Tập 03

Chương 329: Lựa chọn

Chương 329: Lựa chọn

Về chuyện Tô Bằng ra nước ngoài, An Hàm còn rất nhiều điều muốn hỏi.

Có thể không đi không? Cụ thể đi bao lâu, một năm về mấy lần, cước điện thoại xuyên quốc gia bao nhiêu, định học chuyên ngành gì...

Nhưng lời đã đến đầu môi, cô lại chỉ nhíu mày, khẽ gật đầu.

Cô vẫn chưa quen lắm với việc thể hiện cảm xúc của mình.

Lặng lẽ ăn sạch sành sanh bữa trưa, An Hàm ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt của Tô Bằng lúc nào cũng đong đầy ý cười dịu dàng khi đối diện với cô.

Nhìn thấy nụ cười này, cảm giác lo âu trong lòng cô bất giác lại dâng lên thêm mấy phần.

Dù nhìn vào độ hảo cảm gần một trăm mốt kia, An Hàm bằng lòng tin tưởng Tô Bằng, nhưng trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ lung tung.

Ra nước ngoài vài năm, đổi một môi trường mới, có lẽ tam quan và tính cách của Tô Bằng sẽ thay đổi, không còn hợp với cô nữa.

Có lẽ Tô Bằng sẽ tìm một cô bạn gái xinh đẹp hợp ý hơn ở bên ngoài?

Cũng có thể sau khi du học về, cậu ấy sẽ bắt đầu chê bai cô, một sinh viên đại học bình thường...

An Hàm đưa hai tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng kìm nén những suy nghĩ tồi tệ đó lại.

“Hay là tớ không đi du học nữa nhé?” Tô Bằng nhìn vẻ mặt của cô, thăm dò hỏi.

Thật ra cậu cũng không muốn đi cho lắm, dù sao cũng khó khăn lắm mới có được cô bạn gái trong mộng, ai lại muốn chạy tới một nơi đất khách quê người ở lì mấy năm trời cơ chứ.

An Hàm vừa định trả lời thì Hệ thống lại nhảy vào thêm dầu vào lửa.

[Lựa chọn một: Đồng hành cùng Tô Bằng du học. Phần thưởng: Kỹ năng học tập cao cấp

Lựa chọn hai: Ngăn cản kế hoạch du học của Tô Bằng. Phần thưởng: Lời chúc phúc của phụ huynh

Lựa chọn ba: Buông tay để Tô Bằng đi du học. Phần thưởng: Điểm thuộc tính ngẫu nhiên]

Cô không nhịn được khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt lướt nhanh qua ba dòng nhiệm vụ vừa hiện ra, khóe miệng giật giật.

Không cần cậu vào góp vui thì tớ cũng biết chỉ có ba lựa chọn này thôi!

Cô chẳng hứng thú gì với phần thưởng, chỉ nghiêm túc đọc hết từng nhiệm vụ một.

Cùng nhau du học là nhiệm vụ khó nhất, dù sao thì sau khi bị từ chối visa năm đó, An Hàm đã có một vết nhơ trong hồ sơ, muốn xuất ngoại trong vòng mười năm tới gần như là không thể.

Huống chi trình độ tiếng Anh của cô... sau khi qua được CET-4 thì phần lớn kiến thức đã trả lại cho thầy cô, có đi được thì cũng chẳng thể vào học cùng trường với Tô Bằng.

Buông tay hay ngăn cản đương nhiên là đơn giản nhất, chỉ cần Tô Bằng đồng ý là được, mà cô chỉ cần làm nũng, giở trò đáng yêu, khóc lóc một trận là có thể giải quyết được vấn đề.

Từ bao giờ mà cách giải quyết vấn đề của mình lại thành mấy trò này rồi...

Liếc nhìn đồng hồ đếm ngược của nhiệm vụ, có hẳn một ngày để An Hàm đưa ra lựa chọn, cũng không cần phải vội.

Chỉ là, vốn dĩ cô có thể trốn tránh vấn đề này, có thể phớt lờ, có thể quên đi, nhưng bây giờ lại bị Hệ thống ép phải đưa ra quyết định càng sớm càng tốt.

Đối với một đứa gọi đồ ăn ngoài cũng phải đắn đo nửa tiếng như cô mà nói, làm mấy bài trắc nghiệm kiểu này đúng là quá khó.

“Cứ xem xét thêm đã...”

An Hàm khẽ đáp lại câu hỏi của Tô Bằng.

Cô cảm thấy nên tôn trọng suy nghĩ của cậu, dừng lại một lát rồi lại tò mò hỏi: “Nếu cậu không đi thì...”

“Thì bố mẹ tớ đánh gãy chân tớ mất.”

“Thảo nào...”

Thì ra độ khó của nhiệm vụ hai nằm ở bố mẹ Tô Bằng, đi du học hay không vốn dĩ chẳng phải do cậu quyết định.

Nghe nói nhà giàu để con cái được vào học ở những trường đại học hàng đầu nước ngoài thì có thể phải quyên góp cho trường không ít tiền.

“Thảo nào cái gì?”

Tô Bằng ngơ ngác.

“Không có gì...”

Bữa trưa đã kết thúc, hai người sóng vai đứng dậy, đặt khay ăn vào khu vực thu dọn.

Hôm nay là cuối tuần, vốn đã hẹn buổi chiều cùng nhau đi dạo phố, nhưng bây giờ cả hai đều chẳng còn tâm trạng nào.

