Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 414: Overcooked

Chương 414: Overcooked

Lâu rồi Hệ thống không lên tiếng, nếu không phải An Hàm vẫn xem được độ hảo cảm, cô đã tưởng Hệ thống lén lút gỡ cài đặt mất rồi.

Lần nữa nhìn thấy nhiệm vụ, cô ngạc nhiên sững sờ, rồi trên mặt nở một nụ cười dở khóc dở cười.

Tuy lại có thể vặt lông cừu của Hệ thống rồi, nhưng ở trong ký túc xá, ngay dưới mí mắt của Long Hưng và Vương Thắng, cô thật sự không muốn hoàn thành mấy trò play đầy xấu hổ của Hệ thống chút nào.

“Chọn cái nào đơn giản, không quá đáng chút nhỉ...”

An Hàm vừa trải giường vừa lẩm bẩm, đoạn đưa mắt nhìn lên giao diện nhiệm vụ.

Công bằng mà nói, kể từ lần tự dâng hiến đó, nhiệm vụ của Hệ thống dường như lần nào cũng quá quắt hơn lần trước.

[Lựa chọn một: Hoàn thành một lần “dâng hiến” trong ký túc xá. Phần thưởng: Nhận được một kỹ năng cao cấp tùy chọn.]

Chỉ mới đọc đến dòng đầu tiên, da dẻ An Hàm đã bắt đầu nóng lên, sắc mặt cũng nhanh chóng nhuốm một màu đỏ ửng.

Trong đầu cô bất giác tưởng tượng ra cảnh Vương Thắng và Long Hưng đang say ngủ, còn mình thì lại đang làm chuyện mờ ám với Tô Bằng, khung cảnh đó khiến sự xấu hổ trong cô như muốn nổ tung.

Mình chưa có trơ trẽn đến mức đó!

Phần thưởng của nhiệm vụ này có ngon nghẻ đến đâu, dù có nhảy lầu chết ở ngoài kia cũng không đời nào mình cân nhắc!

[Lựa chọn hai: Hãy trêu ghẹo Tô Bằng, sau khi cậu ấy chủ động ngỏ lời mời thì thẳng thừng từ chối. Phần thưởng: Tô Bằng nhận được điểm thuộc tính ngẫu nhiên.

Lựa chọn ba: Khiến ba người hoàn thành một lần “chào cờ”. Phần thưởng: Điểm thuộc tính ngẫu nhiên.]

Chăn nệm đã trải xong, ba lựa chọn nhiệm vụ cũng đã đọc hết, vậy mà An Hàm vẫn ngồi ngây ra trên giường, ánh mắt có hơi vi diệu liếc nhìn Long Hưng và Vương Thắng.

Theo lý mà nói thì độ khó của nhiệm vụ ba là thấp nhất, thậm chí có thể thấp đến mức chỉ cần một lời từ chối là đã hoàn thành.

Vậy thì, nhiệm vụ kiểu khiến ba người “chào cờ” này, có khi chẳng cần cô phải làm gì cả... Thế chẳng phải chứng tỏ Long Hưng và Vương Thắng vốn đã thèm khát thân thể của cô sao! Hạ tiện!

Dù trong lòng biết rõ đàn ông chẳng có sức chống cự nào trước gái đẹp, nhưng cô vẫn luôn giữ một niềm tin cơ bản vào bạn cùng phòng của mình, hay nói đúng hơn là khi ở cùng họ, cô càng muốn thể hiện khía cạnh nam tính, không muốn nghĩ đến những chuyện bậy bạ.

Ấy vậy mà giờ đây, chuyện này lại bị Hệ thống vạch trần ra, khiến An Hàm cảm nhận được một tia nguy hiểm.

Lần này xong nhất quyết không ở lại ký túc xá nữa, ai mà biết được liệu hai người họ có chịu nổi cám dỗ hay không. Sau khi trở thành con gái, dù muốn hay không, quả nhiên vẫn nên giữ khoảng cách với con trai thì hơn, kể cả là bạn cùng phòng ngày xưa...

“An Hàm, đồ ăn ngoài đến rồi.”

Giọng anh shipper đã kéo An Hàm ra khỏi những dòng suy nghĩ hỗn loạn, cô ngẩng đầu lên, thấy Tô Bằng đã tiến đến nhận đồ ăn giúp mình.

“Xuống ăn cơm đi.” Tô Bằng dịu dàng cười, “Ăn xong mình cùng chơi game, Long Hưng set up xong hết rồi, một máy tính cắm bốn cái tay cầm, đúng là hết nói nổi cậu ta.”

“Tới liền!”

Quả nhiên vẫn nên chọn nhiệm vụ hai thôi, cho dù nhiệm vụ ba chẳng có độ khó gì, nhưng cứ thấy lấn cấn.

An Hàm vừa trả lời Tô Bằng, vừa miên man nghĩ ngợi. Cô định lộn một vòng nhảy thẳng từ trên giường xuống, nhưng rồi liếc nhìn độ cao bằng cả một người, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn trèo thang.

Cơ hội để câu dẫn Tô Bằng thì nhiều vô số kể, hay nói đúng hơn là chuyện này chẳng có chút khó khăn nào, chỉ cần cô sáp lại gần Tô Bằng một chút, thanh niên trai tráng này sẽ có phản ứng ngay tắp lự.

Nếu Tô Bằng không có gu gì quái lạ, vậy thì độ khó của nhiệm vụ này nằm ở chỗ “chủ động ngỏ lời mời” và “thẳng thừng từ chối”.

