Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 280: 499. Quán cà phê

Chương 280: 499. Quán cà phê

Ăn thịt nướng xong, mặt An Hàm vẫn còn lộ rõ vẻ xót tiền.

Đắt quá mà.

Hai người ăn sương sương thôi mà đã bay đứt hơn bốn trăm tệ, so với mấy chỗ buffet nướng năm sáu chục một người thì đúng là chẳng biết đắt hơn bao nhiêu lần, mà vị cũng chẳng ngon đến thế.

Cô mới chỉ ăn no bảy phần, vốn dĩ định gọi thêm hai phần thịt nữa, nhưng nhìn lại cái giá, thôi thì đành chọn "ăn uống lành mạnh" vậy.

Đang ngày làm việc nên khách khứa trong trung tâm thương mại không đông lắm. An Hàm đi bên cạnh Tô Bằng, thỉnh thoảng lại lơ đãng liếc nhìn đồng hồ đếm ngược của nhiệm vụ, thấy con số ngày càng nhỏ lại, lòng cô cũng càng thêm sốt ruột.

Bất chợt, cô phát hiện ra quầy chuyên bán mũ ở cách đó không xa.

"Tô Bằng! Qua đây tí!"

Cô chộp lấy tay Tô Bằng, lôi cậu chạy về phía quầy mũ.

Trước một đống mũ hoa cả mắt, An Hàm chọn lựa một hồi, lấy một chiếc mũ lưỡi trai màu đen chụp lên đầu, cố gắng nhét hết tóc vào trong mũ.

Tô Bằng nhìn hành động của cô, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Sao thế?"

"Chờ chút đã..." Vất vả lắm mới nhét được phần lớn tóc vào mũ, An Hàm ngẩng đầu lên nhìn Tô Bằng, đầy mong đợi hỏi: "Cậu nhìn xem! Bây giờ tớ coi như là tóc ngắn rồi, nếu tóc không dài thì nhìn có phải gần giống như lúc trước không?"

"???"

Ánh mắt khó hiểu của Tô Bằng lập tức biến thành ánh mắt nhìn kẻ ngốc.

But kẻ ngốc này rõ ràng chẳng có chút tự giác nào, vẫn còn khá hài lòng dùng chế độ selfie trên điện thoại để quan sát chính mình: "Nhìn cái mũi cái mắt này xem! Giống hệt ngày xưa luôn, thay bộ đồ nam vào chắc chắn là có thể lừa tình trót lọt!"

"Đúng không?"

"Bảo giống hệt thì không hẳn..."

"Hửm?" An Hàm mở to đôi mắt long lanh nhìn Tô Bằng, chờ đợi lời nhận xét.

"Chỉ có thể nói là chẳng liên quan gì nhau."

Ánh sáng trong mắt An Hàm vụt tắt, cô thất vọng cúi đầu, lẩm bẩm tự nhủ: "Tớ thấy cũng xấp xỉ mà... Có phải cậu chẳng còn nhớ tớ lúc trước trông thế nào rồi không?"

Tô Bằng cũng chẳng thèm nịnh bợ cô: "Ngẩng đầu lên."

"Đúng rồi, cậu nhìn kỹ lại xem."

Quan sát kỹ gương mặt mộc của bạn gái, Tô Bằng sờ cằm vẻ suy tư.

Ngũ quan của An Hàm đúng là không khác mấy so với thời còn là nam giới, nếu chỉ nhìn mắt thì chỉ là to hơn một chút, mí mắt rõ hơn một chút; nhìn mũi cũng chỉ là cao thẳng hơn một tẹo; nhìn môi thì chỉ là hồng hào căng mọng hơn một tí...

Cộng thêm làn da mịn màng như sứ, gần như không tì vết.

Những thứ này kết hợp lại, gương mặt này của An Hàm so với lúc trước đúng là chẳng liên quan gì nhau thật.

Cho dù tóc đã bị giấu hết đi, nhưng điều này lại càng làm nổi bật vẻ thanh thuần đáng yêu của khuôn mặt, lại liên tưởng đến biểu cảm dục cầu bất mãn khi ở trên giường.

Tô Bằng vội vàng ngăn chặn những liên tưởng không lành mạnh, cân nhắc một lúc rồi nhận xét: "Cho dù cậu có cạo trọc đầu thì cùng lắm cũng chỉ làm một cô ni cô xinh đẹp chứ không thể thành hòa thượng được đâu."

"..."

"Tự biết mình biết ta chút đi."

Đạo cụ hệ thống đều vứt ở nhà hết rồi, nếu không còn có thể dùng máy ảnh hóa trang để trang điểm nam giới cho mình.

An Hàm cảm thấy mặc đồ nam đóng giả con trai, kiểu bịt tai trộm chuông này mà bị vạch trần thì có vẻ còn khó chấp nhận hơn là trực tiếp thừa nhận giới tính của mình.

Cô hơi nản lòng tháo mũ xuống, sau đó chọn nhiệm vụ ba.

Chẳng biết lần này sẽ thưởng thuộc tính gì đây.

Thuộc tính nhạy cảm đã đủ rồi, nếu thêm nữa thì sau này vừa mới chạm vào Tô Bằng đã phát sầu, đụng một cái là đại hồng thủy, vừa bắt đầu đã thành mặt Ahegao...

Thế thì không phải cô vắt kiệt Tô Bằng nữa, mà là phải lo lắng xem mình có bị Tô Bằng làm hỏng luôn không.

