Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 230: 450. Lời đồn đãi

Chương 230: 450. Lời đồn đãi

Lúc từ biển trở về nhà, đã gần trưa.

An Hàm vừa ngáp vừa đẩy cửa vào, mặt mày bơ phờ bước vào nhà, lảo đảo như một bóng ma rồi đổ ập xuống ghế sô pha.

Tối qua chỉ ngủ được có bốn tiếng, bốn giờ sáng đã bị lôi dậy, bây giờ về đến nhà, cả người thả lỏng, cơn mệt mỏi và buồn ngủ lập tức kéo sụp hai mí mắt, thúc giục cô mau mau đi ngủ.

“Mẹ, con lên lầu ngủ đây.”

Nghe tiếng giày cao gót “cộp cộp” của mẹ đi ngang qua sô pha, An Hàm chẳng buồn ngẩng đầu, lên tiếng.

“Khoan đã, ăn cơm trưa xong rồi hẵng đi.”

“Con buồn ngủ lắm...”

“Không ăn uống đàng hoàng dễ bị đau dạ dày đấy.”

“Không ngủ sẽ đột tử đó~”

Em gái cũng với vẻ mặt “sống không còn gì luyến tiếc” ngồi xuống cạnh cô, nghiêng người tựa vào lòng cô, phụ họa: “Mẹ, con cũng buồn ngủ.”

“Nấu cơm cũng phải mất một hai tiếng nữa đấy.” An Hàm mệt mỏi hiến kế cho mẹ, “Hay là mình gọi đồ ăn ngoài nhé?”

Mẹ cô chần chừ, nhưng rồi vẫn lắc đầu: “Đồ ăn ngoài không vệ sinh, ai biết bếp núc của họ bừa bộn thế nào.”

“Thế này đi, Tô Bằng.” Bà quay đầu lại, nhìn về phía Tô Bằng vừa bước vào nhà, “Cháu ra ngoài quán mua ít đồ ăn mang về được không?”

Tô Bằng tỉnh cả người, đây là lần đầu tiên mẹ vợ tương lai sai vặt cậu.

Nhà người ta bình thường sẽ không sai bảo khách khứa, điều này cho thấy độ hảo cảm của mẹ vợ với cậu ngày càng tăng, trong lòng bà, cậu đã dần được xếp vào hàng người nhà, bạn bè thân thiết.

“Ăn gì ạ?”

Chút mệt mỏi ban nãy của cậu đã bị quét sạch sành sanh, tinh thần phơi phới chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.

“Cháu cứ xem mua gì đó, hai mặn một canh được không nhỉ?” Mẹ cô mở chiếc túi xách nhỏ, lấy ra một trăm tệ đưa cho Tô Bằng, chỉ sợ cậu công tử nhà giàu này tiêu tiền phung phí, bà dặn dò, “Ra khỏi cửa rẽ phải, đi hết con hẻm là thấy một quán cơm bình dân, cứ mua tạm ít đồ ăn về là được, đừng tiêu nhiều tiền quá.”

“Cháu có tiền mà.”

“Cầm đi.”

“Dạ!”

Vâng một tiếng, Tô Bằng cầm tiền rồi vội vã chạy ra ngoài.

Em gái còn định đi theo, nhưng khi con bé vừa đứng dậy thì Tô Bằng đã biến mất không thấy tăm hơi.

Mẹ cô liếc nhìn cô em gái đang nhấp nhổm: “Con đi viết bài cảm nhận về việc ngắm mặt trời mọc đi, tám trăm chữ.”

“Mẹ! Trường chỉ yêu cầu viết nhật ký thôi! Một ngày hai trăm chữ là được rồi!”

Em gái cứng miệng cãi lại mẹ, nhưng cơ thể lại hết sức thành thật ngồi vào bàn học, khổ sở lấy vở và bút ra, cắn đầu bút, vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để chém ra đủ tám trăm chữ.

Ngoài giờ nghỉ trưa ra thì mẹ cô gần như không lúc nào ngơi tay, vừa về đến nhà cũng chẳng nghỉ ngơi mấy, bà liền cầm cây lau nhà lên chuẩn bị dọn dẹp.

Nhà tuy không lớn nhưng có đến ba tầng, cứ cách hai ngày là mẹ cô lại phải dọn dẹp một lần, lau nhà còn phải phân biệt giẻ khô giẻ ướt, mỗi lần tổng vệ sinh gần như mất cả buổi.

An Hàm tiếp tục nằm ườn trên sô pha lướt điện thoại, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn mẹ đang dọn dẹp, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm.

“Nhấc chân lên xem nào, ở nhà cũng chẳng biết phụ giúp việc nhà, cứ như ông hoàng con.”

Quả nhiên, chưa đầy vài phút sau, khi cây lau nhà của mẹ vươn vào khoảng giữa sô pha và bàn trà, những lời cằn nhằn quen thuộc đã lọt vào tai An Hàm.

Sững người một lúc, cô vội vàng đứng dậy, đon đả chạy đi lấy một chiếc giẻ ướt để phụ lau bàn.

Lần này thì cô đã phụ giúp việc nhà rồi nhé.

“Giẻ lau cũng không vắt khô, lau chỗ nào cũng ướt sũng.”

“...”

“Đừng có ở đây phá đám nữa, xách cái ghế ra ngoài ngồi đi.”

Đúng là từ nhỏ đến lớn, dù có giúp hay không giúp dọn dẹp thì cũng đều bị chê.

Kỳ nghỉ hè này cô mới về nhà được mấy hôm mà đã khiến mẹ thấy phiền rồi.

