lại thì thấy An Hàm mặt đỏ bừng, dáng vẻ luống cuống ngồi bệt dưới đất.

Nụ cười của bà càng thêm đậm. Thật không ngờ cô bé có vẻ rụt rè này lại dám chủ động trêu chọc con trai mình.

Xem ra ngày có cháu bế chẳng còn xa nữa rồi?

“Dạ, không có gì đâu ạ.” An Hàm vô cùng chột dạ, cúi đầu liếc nhìn cổ áo mình.

Quyển đó không lớn, nhét trong lớp áo dày cũng không cảm thấy nặng nề gì, nhưng cô rất sợ mình vừa đứng dậy, nó sẽ tuột ra rơi xuống đất.

Trêu Tô Bằng thì chẳng sao, trước đây cô còn làm nhiều chuyện xấu hổ hơn với cậu rồi, nhưng nếu quyển truyện đó bị dì phát hiện thì…

Cô không dám đứng dậy, bèn rướn người, lấy thêm một quyển truyện tranh nữa trong tủ, mở ra xem rồi thở phào nhẹ nhõm.

May mà trong bộ sưu tập của Tô Bằng không phải toàn là truyện người lớn.

Truyện tranh bình thường vẫn có.

Dì đi đến bên cạnh An Hàm, ngồi xuống giường, nhân lúc Tô Bằng đi tắm để hỏi han tình hình.

“Hai đứa không định có con sớm à?”

“Vâng, chắc cũng phải tới ba mươi tuổi ạ?”

“Thế thì thành sản phụ lớn tuổi mất~”

Tim An Hàm thắt lại, nghe nói sinh con khi lớn tuổi nguy hiểm lắm, mà Hệ thống nhiều nhất cũng chỉ bảo vệ cô không bị đau lúc sinh chứ chẳng thèm quan tâm cô sống hay chết.

Cô lập tức co rúm lại: “Hay là… thôi ạ?”

“Đúng rồi đó, dì thấy tuổi của con bây giờ là vừa đẹp.”

Ý của con là hay thôi không sinh nữa…

Dù sao thì cả cô và Tô Bằng đều ghét trẻ con, bản thân cô cũng mang tâm lý sợ hãi và lo lắng với chuyện này.

Nhưng lời đến bên miệng, cô vẫn không nói ra suy nghĩ trong lòng. Tuy dì trông khá thoáng và cởi mở, nhưng đụng tới vấn đề cháu chắt thì e rằng đa số bố mẹ chồng đều chẳng vui vẻ gì.

“Dì thấy con bây giờ là vừa đẹp, sinh luôn một đứa đi, có thể thuê bảo mẫu chăm, cũng không ảnh hưởng đến công việc của con đâu…”

“À vâng…”

“Với lại, con đi làm hay không cũng thế thôi, nhà mình cũng không thiếu chút tiền con kiếm được.”

“Dạ dạ.”

An Hàm lại càng muốn chuồn lẹ.

Nhưng dường như dì đã nhìn ra thái độ qua loa cho xong chuyện của cô, liền đổi chủ đề: “Tối nay dì với chú sẽ dọn đi chỗ khác ở, mai là phải đi làm lại rồi, ở đây cũng không tiện lắm.”

“Tối nay đi luôn ạ?”

“Để không gian riêng cho hai đứa còn gì?” Dì trêu chọc, cười với An Hàm, “Để con đỡ phải ngại ngùng.”

“…”

“Sau này mỗi ngày dì chú thỉnh thoảng qua nấu cho bữa cơm trưa nhé? Dạo này vệ sinh trong nhà con phải để ý hơn đấy, Tô Bằng quét cái nhà còn không xong.”

“Vâng vâng ạ.”

An Hàm ngoan ngoãn gật đầu lia lịa.

Thật ra cô thấy nếu cứ ở đây thì thà về lại căn hộ cho thuê còn hơn.

Nhưng căn hộ cho thuê dù sao cũng khá xa, chú dì còn muốn mỗi ngày qua lại để bồi đắp tình cảm, nếu công việc bận rộn thì không thể nào ngồi xe hơn một tiếng đồng hồ đến căn hộ ở ngoại ô để thăm họ được.

“Ở đây cứ như ở nhà mình thôi, dì có ăn thịt con đâu.” Dì an ủi An Hàm, “Đừng căng thẳng quá, Tết Tô Bằng mới về, ít nhất cũng phải ở đến qua Rằm tháng Giêng rồi hẵng đi chứ, đúng không?”

“Rằm tháng Giêng ạ…”

Cũng chỉ còn mấy ngày nữa thôi.

Dì phát hiện ra trêu chọc An Hàm là một hoạt động cực kỳ có lợi cho thân tâm.

Đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt e thẹn đỏ bừng,娇嫩欲滴 của An Hàm, người ta luôn cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng.

Bà cười hiền từ, một tay che miệng trêu: “Mai dì mang ít đồ bổ qua, con nhớ phải đốc thúc Tô Bằng ăn nhiều vào nhé, dì sợ người nó chịu không nổi.”

