Tập 03

Chương 172: 392. Chuẩn bị

Chương 172: 392. Chuẩn bị

"Cô ơi, lấy giúp con ít kỷ tử, để pha trà ạ."

"Hàu này lấy cho con một thùng nhé, có dao nạy hàu không ạ? Cảm ơn cô..."

"Ngao còn có nhiêu đây thôi ạ, cô tính rẻ cho con hết luôn nhé?"

"Tặng con hai cọng hành lá đi cô ơi?"

Xẩm tối, trước khi về căn hộ, An Hàm ghé qua khu chợ nằm giữa trường học và tiểu khu.

Tuy giờ này khu chợ đã có phần vắng vẻ, thịt thà rau củ cũng không còn tươi như buổi sáng, nhưng bù lại, các tiểu thương thường rất xởi lởi, mặc cả hay xin thêm chút đồ cũng dễ hơn.

Mua rau quả khá nhẹ nhàng, về cơ bản chỉ cần nói rõ mình muốn nấu món gì, người bán sẽ giúp cô lấy đủ các loại gia vị cần thiết, lựa chọn thịt rau phù hợp, sau đó giúp thái lát, thái sợi, thậm chí có thể giúp rửa sạch và tẩm ướp.

An Hàm sở hữu thuộc tính Quyến Rũ và đặc tính Thiện Cảm, gần như mọi tiểu thương đều có cảm tình với cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, ai nấy đều vui vẻ bán hàng cho cô, thỉnh thoảng còn lân la bắt chuyện, tìm cách làm mai.

Lúc đi một vòng quanh chợ ra về, tay cô đã xách lỉnh kỉnh mấy túi đồ.

"Mua lắm đồ thế nhỉ..."

An Hàm treo mấy cái túi lên ghi đông xe đạp, u sầu thở dài một hơi.

Hệ thống bây giờ đúng là càng ngày càng quá đáng.

Dù đúng là cô và Tô Bằng đã thẳng thắn với nhau về chuyện thể xác, nhưng cô vẫn còn hơi ngại ngùng, huống chi là mấy kiểu chơi kỳ quái được mô tả trong nhiệm vụ của hệ thống.

"Về nhà trước đã."

Mong là hôm nay Tô Bằng tăng ca đến khuya, ít nhất cô sẽ không phải đối mặt với chuyện xấu hổ đó sớm như vậy.

Về đến nhà đã gần bảy giờ, An Hàm đẩy cửa, bước vào căn hộ tối om và lạnh lẽo, đặt mấy túi ni lông xuống cạnh tủ giày rồi vươn vai một cái.

Hôm nay cô dậy sớm, cũng không ngủ trưa, đến giờ này cơ thể đã thấy mệt mỏi rã rời, chẳng còn chút sức lực nào.

Nếu là ngày thường, chắc chắn cô đã đi tắm, nhắn tin bảo Tô Bằng ăn tối ở ngoài rồi hãy về, còn mình thì vào phòng ngủ một giấc trước.

Bật đèn, ánh sáng xua tan bóng tối trong phòng, cô cởi giày và tất, đi chân trần vào nhà.

Nhìn khung cảnh quen thuộc, bất giác, gò má cô lại ửng hồng.

Nhiệm vụ 3 liên quan đến việc thay đổi cơ thể trực tiếp, đây là điều An Hàm không thể chấp nhận được ở thời điểm hiện tại, còn vật phẩm thưởng của nhiệm vụ 2 e là chẳng phải thứ gì tốt đẹp, thế nên cô đã chọn nhiệm vụ 1.

Dù gì thì màn tạp dề khoả thân cũng rất xấu hổ, mà phần thưởng lại chẳng ra sao, chẳng thà chơi lớn một lần, chọn luôn phần thưởng hấp dẫn nhất.

Dù gì cũng đâu phải chưa từng bị Tô Bằng nhìn thấy hết, mặc dù mấy lần trước đó hai người gần như đều tắt đèn kéo rèm, cố gắng dùng bóng tối để giảm bớt sự xấu hổ trong lòng.

Cụm từ "nyotaimori" vẫn còn khá xa lạ với An Hàm, phải lên mạng tra cứu cô mới hiểu sơ sơ, nói trắng ra là dùng cơ thể của người mẫu xinh đẹp làm dụng cụ đựng thức ăn...

Thường thì sẽ phải khoả thân hoàn toàn, giữ tư thế bất động trên bàn ăn, sách báo trên mạng còn nói là phải còn trinh, nghe đâu những người làm nghề này đều phải trải qua quá trình huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt.

"Không sao, phiên bản 'nyotaimori' chuẩn xịn mình chắc chắn không làm nổi rồi."

Hệ thống sẽ không phán định nhiệm vụ quá khắt khe đâu, nếu không thì nhiệm vụ này đã nên xuất hiện trước khi cô hẹn hò, chứ không phải bây giờ.

"Cứ làm qua loa thử xem có qua ải được không."

Ví dụ như... dùng lòng bàn tay bưng đồ ăn đưa cho Tô Bằng?

Không cởi hết, chỉ mặc ít vải đi một chút?

Dù sao thì mấu chốt vẫn là dùng cơ thể để đựng đồ ăn...

Trong đầu nghĩ cách đối phó, nhưng đầu óc An Hàm lại không kiểm soát được mà bắt đầu tưởng tượng ra những hình ảnh và tình tiết kỳ quái.

"Đúng là muốn đào tạo mình thành nữ chính hentai mà..."

