Tập 03

Chương 99: 319. Chủ Nhật

Chương 99: 319. Chủ Nhật

Dù đã tỉnh ngủ, nhưng An Hàm vẫn cứ bám lấy người Tô Bằng, nấn ná trong chăn thêm phải đến mười phút, lúc này mới cẩn thận buông cậu ra, gỡ bàn tay đang đặt trên ngực mình, rồi rón rén trèo xuống giường.

Phải công nhận là ôm Tô Bằng ngủ thích thật~

Chỉ là cánh tay phải bị đè bên dưới không biết để đâu cho phải, đặt chỗ nào cũng thấy kỳ kỳ.

Gò má cô hơi ửng hồng, cô đứng ở đầu giường, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Tô Bằng, rồi bỗng cảm nhận được cảm giác lành lạnh trên cổ, cúi đầu xuống, cô mới phát hiện ra sợi dây chuyền không biết đã được đeo lên từ lúc nào.

“Ưm... có thêm sợi dây chuyền trên cổ cảm giác lạ ghê.”

Cô có chút không quen, khẽ kéo sợi dây, nâng mặt dây chuyền hình trái tim lên, lẩm bẩm: “Xấu quá.”

Cứ cảm thấy hình này có hơi... thẳng thắn quá.

Nhưng trong lòng lại không kìm được mà nhảy nhót vui sướng...

An Hàm lật qua lật lại ngắm nghía mặt dây chuyền, càng nhìn càng thích, đôi mắt cũng cười tít lại thành vầng trăng khuyết.

Cô chưa bao giờ tìm hiểu hay có hứng thú với trang sức, thậm chí còn chẳng mấy khi nhìn thấy, nên đối với sợi dây chuyền này, cô tràn ngập cảm giác mới lạ và tò mò. Đây cũng là sợi dây chuyền đầu tiên thuộc về cô.

Dù cảm giác đeo trên người có chút không quen, cô vẫn nhét sợi dây vào lớp áo trong cùng, mặt dây chuyền lành lạnh khẽ kích thích làn da, khiến cô lúc nào cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó.

“Tự dưng lại tặng mình dây chuyền... không biết bao nhiêu tiền, nghe nói đắt lắm.”

Nếu đắt quá thì phải bắt Tô Bằng đem đi trả lại.

Dù với gia cảnh của Tô Bằng thì có lẽ cậu sẽ không để tâm, nhưng đeo một món đồ quý giá trên người, An Hàm lại cứ lo sẽ lỡ tay làm hỏng hay đứt mất.

Hí hửng đắp lại chăn cho Tô Bằng, An Hàm vui vẻ ngân nga hát rồi đi ra khỏi phòng ngủ.

Chỉ là khi vừa ra đến phòng khách, nụ cười trên mặt cô liền tắt ngấm.

Kế hoạch ban đầu là mời Vương Thắng đến tiệc sinh nhật, với cái tính ưa sạch sẽ của cậu ta, chắc chắn sẽ không chịu nổi cảnh tượng bừa bộn sau bữa tiệc và sẽ giúp cô dọn dẹp.

Ấy vậy mà giờ đây, nước lẩu vương vãi để lại vết ố trên nền gạch, trên bàn trà là nồi lẩu và bát đũa ngổn ngang, các loại rác cũng không được dọn đi mà chất đống lộn xộn.

Sớm biết Vương Thắng không đến thì đã ra ngoài ăn rồi, mắc gì phải bày vẽ ở nhà chứ...

An Hàm thở dài thườn thượt. Tối qua say rượu chưa tắm, cô còn định đi tắm nước nóng một cái đây.

Nhưng xem ra hôm nay không dọn nhà là không được rồi.

“Dọn dẹp xong rồi tắm vậy...”

“Rượu gì mà mạnh dữ vậy? Giờ vẫn còn hơi đau đầu.”

“Tửu lượng của mình rõ ràng tốt lắm mà.”

Khẽ gõ gõ vào đầu, An Hàm cau mày đi vào phòng vệ sinh. Trên gương, mặt cô sưng lên một vòng, cả người trông phờ phạc hẳn đi.

“Không bao giờ uống cái thứ cocktail này nữa, rõ ràng chẳng có vị rượu mà mấy ly đã hạ gục mình.”

“Lại còn để Tô Bằng leo lên giường nữa... lần sau có khi say bí tỉ rồi cho không luôn mất.”

An Hàm vẫn nhớ mang máng chuyện xảy ra tối qua, nhưng hoàn toàn không biết tại sao Tô Bằng lại ngủ cùng mình.

Cảm giác Tô Bằng cũng đâu phải loại người thừa cơ cô say xỉn mà giở trò... nếu đúng là vậy thì quần áo của cô đã không còn nguyên vẹn rồi.

“Chẳng lẽ là mình mời cậu ấy à?”

Lẩm bẩm loại bỏ khả năng bất khả thi nhất, An Hàm cũng đã rửa mặt xong, cô vỗ nước lạnh lên mặt, vẻ phờ phạc mệt mỏi lập tức biến mất.

Đã bảy giờ sáng, nhưng bên ngoài trời vẫn chỉ mờ mờ sáng.

Dù gần đây nhiệt độ đã ấm lên, nhưng lúc ra khỏi cửa, An Hàm vẫn bị cái lạnh làm cho mặt đỏ bừng, tay giấu trong túi áo không tài nào lôi ra nổi.