An Hàm méo mặt, xách một chiếc ghế đẩu ra ngồi trước cửa nhà, chống cằm, mắt đăm đăm nhìn về cuối con hẻm.

Chỉ mong mau được ăn cơm rồi đi ngủ trưa...

“Con bé nhà ai mà xinh thế nhỉ?”

Bất chợt nghe thấy giọng địa phương của một bà lão ở cách đó không xa, An Hàm bất giác ngẩng đầu lên, thấy đối phương cũng đang nhìn mình, cô mới nhận ra bà ấy đang nói mình.

Lại còn là người quen...

Hồi nhỏ cô còn thường xuyên sang nhà bà cụ hàng xóm này ăn chực, nhưng năm ngoái bà đã được gia đình đón lên thành phố ở, không ngờ bây giờ lại về rồi.

Giải thích thế nào bây giờ?

Biểu cảm của An Hàm cứng đờ, không biết nên thành thật khai báo hay nên dùng một thân phận khác.

Nhưng may thay, một bà lão khác đang ngồi cùng đã ghé lại gần giải thích giúp cô: “À, con gái lớn nhà họ An đấy.”

“Con gái lớn? Bé Hàm á?”

“Ừ, cũng chẳng biết nghĩ sao nữa, nghe nói trước Tết có đi phẫu thuật, giờ là nhân yêu đấy...”

“...”

Tuy cuộc đối thoại giữa hai bà lão đã được hạ thấp giọng, nhưng An Hàm vẫn nghe rõ mồn một.

Những lời bàn tán sau đó càng khiến cô vừa tức vừa bực, mặt đỏ bừng, cô tê cả da đầu, vừa xấu hổ vừa luống cuống, cô ngại ngùng tránh ánh mắt của bà cụ, rồi lại vội vàng xách ghế chạy trốn vào trong nhà.

Đầu năm nghỉ đông về nhà, cô cũng nghe thấy những lời chỉ trỏ tương tự của hàng xóm láng giềng, lần nào cũng khiến cô xấu hổ vô cùng, chỉ đành giả vờ không nghe thấy rồi rảo bước đi thật nhanh.

Vậy mà lần nghỉ hè này trở về, những lời đồn đãi của hàng xóm dường như còn ác ý hơn.

Hoảng hốt chạy về nhà, An Hàm co chân ngồi trên sô pha, lơ đãng nghịch điện thoại, trong lòng nén một cục tức, mặt mày khó chịu ra mặt.

Muốn chửi lại ghê!

Rõ ràng chỉ cần có người hỏi, mẹ đều sẽ dùng câu “vốn dĩ nó là con gái” để giải thích, vậy mà mọi chuyện vẫn bị bóp méo ngày càng lố bịch.

Trong đầu cô mường tượng ra cảnh chửi tay đôi, nhưng An Hàm cảm thấy khả năng cao là mình sẽ không chửi lại được đối phương, càng nghĩ càng tức...

“Ăn cơm thôi!”

Tô Bằng bước vào nhà, cậu lấy từng hộp xốp trong túi ni lông ra bày lên bàn ăn, rồi lại gọi lớn: “Mọi người ra ăn cơm nào!”

“Ra ngay ra ngay!” Cô em gái đang vò đầu bứt tai với bài nhật ký, hai mươi phút mới nặn ra được hai dòng chữ, là người bật dậy đầu tiên, lao tới bên bàn ăn, “Mua gì thế? Nhiều thế!”

“Có cả thịt, cả rau, cả cá, thế nào cũng có món em thích ăn.” Tô Bằng cười hiền lành và cưng chiều, “Đi rửa tay trước đã, đừng vội ăn.”

“Yeah!”

Cậu cúi đầu mở từng hộp xốp, rồi lại gọi: “An Hàm! Mau ăn cơm rồi đi ngủ trưa đi.”

“Mẹ, mẹ cũng đừng dọn dẹp nữa, chiều nay con dậy con làm cho.”

Mẹ cô buông cây lau nhà xuống, vẻ mặt có chút vi diệu, không biết có nên sửa lại cách xưng hô của Tô Bằng hay không.

Tự dưng lại có thêm một đứa con trai.

“An Hàm?”

Tô Bằng đã bày xong các hộp thức ăn, lúc ngẩng đầu lên thúc giục An Hàm lần nữa, cậu mới thấy cô đứng dậy từ sô pha, mặt không cảm xúc bước tới ngồi vào bàn ăn.

“Sao thế? Tâm trạng không tốt à?”

“Buồn ngủ thôi.”

“Vậy thì mau ăn đi.”

Cậu đưa cho An Hàm một đôi đũa: “Tớ còn mua cả canh tiềm trong niêu đất nữa, để tớ lấy cho cậu.”

“Mua nhiều thế này?” Mẹ cô cau mày ngồi xuống, liếc nhìn những hộp thức ăn đầy ắp trên bàn.

“Cơm bình dân rẻ mà, với lại bốn người chúng ta ăn cũng đâu có nhiều.” Cậu móc từ trong túi ra một nắm tiền, “Không tốn bao nhiêu đâu ạ, canh tiềm mua thêm là con tự trả tiền, uống chút canh cho tốt ạ.”

Tô Bằng sắp xếp xong bữa trưa, lúc này mới là người cuối cùng ngồi xuống, cậu cẩn thận quan sát vẻ mặt của mẹ vợ tương lai, dường như bà khá hài lòng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, tự cho rằng mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Đang định khoe khoang với An Hàm về trình độ lấy lòng mẹ vợ của mình, cậu lại phát hiện cô trông có vẻ hơi u ám, cứ cắm đầu ăn cơm, chẳng nói chẳng rằng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!