“Cái này… sức khỏe cậu ấy tốt lắm ạ…”

An Hàm đỏ bừng mặt, chán đời phát hiện ra, bất kể là bố mẹ mình hay bố mẹ chồng tương lai đều đã nhận ra cái thể chất “máy ép” của cô.

Ngoại trừ bố cô vẫn còn hơi khó tin và đổ tội cho Tô Bằng, những người còn lại đều tỏ thái độ vui mừng…

Nghe thấy tiếng mở cửa từ phía phòng tắm, dì cười tủm tỉm xoa đầu An Hàm rồi đứng dậy đi ra ngoài: “Vậy dì với chú đi trước nhé.”

“Bye bye dì ạ~”

Thấy dì đã đi, An Hàm mới thở phào nhẹ nhõm, kéo khóa cổ áo xuống, lấy quyển truyện người lớn từ trong ra đặt lại vào giữa chồng truyện tranh ngăn nắp.

May quá, tối nay chú dì đi rồi.

Tiếp theo là thế giới của hai người~

Tô Bằng mặc bộ đồ ngủ mỏng manh bước vào phòng, ngáp một cái rồi hỏi: “Mẹ tớ vừa nói gì với cậu đấy?”

“Bảo chúng ta qua Rằm hẵng đi.”

“Cũng được.”

Cậu nhếch môi không tỏ ý kiến, rồi nghe thấy tiếng cửa chính bên ngoài mở ra, ngoảnh đầu nhìn thì thấy bố mẹ mình xách theo ít hành lý, vừa nói cười vừa chuẩn bị rời đi.

“Bảo là tối nay họ đi luôn, để lại không gian riêng cho chúng ta…” An Hàm giải thích.

“Thế thì tốt quá.”

Tô Bằng vốn đang hơi buồn ngủ, nhưng vừa biết tin bố mẹ tối nay đi, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên.

Cậu nhanh chóng dán mắt vào người An Hàm.

Tuy An Hàm mặc đồ kín mít chẳng nhìn ra dáng người gì, nhưng căn phòng trong hai ngày nay đã vương lại mùi hương của cô, dường như chỉ cần bước vào phòng, hormone của cậu lại tự động tăng vọt.

Cô gái này ngày càng yêu nghiệt rồi.

Trước đây còn phải thấy chút gì đó không nên thấy, hoặc ôm lấy thân hình mềm mại kia thì cậu mới có phản ứng.

Vậy mà bây giờ chỉ cần ngửi thấy chút mùi hương, biết bố mẹ đã đi không còn bị gò bó, não đã tự động tưởng tượng ra mấy thứ bậy bạ, cơ thể theo đó hoàn tất thao tác chào cờ.

Nhưng hai quả cật đang âm ỉ đau…

Tô Bằng khó khăn dời mắt khỏi người An Hàm, rồi ngồi phịch xuống trước máy tính, thở dài một tiếng.

Tại sao trên mạng mấy cậu trai trẻ có thể một ngày mấy lần, ít nhất thì một ngày một lần mà cơ thể trong thời gian ngắn vẫn không có vấn đề gì.

Vậy mà cậu chỉ một lần đã bị vắt cho khô sạch.

“Tớ cũng đi tắm đây, đến tiệm net một chuyến mà người toàn mùi khói thuốc.” An Hàm làu bàu đứng dậy, tìm bộ đồ ngủ của mình, đồng thời nhạy bén nhận ra ánh mắt vừa khao khát vừa do dự của Tô Bằng.

Cô nhếch môi, vừa định trêu chọc Tô Bằng thì nhận ra chú dì vẫn chưa đi.

Đừng để bị bắt gặp nữa…

Đành phải nuốt lại lời mời tắm chung vào bụng.

An Hàm ôm đồ ngủ rời khỏi phòng, trên đường đến phòng tắm, chú đã đi giày xong, đang đứng ngoài cửa chuẩn bị đi thì thấy cô.

Chú cũng không ra vẻ gì, gọi với từ xa: “Tối nay còn thừa cá nướng đấy, nếu đói thì cho vào lò vi sóng hâm lại nhé.”

“Con biết rồi ạ! Chú dì đi đường cẩn thận.”

An Hàm đứng trước cửa phòng tắm không đi nữa, nhìn chú dì rời đi, đóng cửa chính lại, vẻ mặt ngoan ngoãn đáng yêu ban nãy lập tức biến thành nụ cười của một tiểu quỷ đầy hứng khởi, không ngừng lan tỏa.

Cô đặt bộ đồ ngủ trên tay xuống, lon ton chạy về phòng ngủ.

“Tô Bằng! Có muốn tắm chung không!”

“Cậu đã nói thế rồi thì…” Tô Bằng trước máy tính lập tức bị cám dỗ, nhưng nói được nửa câu lại gắng gượng kìm nén ham muốn, “Tớ cũng vừa tắm xong rồi, không tắm nữa đâu.”

Tuy còn trẻ nhưng vẫn phải biết kiềm chế.

Kẻo đến lúc lớn tuổi hơn một chút lại thành ra “nộp công lương” cho có lệ thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!