Cô chạy lóc cóc đến xe bán đồ ăn sáng lưu động ở cổng khu chung cư, không ngờ lại gặp người quen.

“Anh Nhâm?”

“Sớm thế?” Anh Nhâm vừa nhận lấy chiếc bánh màn thầu từ tay ông chủ, quay đầu lại chào hỏi, “Chủ nhật mà không ngủ nướng à?”

“Anh Nhâm~ hôm qua sinh nhật em đó...” An Hàm mặt dày sán lại gần.

Nhâm Trì tiện tay nhét luôn cái bánh vào tay cô: “Đây, quà sinh nhật.”

“Xí~ Keo kiệt!”

Thực ra An Hàm có mời Nhâm Trì đến dự tiệc, dù sao cũng ở cùng một khu, đi lại cũng tiện.

Nhưng Nhâm Trì đã thẳng thừng từ chối, lý do là với tư cách cố vấn học tập mà tham gia tiệc của sinh viên thì sẽ khiến các bạn khác thấy gò bó và khó xử... nhưng cô thấy lý do này chuối quá, có lẽ anh Nhâm đã chạy đi đâu đó tìm cảm giác mạnh rồi.

“Ông chủ, cho cháu hai suất bánh mì kẹp, hai suất súp miến.”

Thấy An Hàm toàn mua đồ ăn hai suất một, Nhâm Trì cũng đoán được tối qua cô đã qua đêm cùng Tô Bằng.

“À đúng rồi, học bổng của kỳ trước tuần sau sẽ về tài khoản đấy.”

“Em làm gì có học bổng đâu anh...”

“Bảo em nói với Tô Bằng thôi.”

An Hàm trợn mắt kinh ngạc, cô chưa bao giờ nghe Tô Bằng nói về chuyện này: “Cậu ấy mà cũng có học bổng á?”

“Chứ sao? Kỳ trước người ta tất cả các môn đều top đầu lớp, chưa nghỉ buổi nào, đại hội thể thao thành tích cũng tốt, thi đấu còn được giải nhì nữa.”

“Thôi được rồi...”

Cô thở dài đầy ngưỡng mộ.

Rõ ràng kỳ trước Tô Bằng ngày nào cũng lêu lổng với cô, chẳng thấy cậu ta học hành chăm chỉ lúc nào, còn thường xuyên trốn học, thế mà vẫn thi điểm cao, giành được học bổng.

Còn cô có hai môn vừa tròn sáu mươi điểm, khả năng cao là thi không qua, được thầy cô châm chước cộng thêm điểm chuyên cần.

“Không phải cậu ấy cũng thỉnh thoảng trốn học sao...”

“Đều xin phép cả rồi.”

Nhâm Trì không nói chuyện với An Hàm quá lâu, ở cùng cô sinh viên biết tỏng sở thích mặc đồ nữ của mình khiến anh luôn cảm thấy áp lực.

Nhắc xong chuyện học bổng, anh chào An Hàm một tiếng rồi đi vào trong khu chung cư.

Còn An Hàm thì vẫn đứng đó chờ ông chủ làm bánh mì kẹp với một trái tim ngập tràn ghen tị và ngưỡng mộ.

Nếu mà cô giành được học bổng, chắc bố mẹ sẽ cười toe toét, dán ngay giấy khen lên tường, rồi trong vòng nửa tiếng đồng hồ thông báo cho toàn bộ họ hàng thân thích.

“Xong rồi đây.”

Nhận lấy bữa sáng đã được gói lại, An Hàm với vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc" lê bước về nhà.

Tô Bằng đã dậy, đang vừa ngáp vừa ngồi trên sofa dọn dẹp nồi lẩu trên bàn trà. Thấy cô vào nhà, cậu thuận miệng hỏi: “Dậy lúc mấy giờ thế?”

“Mới dậy được nửa tiếng.”

“Ừm.”

Đặt bữa sáng lên khoảng trống vừa được dọn ra trên bàn trà, An Hàm đột nhiên cau mày chất vấn: “Tối qua sao cậu lại chạy lên giường tớ?!”

“???” Tô Bằng ngẩng đầu lên với vẻ mặt vô tội: “Cậu uống say quên hết rồi à?”

“Không, tớ nhớ là cậu bế tớ về.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi tớ ngủ luôn!”

Lần này Tô Bằng gật đầu chắc nịch: “Thế thì đúng là say quên hết rồi. Cậu kêu tay chân lạnh, cứ bắt tớ phải sưởi ấm cho, kết quả là lôi tuột tớ lên giường luôn.”

“Thật à?”

“Đúng thế, cậu còn say rồi làm bậy, cứ đòi lột đồ của tớ, may mà tớ chống lại được sự cám dỗ, thà chết không chịu khuất phục...”

An Hàm nhìn cậu với ánh mắt đầy nghi hoặc, cô thấy nếu mình mà lên cơn, có khi cũng làm ra được mấy chuyện như cậu ta nói thật.

“Cậu tin rồi à?”

“Toàn nói bậy bạ!” An Hàm vừa xấu hổ vừa tức giận, mặt đỏ bừng, giơ móng vuốt bổ nhào tới tấn công Tô Bằng, “Tớ đã bảo là làm sao tớ có thể làm chuyện đó được!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!