Tập 03

Chương 366: Phần thưởng đâu?

Chương 366: Phần thưởng đâu?

“Cậu nói xem, sau này Đổng Minh có khi nào nghiện mặc đồ con gái luôn không nhỉ?”

Ăn cơm trưa xong, An Hàm chống cằm, mắt đăm đăm nhìn cánh cửa phòng ngủ phụ đang đóng chặt, nơi Ngô Đổng Minh đã ở lì trong đó nửa tiếng đồng hồ chưa ra, rồi độc miệng phỏng đoán: “Cậu ta không phải đang làm trò gì kỳ quái trong đó đấy chứ?”

“Chắc không đâu.”

“Hừm, đến lúc đó cậu lén xem điện thoại của cậu ta đi, chắc chắn cậu ta chụp cả đống ảnh tự sướng rồi.”

“Cậu nói chuyện này à...”

Tô Bằng vừa dọn bát đũa vừa đáp, vẻ mặt thoáng chốc đơ ra.

“Chứ còn gì nữa?” An Hàm lườm cậu một cái, “Đầu óc cậu toàn mấy thứ đen tối thôi!”

“Không có, là do cậu đen tối nên hiểu lầm tớ thôi.”

“Đi rửa bát đi!”

An Hàm đã phụ trách nấu cơm thì không thể nào kiêm luôn cả việc rửa nồi rửa bát được. Tuy trước đây kỹ năng làm việc nhà của Tô Bằng bằng không, nhưng sau một thời gian sống chung với cô, việc rửa bát dọn nồi cũng dần trở nên thành thạo.

Cô cảm thấy chỉ một thời gian nữa thôi, vị thiếu gia Tô Bằng này sẽ được cô đào tạo thành một chuyên gia việc nhà mất.

Nhớ ngày đầu, vị thiếu gia này đến cả nhặt rau cũng không biết, rửa cái bát thôi mà cũng luống ca luống cuống.

Cái bụng phẳng lì cũng ăn no đến mức nhô ra một tẹo, An Hàm khẽ xoa hai cái, vươn vai đứng dậy, vui vẻ ngân nga một giai điệu, bước về phía phòng ngủ.

Nhà của mình sắp về tay rồi~

Sổ đỏ chắc là ở trong tủ quần áo nhỉ?

Cô sung sướng bước vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, lục lọi khắp nơi một hồi, nhưng nụ cười hớn hở trên môi dần đông cứng lại.

Sổ đỏ của mình đâu!

Không tìm thấy...

Xem ra việc nhận phần thưởng nhiệm vụ vẫn còn lắm gian truân.

Sắc mặt An Hàm lập tức sa sầm. Cô ghét nhất điểm này của hệ thống, nhiệm vụ khó, độ xấu hổ cao thì thôi đi, đằng này đến cả phần thưởng cũng lề mề không chịu phát, có lúc còn bóp méo ý nghĩa bề mặt của phần thưởng, giấu đủ các loại tác dụng phụ.

Cô liền có ngay vài phỏng đoán về cách trao thưởng.

Chắc không phải phần thưởng nói là một căn nhà, mà thực chất nó vốn đã thuộc về cô rồi chứ.

Ví dụ như căn nhà bố cô mới mua dạo trước, tuy vẫn còn nợ ngân hàng nhưng biết đâu sau này sẽ đổi tên trên sổ cho cô.

Hoặc là lúc kết hôn với Tô Bằng, cô chú sẽ sang tên một căn nhà cho cô.

Chứ không lẽ lại cho một bộ mô hình nhà đồ chơi đấy chứ?

Nếu mà thế thật thì đúng là lừa đảo quá rồi.

Càng nghĩ mặt An Hàm càng đen lại, trong lòng chửi rủa không ngớt, cô bước ra khỏi phòng ngủ, chẳng còn tâm trạng nào để trêu chọc Ngô Đổng Minh nữa.