Lúc đi đến trước cửa bếp, An Hàm liếc nhìn chiếc tạp dề treo trên tường, vừa định đưa tay ra lấy thì lại nhớ đến phần giới thiệu của nhiệm vụ 2, ngón tay run lên, ngại ngùng rụt lại.

Hay thật đấy, cũng tại cái nhiệm vụ của hệ thống mà bây giờ cô nhìn cái tạp dề cũng thấy nó giống đồ lót gợi tình.

Một thùng hàu giá hơn hai mươi tệ, được tặng kèm một con dao nạy, món này chỉ cần luộc hoặc hấp là được, nhà không có máy xay, làm tỏi băm phiền phức lắm.

Rửa sơ thùng hàu rồi cho vào nồi hấp, An Hàm tựa hông vào kệ bếp, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tô Bằng về sớm thế!

Trên con đường nhỏ trong tiểu khu cách đó không xa, Tô Bằng tay xách cặp tài liệu đang đủng đỉnh bước về phía tòa nhà. Cậu phát hiện đèn nhà đã sáng, ngẩng đầu lên nhìn, vừa hay bắt gặp ánh mắt của An Hàm đang đứng trong bếp.

Cậu nở một nụ cười ấm áp với An Hàm, bước chân vốn đang đủng đỉnh cũng nhanh hơn một chút.

Theo lý mà nói, sau kỳ nghỉ lễ công ty không phải sẽ có cả đống việc cần xử lý sao? Sao hôm nay mới hơn bảy giờ đã về rồi.

Vốn định chuẩn bị xong xuôi mọi thứ trước khi Tô Bằng về, làm đủ công tác tư tưởng thì có lẽ sẽ bớt xấu hổ hơn, nhưng bây giờ, mọi công tác chuẩn bị đều phải tiến hành ngay trước mắt cậu.

Gương mặt vốn đã ửng hồng của An Hàm càng lúc càng nóng ran, ước chừng vài phút sau, tiếng "tít tít" khi nhập mật khẩu đã vang lên ở cửa chính.

Tô Bằng bước vào nhà với nụ cười trên môi, cậu giơ cái túi trong tay lên, đi về phía nhà bếp: "An Hàm, tớ mua bánh hàu cho cậu này, cậu ăn thử xem có phải vị quê nhà cậu không."

"Sao hôm nay cậu về sớm thế..." An Hàm cúi gằm nhìn bếp lò, chẳng buồn ngẩng đầu lên hỏi.

"Làm xong việc rồi, tớ thấy sếp cũng không có ở đó nên chuồn về trước."

"Thế còn quẹt thẻ?"

"Nhờ đồng nghiệp quẹt giùm rồi."

Tô Bằng đặt chiếc bánh hàu xuống trước mặt An Hàm, rồi chống tay ngồi lên kệ bếp, hai chân bắt chéo, khoanh tay trước ngực nói: "Sáng nay suýt thì trễ giờ, may mà tớ vừa xuống dưới nhà là xe buýt tới luôn."

"Đó không phải là do cậu tự làm tự chịu à?"

Cậu chàng ngượng ngùng sờ mũi: "Tuổi trẻ khí huyết hừng hực, bình thường thôi."

Sáng nay là do cậu hơi "bốc đồng", ban đầu An Hàm còn có chút không muốn, nhưng chỉ cần cậu dùng chút thủ đoạn là cô đã ngoan ngoãn nghe theo, thậm chí còn quấn lấy cậu không buông, khiến cậu suýt nữa thì muộn giờ.

Đang nói, Tô Bằng chợt nhận ra có gì đó không đúng: "Sao thế? Tâm trạng không tốt à?"

Từ lúc cậu vào nhà tới giờ, An Hàm chưa hề ngẩng đầu lên nhìn cậu lấy một lần, nếu là bình thường thì ngay khi cậu bước vào cửa, An Hàm đã cười tủm tỉm, mặt mày đầy dịu dàng mà sà vào lòng làm nũng rồi.

"Cũ-cũng bình thường..."

Chẳng hiểu vì sao, càng nói chuyện với Tô Bằng, rồi lại nghĩ đến chuyện sắp phải làm, cảm giác xấu hổ trong lòng An Hàm lại càng dâng lên mãnh liệt, đè nặng đến mức cô gần như không ngẩng đầu lên nổi.

Vệt hồng quyến rũ ấy đã lan xuống tận cổ, Tô Bằng chỉ cần quan sát một lát là nhận ra ngay trạng thái của cô lúc này.

"Cậu..." Tô Bằng bất giác đưa tay ôm lấy eo mình, "Cậu lại định làm gì phải không?"

Cậu rõ ràng cảm nhận được một cảm giác quen thuộc, mỗi lần An Hàm muốn quyến rũ trêu chọc cậu, cô lúc nào cũng mang dáng vẻ ngượng ngùng đáng yêu, nhưng việc làm ra lại táo bạo vô cùng, khiến cậu phải la lên là chịu không nổi.

Cũng có thể coi là một kiểu dễ thương theo kiểu đối lập đầy kỳ lạ.

Hồi trước còn đỡ, chỉ cần "tay nghề" của An Hàm là giải quyết được, nhưng bây giờ thì có hơi hao thận.

"L-làm gì có chứ?"

An Hàm cực kỳ chột dạ, lí nhí đáp: "Tớ đang nấu cơm cho cậu mà? Phải trông bếp."

Nhưng Tô Bằng lại nghe ra ngay ý tứ của cô.

Hiểu rồi, xem ra phải chuẩn bị dưỡng sức thôi, kẻo tối nay bị hút cạn, mai lại không dậy nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!