Tô Bằng đút hai tay vào túi quần, đi theo sau An Hàm ra khỏi cổng trường, những lúc An Hàm không quay đầu lại, gương mặt cậu cuối cùng cũng lộ ra vẻ sầu muộn và phiền não.

“Tô Bằng.”

Cậu lập tức đổi sang một nụ cười mỉm: “Sao thế?”

“Tớ muốn ăn McDonald's.”

“Vậy để tớ đặt đồ ăn ngoài cho cậu.” Tô Bằng không chút do dự rút điện thoại ra, nhưng xem qua một lượt mới phát hiện gần trường chẳng có tiệm McDonald's nào, “KFC được không?”

“Không, lại chẳng phải thứ Năm.”

“Vậy để tớ bắt xe đi mua nhé?”

Cậu đang nói thì phát hiện ánh mắt An Hàm nhìn mình có chút kỳ quái.

Hoàn toàn không nhận ra mình đã nói sai ở đâu...

An Hàm lại gãi gãi đầu, than thở một tiếng: “Thế nên tớ mới ngày càng lười...”

Hay nói đúng hơn là ngày càng ỷ lại vào Tô Bằng.

Muốn mua gì Tô Bằng lập tức chạy đi mua, muốn ăn gì Tô Bằng tìm mọi cách mang về cho cô, những việc đơn giản hơn như lấy đồ, rót nước thì Tô Bằng lại càng ân cần.

Một người độc lập đến mấy mà được chăm sóc như vậy một thời gian thì cũng sẽ dần bị ăn mòn.

“Lười một chút cũng tốt.” Tô Bằng cười hì hì, “Lười một chút, mập lên một chút, ngoài tớ ra sẽ chẳng có ai thèm cậu nữa.”

“Nham hiểm!”

An Hàm hừ một tiếng rõ kêu.

“Thế cậu có ăn McDonald's nữa không?”

“Không ăn!”

Cô lùi lại vài bước, đi song song bên cạnh Tô Bằng.

Thực ra cô rất hy vọng Tô Bằng có thể ở lại. Cả trước và sau khi biến thành con gái, cô luôn được Tô Bằng quan tâm, đã quen với cảm giác này, cô thậm chí còn không dám tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ ra sao sau khi Tô Bằng rời đi.

Nhưng lý trí mách bảo cô không thể cứ tiếp tục mãi như vậy, điều này sẽ khiến cô dần trở thành vật phụ thuộc của Tô Bằng... cô cũng không muốn trở thành một bình hoa di động, cặp kè đại gia như lời em gái nói.

Huống hồ Tô Bằng cũng rất khó xử...

“Quyết định rồi! Mấy ngày tới tớ xin nghỉ về nhà sẽ nói rõ với gia đình.”

Lời nói của Tô Bằng đột nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ có phần rối bời của cô, cậu cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm: “Tớ không đi du học nữa!”

“Vậy... họ sẽ không giận chứ?”

“Giận thì chắc chắn là có giận rồi.” Cậu cười một cách bất cần, “Dù sao họ cũng chỉ có mình tớ là con trai, có thể làm gì được tớ chứ?”

“Nhỡ tức đến phát bệnh thì sao?”

“Có bác sĩ gia đình mà, tớ lại chẳng học y, bệnh thì tớ biết làm cách nào?”

Tô Bằng ra vẻ bất cần vô lại: “Nổi loạn đấy! Tớ muốn làm gì thì họ dựa vào đâu mà quản?!”

“...”

“Tớ vốn dĩ đã không thích nước ngoài, nước ngoài làm sao tốt bằng trong nước được? Tớ tự mình thi cao học cũng có thể đỗ vào một trường không tồi.”

An Hàm chưa bao giờ thấy một Tô Bằng nổi loạn, có chút ngổ ngáo như thế này.

Nhưng điều đó không hề mang lại cho cô cảm giác cà lơ phất phơ, không đáng tin cậy, ngược lại còn cảm thấy Tô Bằng lúc này đáng tin cậy lạ thường.

“Như vậy không tốt lắm đâu?”

Tô Bằng cuối cùng cũng lại thể hiện ra mặt bá đạo ngang ngược của mình, và cũng hoàn toàn phá tan sự chần chừ và do dự của An Hàm: “Chuyện của tớ, tớ tự quyết! Cậu xen vào làm gì?”

Vốn mắc hội chứng khó lựa chọn, An Hàm ngay lập tức biết mình phải làm gì.

Vậy thì tớ cũng quyết định rồi!

[Đã nhận nhiệm vụ hai, vui lòng hoàn thành sớm nhất có thể]

Hàng mày của An Hàm cong lên như vầng trăng khuyết, hàng mi dài cong vút và rậm rạp đan vào nhau: “Không sao, nếu bố mẹ cậu giận thì tớ sẽ ở bên cạnh cậu.”

“Bố mẹ tớ gì chứ... là bố mẹ chồng tương lai có được không?”

“Tớ có nói là sẽ cưới cậu đâu.”

“Chuyện này cũng do tớ quyết định, cậu không được phản đối...”

“Xì~” An Hàm khoanh tay trước ngực, quay đầu đi chỗ khác, cười cười oán trách, “Kết hôn là chuyện của hai người được chưa? Ai lại bá đạo như cậu chứ?”

Tô Bằng lại choàng tay qua vai cô, lờ đi lời cô nói, hào hứng cất lời: “Đi thôi, đã bảo chiều nay sẽ đi dạo phố với cậu mà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!