Trèo xuống giường, An Hàm ngẩng đầu liếc Tô Bằng, vì chuyện nhiệm vụ mà cô có hơi ngượng ngùng, vội cúi đầu đi nhanh về bàn học của mình.

Vì còn có xiên nướng ăn khuya, nên bữa tối của cô chỉ mua một suất mì cay mười tệ.

Vương Thắng ngồi bên cạnh liếc cô một cái, rồi lại quay đầu nhìn Tô Bằng, sau đó ôm hộp đồ ăn của mình chạy sang bàn học mà Trần Tuấn Kiệt để lại ngồi.

Tô Bằng bèn ngồi xuống bên cạnh An Hàm, nhỏ giọng hỏi: “Cậu lại nghĩ bậy bạ gì mà mặt đỏ thế?”

Càng ngày càng thân thiết với An Hàm, cậu không còn cho rằng sắc mặt hồng đào của cô là do sốt hay vận động quá sức nữa, mười phần thì hết chín phần là đang nghĩ đến chuyện gì đó không trong sáng.

“Tớ... tớ làm gì có?!” An Hàm bưng hộp đồ ăn lên, húp hai ngụm canh, nhân tiện dùng hộp đồ ăn để che đi vẻ mặt của mình.

Tô Bằng liếc mắt đã nhìn thấu sự chột dạ của cô, cậu quay đầu nhìn Long Hưng và Vương Thắng đang nói chuyện, cảnh cáo: “Đừng có giở trò trong ký túc xá, Long Hưng với Vương Thắng thấy đó.”

“Cậu xem tớ giống loại người không biết xấu hổ thế à!”

Tuy ngày thường An Hàm khá bảo thủ, nội y phơi trên ban công cũng phải có quần áo khác che chắn, thỉnh thoảng lại đỏ mặt ngượng ngùng trông rất hướng nội, nhưng cô gái này một khi đã bạo gan thì toàn khiến Tô Bằng la trời không thấu.

Trước kia cố tình mặc áo len phối với váy ngắn để quyến rũ cậu, lúc dâng hiến thì chủ động đến mức Tô Bằng còn nghi ngờ chính mình mới là người bị dâng hiến, rồi sau này còn có cả bữa tiệc nhân thể...

“Tóm lại là đừng quậy.”

“Tớ biết rồi~”

Dù có thực sự phải làm nhiệm vụ, thì cũng không thể là bây giờ.

Bốn người ăn cơm xong, xúm lại trước máy tính của Vương Thắng, mở Overcooked, mỗi người một tay cầm chuẩn bị bắt đầu.

Game này chú trọng việc phân công phối hợp, đại khái là bốn người trong những căn bếp có địa hình khác nhau, làm món ăn theo yêu cầu, chỉ cần một chút sơ suất là dễ tăng xông, vì thế nó còn được gọi là Bếp Tình Bạn Tan Vỡ, Bếp Chia Tay...

Những màn đầu còn khá đơn giản, bốn người vượt qua trong tiếng cười nói vui vẻ, nhưng đến những màn sau, thao tác của họ ngày càng tay chân luống cuống, không khí cũng dần trở nên căng thẳng.

“Ủa anh Long, anh nhìn cái nồi đi chứ! Cháy khét lẹt rồi kìa!”

Vương Thắng nhíu mày, ngoài đời cậu ta tính cách hướng nội, nhưng trong game lại là một kẻ vừa toxic vừa lắm mồm: “Lấy bình cứu hỏa! Bình cứu hỏa! An Hàm, cậu lấy giúp anh ấy đi! Tô Bằng, cậu lấy nhầm nguyên liệu rồi!”

“Tớ chỉ là một công cụ hình người chuyên thái rau thôi, không phải An Hàm đang trông nồi à?” Long Hưng không chút do dự đùn đẩy trách nhiệm.

“Địa hình nó di chuyển mà! Tớ bị ngăn cách rồi có được không! Vương Thắng cậu còn nói tớ! Chính cậu đứng đó có làm gì đâu!”

Giọng An Hàm chói tai lạ thường, ồn đến mức Tô Bằng phải lập tức nghiêng người giữ khoảng cách với cô.

Cùng với những cuộc cãi vã leo thang và màn đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, ký túc xá vốn yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào náo nhiệt.

[Độ hảo cảm của Vương Thắng đối với bạn -1]

An Hàm vừa điều khiển nhân vật thái rau, vừa cãi tay đôi bỗng khựng lại.

Game này đúng là phá tình bạn thật à?! Nhưng rõ ràng người toxic là Vương Thắng mà! Cái mồm của tên này từ đầu đến cuối không ngớt một giây.

Cô khó tin nhìn Vương Thắng: “Lúc cậu chơi CS với bạn gái cũng toxic thế à?”

“Đấy là bạn gái tớ, khác chứ.”

“Tiêu chuẩn kép! Anh Long! Anh ngơ ra đấy làm gì! Hết đĩa rồi! Rửa đi!”

[Độ hảo cảm của Long Hưng đối với bạn -1]

Lại thấy thêm một thông báo độ hảo cảm nữa, mặt An Hàm đen sì.

May mà độ hảo cảm của Tô Bằng đối với cô vẫn ổn định như trước.

Sớm biết game này thật sự có hiệu quả phá tình bạn, thì ngày xưa cô đã chẳng phải đau đầu vì tình cảm vượt trên mức tình bạn của Long Hưng và Tô Bằng dành cho mình rồi!

Kết quả là giờ cô đã thành con gái, Tô Bằng cũng thành bạn trai của cô.

Muộn quá rồi~

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!