Tập 03

Chương 114: 334. Hỏi tội

Chương 114: 334. Hỏi tội

Buổi tối, trời bắt đầu lất phất mưa.

Tô Bằng mệt lả kéo lê tấm thân, giũ giũ mấy hạt mưa trên người rồi uể oải mở cửa phòng.

Hai chân cậu đau nhức không thôi, tinh thần lại càng mệt mỏi, vừa vào nhà, cậu đã suýt mềm nhũn cả chân mà ngã quỵ xuống sàn.

May thay, An Hàm kịp thời xuất hiện, vội đỡ lấy cậu: “Sao lại ra nông nỗi này? Trông thảm thế.”

“Thôi đừng nhắc nữa, tớ suýt chết rồi đây, cho tớ ngồi một lát.”

Nói rồi, Tô Bằng ngồi phịch luôn xuống đất, cậu nhăn nhó xắn tay áo lên: “Ngã một cú, chắc là trầy da rồi.”

“Cậu cởi giày ra trước đã rồi hẵng nói, tớ mới lau nhà xong.”

An Hàm nghé đầu nhìn khuỷu tay chỉ bị trầy sơ qua một lớp da, đến máu cũng chẳng chảy, bèn yên tâm hẳn, cô ngồi xổm xuống trước tủ giày, tìm hộp y tế dự phòng bên trong.

“Dán băng urgo vào nhé?”

Cô quay đầu nhìn Tô Bằng. Lúc tan học buổi chiều, cậu còn tự tin vỗ ngực bảo mình dư sức làm shipper, vậy mà giờ gặp lại đã trong bộ dạng thảm hại thế này.

Nhìn mái tóc ướt sũng, chiếc áo khoác rách toạc để lộ lớp bông bên trong, dáng vẻ bơ phờ mệt mỏi khiến người ta nhìn mà đau lòng.

“Tự dưng trời đổ mưa, khách thì cứ giục cuống lên, lúc lên lầu bị trượt chân.”

Tô Bằng cởi giày, thở đều lại rồi không nhịn được mà than: “Đơn thì nhiều vãi chưởng, mà mấy cái khu ký túc xá cũ còn không có thang máy, leo lên leo xuống muốn rụng rời, cảm giác đôi chân không phải của mình nữa.”

“Còn giao nhầm một đơn nữa, vãi!”

Cậu cởi chiếc áo khoác ướt sũng nước mưa, An Hàm thuận tay cầm lấy, treo lên giá áo cạnh tủ giày.

“Nè, urgo đây, còn ngã ở đâu nữa không?”

Tô Bằng vươn vai, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xinh xắn của An Hàm, vẻ bực dọc trên mặt tức khắc tan biến sạch sẽ, cậu cười hỏi: “Tớ đau chân, xoa chân giúp tớ được không?”

“Bệnh gì vậy?” An Hàm lườm một cái, “Uổng công từ nhỏ đã tập võ đối kháng, cũng có cơ bắp các kiểu mà ship đồ mấy tiếng đã không chịu nổi rồi à?”

Cô đi thẳng đến ghế sofa ngồi xuống, Tô Bằng cũng lon ton chạy theo sáp lại gần.

“Đau chỗ nào?”

Tô Bằng gác thẳng chân lên đùi An Hàm: “Đau hết.”

An Hàm không nói gì, mím môi, bàn tay nhỏ nhắn xoa bóp bắp chân cho Tô Bằng. Cô ngẩng lên nhìn cậu đang nửa nằm ở phía bên kia sofa, vẻ mặt tươi cười đầy hưởng thụ, hai má bất giác ửng hồng.

“Ây, lên trên chút nữa, lên nữa...”

Tay cô cứ thế di chuyển dần lên, cuối cùng dừng lại ở phần đùi.

Tên này vốn không phải mỏi chân, mà là đang giở trò!

An Hàm giơ tay lên, đang định cho Tô Bằng biết thế nào gọi là “gà mờ mà còn thích thể hiện”, thì điện thoại bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, cô lập tức cảnh giác: “Tô Bằng, điện thoại của ba tớ!”

“Sao ba lại gọi thế?”

“Chắc là đến hỏi tội rồi... Cậu đừng nói gì nhé.”

Bắt máy, An Hàm căng thẳng chờ một lúc, nhưng chỉ nghe thấy tiếng thở ở đầu dây bên kia.

Hết cách, cô đành chủ động lên tiếng: “Ba... có chuyện gì không ạ?”

“Không có việc gì thì không được gọi cho con à?”

“Ơ... cũng không phải ạ.” An Hàm tay vẫn đang bóp chân cho Tô Bằng, người ngả ra sau ghế sofa.

Sau một hồi im lặng, ba cô mới nặng nề thở dài hỏi: “Sao con lại không nghe lời ba gì cả...”

“Đâu có đâu~ Tô Bằng thật sự không có ở chung với con mà!”

Cô hùng hồn bao biện cho chuyện lần trước: “Lần trước chỉ là cậu ấy mang bữa sáng cho con thôi mà! Con dù gì cũng là bạn gái của cậu ấy, mang cho bữa sáng thì có sao đâu?!”