Cô vừa bước ra khỏi phòng thì Ngô Đổng Minh cũng đã thay lại đồ nam, để nguyên lớp trang điểm xinh đẹp bước ra khỏi phòng ngủ phụ.

Tô Bằng ở phòng khách nghe thấy tiếng động, bất giác quay đầu lại nhìn, nhưng lại giật mình kinh hãi, ngỡ ngàng đến mức suýt thì tưởng nhà có trộm là nữ mặc đồ nam lẻn vào.

Nhưng nhìn kỹ lại, cậu mới nhận ra khuôn mặt của Ngô Đổng Minh. Gương mặt vốn đã thanh tú giờ được tô vẽ thêm lớp trang điểm tinh xảo, suýt chút nữa khiến cậu không nhận ra người bạn cùng lớp này.

Không phải An Hàm trang điểm cho cậu ta thành ma quỷ à?!

Tô Bằng ngơ ngác nhìn An Hàm đã đi tới bên cạnh sofa: “Cậu còn biết cả thuật ‘thay mặt’ này à?”

“Tớ đã bảo tài makeup của tớ đỉnh lắm rồi mà.”

Ngô Đổng Minh cúi đầu, vội vã đi vào nhà vệ sinh, ngay sau đó trong phòng tắm vang lên tiếng nước xả.

“Lớp trang điểm của máy ảnh biến trang chắc là chống nước nhỉ?”

An Hàm khẽ lẩm bẩm, ghé sát vào cửa nhà vệ sinh,伸 đầu nhìn vào trong, Ngô Đổng Minh đang cúi đầu, hai tay vốc nước tạt liên tục lên mặt.

“Phải dùng nước tẩy trang.” Cô tiện tay chỉ vào chai nước tẩy trang đặt ở góc bồn rửa mặt.

Chai nước tẩy trang đó đặt ở đấy gần một tháng, sắp bám bụi đến nơi rồi.

“Ồ.”

“Cậu có ở lại ăn cơm không?”

“Không, tớ về ăn dọc đường.”

Ngô Đổng Minh hơi ngẩng đầu, dùng khóe mắt liếc An Hàm ở cửa, mặt cậu không chút biểu cảm, hoàn toàn không có vẻ ngượng ngùng xấu hổ sau khi vừa mặc đồ nữ. Giọng điệu cậu bình thản, như thể đang nói chuyện với An Hàm vào một ngày bình thường: “Bộ đồ đó của cậu sau này xử lý thế nào?”

“Vứt...” An Hàm khựng lại, rồi lập tức hiểu ra, cô vẫy vẫy tay với vẻ mặt ghét bỏ, “Cậu mặc qua rồi, tự tìm túi mà gói về đi, nhớ chuyển khoản cho tớ nữa, cả bộ cũng hơn trăm tệ đấy.”

“Ồ.”

Đáng sợ thật~

An Hàm thầm nghĩ trong lòng. Một thằng trai thẳng đàng hoàng lại đi mặc đồ con gái, ăn diện xinh đẹp như thế. Một lần thì thôi đi, nhưng xem tình hình này, Ngô Đổng Minh còn định mang bộ đồ đó về, sau này có cơ hội lại mặc tiếp.

Cô rùng mình một cái, đột nhiên cảm thấy tội lỗi chồng chất, bèn hỏi: “Không phải cậu định sau này lén mặc nữa đấy chứ?”

“Làm gì có?”

“Thế cậu mang bộ đồ nữ về làm gì?”

“…”

Sau một hồi im lặng, giọng điệu của Ngô Đổng Minh cuối cùng cũng có biến động, cậu nghiến răng nghiến lợi, bờ vai run rẩy nói: “Đốt hết!”

“Chậc chậc~ Tớ không tin.”

Lông mày An Hàm đột nhiên giật giật: “Cậu đừng rửa nữa! Ai đời tẩy trang mà dùng hết nửa chai nước thế kia! Đắt lắm biết không!”