Trừ khi đi kèm với thuộc tính nhạy cảm là thêm cái thuộc tính bền bỉ.

Nhưng như vậy chẳng phải cô sẽ hoàn toàn thành sói xám sao! Tô Bằng chắc gánh không nổi mất?

"Nghĩ gì thế? Mà mặt đỏ thế kia?"

An Hàm rùng mình một cái, lập tức lắc đầu xua tan những hình ảnh tồi tệ bị chơi hỏng trong đầu.

"Không, không có gì!"

Ở bên nhau lâu như vậy, Tô Bằng hiểu rõ nông sâu của An Hàm, chỉ liếc mắt một cái là đoán được trong lòng cô chắc chắn đang không nghĩ đến chuyện gì lành mạnh.

Nhưng cậu cũng chẳng nói lời trêu chọc nào...

Cảm nhận đôi chân vẫn còn hơi bủn rủn, Tô Bằng đột nhiên thấy tối nay thận của mình có lẽ cũng khó mà giữ nổi.

"Tớ gửi tin nhắn cho anh họ." An Hàm lẩm bẩm cúi đầu, "Hay là bảo anh ấy đến trung tâm thương mại luôn đi? Dù sao anh ấy cũng đang ở gần đây."

"Vậy tớ có cần đi cùng cậu không?"

"Cậu hả..."

Để người anh họ thân thiết biết được thằng em họ từ nhỏ đã tắm chung, chia sẻ tài liệu, thậm chí còn kiểm tra hàng của nhau giờ đã biến thành em họ, đã là chuyện khiến cô thấy xấu hổ đến cực điểm rồi.

Đã thế thằng em này lại còn có bạn trai nữa.

An Hàm khó khỏe miệng giật giật.

"Cậu... cậu giả làm người qua đường đi?"

Nhưng nếu không có Tô Bằng, cô sẽ càng hoảng hơn, dù sao Tô Bằng cũng mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.

"Được rồi, tớ sẽ là một người qua đường thuần túy." Tô Bằng bất lực lắc đầu cười nói, "Lúc đó nhớ giải thích rõ với anh họ cậu, đừng để bị coi là đại lão giả gái đấy."

An Hàm gật đầu thật mạnh: "Hẹn rồi, ở quán cà phê tầng một."

"Starbucks à?"

"Ai còn uống cái thứ đó nữa chứ~ Cà phê Bưu điện!"

Tô Bằng ngẩn người, tuy biết địa phương mới mở một quán cà phê Bưu điện, còn lên cả hot search, nhưng cậu vốn dĩ không có hứng thú với cà phê nên cũng chưa bao giờ tìm hiểu.

Đã xác định xong nhiệm vụ, An Hàm không còn vẻ do dự như trước nữa. Cô tháo mũ xuống, nắm tay Tô Bằng đi thẳng về phía thang máy, nhưng lại buông tay ra khi đứng trước cửa thang, giữ một khoảng cách nhỏ với Tô Bằng.

Từ giờ trở đi, bạn trai chính là người qua đường thuần túy.

Cô mím môi, vẫn còn chút bất an, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Tô Bằng.

Tuy nhiệm vụ ba lần này không nhẹ nhàng đến mức có thể trực tiếp từ chối như trước, nhưng theo lý mà nói cũng chẳng khó khăn gì đâu nhỉ?

Anh họ chắc cũng sẽ không làm khó cô đâu.

Cùng với tiếng chuông báo thang máy đã đến, An Hàm đánh liều bước vào trong, lo lắng khép chặt hai chân, bàn tay giấu trong túi áo cũng vô thức vò vò gấu áo.

Có lẽ anh họ còn sẽ vui mừng khôn xiết ấy chứ?

Xuýt! Thế thì đáng sợ quá!

[Anh họ: Độ thiện cảm 36]

Chỉ nhìn con số thì không tính là cao, nhưng dù sao sau khi biến thành nữ giới cũng đã gần hai năm không gặp mặt, độ thiện cảm này đã được coi là cao đến mức vô lý rồi.

Tô Bằng dựa vào thành thang máy, một tay ôm bụng cúi đầu nghịch điện thoại, nhưng ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên người An Hàm.

Sở hữu thuộc tính nhạy cảm, An Hàm có thể cảm nhận rõ ràng tầm mắt phía sau lưng, điều này giúp cô gái đang thấp thỏm nhận được chút an ủi. Cô hít sâu một hơi, bước ra khỏi thang máy đi đến tầng một trung tâm thương mại.

Giữa sảnh tầng một đang tổ chức hoạt động, các em gái xinh tươi vì để thu hút khách hàng mà giữa mùa đông giá rét vẫn mặc đồ mát mẻ nhảy múa.

Ánh mắt An Hàm không nhịn được mà bị mấy cô gái đó thu hút.

Cho dù đã thành con gái, vẫn thấy mấy em gái xinh đẹp thật bổ mắt mà~

Tất nhiên, trai đẹp cũng bổ mắt, chỉ là ngày nào cũng nhìn chằm chằm Tô Bằng rồi, nên hầu hết trai đẹp cô đều chẳng thèm để vào mắt nữa.

Ánh mắt An Hàm lướt qua một người đàn ông qua đường đang đứng xem hoạt động.

Thế là tầm mắt rơi trên người cô từ phía sau bỗng chốc sặc mùi giấm chua...

Lập tức tăng tốc rời khỏi đám đông dày đặc, cô cúi đầu đi theo chỉ dẫn của bản đồ trên tay, tìm thấy quán cà phê nằm ở tầng một.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!