Giọng An Hàm như thể chứa đầy sự tức giận vì bị hiểu lầm, a cao và chói tai: “Ba! Con không phải là người tùy tiện như vậy! Không phải cuối tuần ba sẽ đến sao? Nếu không tin thì lúc đó đến xem là được chứ gì!”

Cô hừ hừ mấy tiếng, nhưng tay thì lại che micro điện thoại, quay đầu nhìn Tô Bằng bên cạnh, bất an hỏi nhỏ: “Cậu nói xem ba có tin không?”

“Cậu cứ thú nhận thẳng còn hơn.”

Tô Bằng giơ bắp chân đang mỏi nhừ còn lại lên, nhăn nhó nói: “Giao hàng đúng là việc không phải cho người làm, xoa giúp tớ bên này nữa đi.”

“Người toàn mùi mồ hôi, lát nữa nhớ đi tắm đi.”

An Hàm ghét bỏ cằn nhằn một câu, lúc này mới bỏ tay khỏi micro, tiếp tục “đối tuyến” với ba ở đầu dây bên kia.

Cô cứ cảm thấy phản ứng của mình hơi quá đà, hình như có chút giấu đầu hở đuôi rồi.

Quả nhiên, đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười của mẹ cô: “An Hàm chắc chắn là ở chung với Tô Bằng rồi, hồi nhỏ mỗi lần nó nói dối mà bị mẹ bắt được là y như thế này.”

“Giọng càng to thì càng chột dạ.”

An Hàm bất lực định giở bài làm nũng cho qua chuyện.

“Nếu mà mẹ đoán đúng ấy, thì giờ nó đang chuẩn bị giở thói vô lại, sống chết không nhận đâu.”

Sao còn bắt bài mình nữa!

“Có khi Tô Bằng đang ở ngay cạnh nó đấy.”

Hoàn toàn bị mẹ nhìn thấu rồi!

Ba cô thì còn đỡ, cả năm số lần ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn mẹ thì nhìn cô lớn lên từ nhỏ, cho dù con trai đã biến thành con gái, tính tình cũng thay đổi, nhưng lối tư duy hành động thì vẫn y nguyên.

An Hàm bị mẹ nói cho cứng họng, ba cô quả thực càng thêm tức điên lên: “Bảo Tô Bằng nghe máy!”

“Cái giao ước với tôi mà nó cũng quên rồi phải không!”

Giao ước? Gì vậy?

Cô cố gắng nhớ lại lời hứa của Tô Bằng với ba mình, hình như có một điều là không cho phép Tô Bằng chạm vào cô...

“Tô Bằng chắc đang ở ký túc xá đó, ba gọi cho cậu ấy đi, tìm con làm gì?” cô tiếp tục già mồm.

An Hàm có thể hiểu được suy nghĩ của ba mình, nếu là em gái cô tìm được bạn trai, thì cô cũng sẽ phòng bị nghiêm ngặt như ba, tránh cho em gái ngây ngô khờ dại đã bị heo ủi mất.

Trong lòng còn có chút suy nghĩ kỳ quặc, cứ như thể bị NTR, vừa chua xót lại vừa tức giận.

Đầu dây bên kia, ba cô cúp máy, chưa đầy mấy giây sau, điện thoại của Tô Bằng liền reo lên.

Tô Bằng và An Hàm nhìn nhau, cậu ho khẽ một tiếng, nhanh chóng trưng ra nụ cười lấy lòng rồi bắt máy.

“Alo, ba...”

“Ai là ba của cậu!”

Giọng nói giận dữ ấy dọa Tô Bằng sợ đến mức vội vàng đưa điện thoại ra xa tai.

Cậu hoàn toàn không có cái khí phách khi đối mặt với ba mẹ mình, lúc đối diện với ba vợ tương lai thì phải gọi là khúm núm hết chỗ nói.

An Hàm ở bên cạnh cười trộm, một bên tăng thêm lực bóp chân.

Thấy Tô Bằng không có phản ứng, cô dứt khoát véo vào phần thịt mềm trên đùi cậu, còn chưa kịp ra tay, Tô Bằng đã trừng mắt giận dữ nhìn cô.

“Đừng quậy.”

Thế nhưng giọng nói đã hạ thấp vẫn bị ba của An Hàm nghe thấy.

“Cậu nói gì đó?!”

“Cậu đang ở đâu? Add WeChat của tôi rồi gọi video qua đây!”

Toang rồi!

“Đợi chút, con không có WeChat, phải tải một cái đã.”

Mặt Tô Bằng sa sầm, cậu cuống quýt ngồi thẳng dậy trên sofa, bỏ hai chân khỏi đùi An Hàm, định mặc áo khoác vào rồi chạy thẳng đến trường.

“WiFi chỗ con không tốt lắm, tải WeChat hơi chậm.”

Đầu dây bên kia không nói gì nữa, động tác hoảng loạn của Tô Bằng cũng chậm lại đôi chút.

Cậu bất đắc dĩ thở dài: “Thôi được rồi ạ, con đang ở cùng An Hàm...”

“Chú à, con không dám làm gì cậu ấy đâu, thật đấy ạ.”

Câu này Tô Bằng nói cực kỳ chân thành.

Phần lớn đều là An Hàm chủ động quyến rũ cậu, cậu chưa bao giờ chủ động cả!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!