“Vậy tớ về đây.”

Ngô Đổng Minh lúc này mới ngẩng đầu lên, dùng khăn giấy lau khuôn mặt ướt sũng, bước chân nặng nề và mệt mỏi đi lướt qua An Hàm.

Cậu tìm một cái túi đựng bộ đồ nữ vào, mặc kệ lời níu kéo của Tô Bằng và An Hàm, với vẻ mặt sống không bằng chết rời khỏi căn hộ.

“Thảm thật.”

“Ừm~ Thảm thật.”

An Hàm và Tô Bằng đứng ngoài ban công, nhìn bóng lưng Ngô Đổng Minh dần biến mất. Ánh nắng buổi chiều rọi sau lưng cậu ta, kéo thành một cái bóng thật dài, như thể đại diện cho bóng ma tâm lý mà lần giả gái này đã gây ra cho cậu ta.

Tô Bằng liếc nhìn sắc mặt An Hàm, dù sao cũng thở phào nhẹ nhõm.

Làm bạn với An Hàm quả là nguy hiểm thật, may mà cậu đã biến An Hàm thành bạn gái, chắc là sẽ không bị An Hàm ép mặc đồ con gái đâu nhỉ?

Nhưng rất nhanh, cậu đã nhận ra hàng mày khẽ chau lại của An Hàm.

“Sao thế? Chơi khăm Đổng Minh xong mà vẫn không vui à?”

“Không có, chỉ là bụng không được thoải mái...”

An Hàm giả vờ đau bụng kinh, ôm lấy bụng dưới, cô xoay người, nửa ngồi lên bồn giặt đồ, ngẩng đầu hỏi: “Bố mẹ cậu có khi nào đột nhiên cho tớ một căn nhà, rồi bắt tớ chia tay cậu không?”

Nếu phải đợi đến lúc kết hôn mới cho nhà thì ít nhất cũng phải hai ba năm nữa. Phần thưởng của hệ thống chắc không trì hoãn lâu như vậy.

“Chắc không đâu? Thế thì ngốc quá rồi.”

“Hừm... Vậy lẽ nào là bố tớ?” An Hàm khó hiểu, đưa ngón trỏ lên đặt trên môi dưới.

Cô chú hoặc bố mẹ cô tặng nhà là phạm vi hợp lý nhất, cũng là cách mà An Hàm dễ chấp nhận nhất, hơn nữa cũng khá phù hợp với thói quen từ trước đến nay của hệ thống.

“Sao thế?”

“Không có gì.” An Hàm lười nghĩ nhiều, dù sao phần thưởng thuộc về cô thì cũng không thể mất được.

Cô đứng thẳng dậy, tiện tay bắt đầu thu dọn quần áo phơi trên ban công, Tô Bằng ở bên cạnh phụ giúp, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn An Hàm.

Thu dọn quần áo sắp xong, Tô Bằng mới không nén nổi sự tò mò trong lòng: “Sao tự dưng cậu lại muốn có nhà thế?”

“Tớ chỉ mơ mộng hão huyền một chút thôi, nghĩ lỡ đâu có người cho không tớ một căn nhà thì sao?”

“Không sao, hai năm nữa chúng ta tự kiếm tiền mua một căn.”

“Hửm?”

Bố mẹ cậu giàu như thế, còn cần chúng ta tự kiếm tiền mua nhà sao?

An Hàm ngẩn ra, nhưng rồi chợt nhận ra Tô Bằng hiện đang cãi nhau với cô chú, có suy nghĩ không muốn ăn bám cũng là bình thường.

“Ừm, tự mình kiếm tiền mua nhà.”

Cô tỏ ra ủng hộ vô điều kiện suy nghĩ của Tô Bằng, dù sao thì cô chọn Tô Bằng cũng đâu phải vì nhìn trúng gia đình cậu có tiền.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!