Tập 03

Chương 131: 351. Nắm thóp

Chương 131: 351. Nắm thóp

Một trăm lẻ một điểm thiện cảm, đại diện cho việc Tô Bằng đã nhen nhóm một mong muốn mãnh liệt được cùng cô trải qua cả đời.

An Hàm áp đôi chân mình lên bắp chân Tô Bằng, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cậu, đôi chân vừa lạnh vừa ẩm dần ấm lên không ít.

Cô xoay người, đặt bàn tay lạnh ngắt lên ngực Tô Bằng.

Cái túi sưởi siêu to khổng lồ~ Mẹ ơi từ nay con không sợ đêm đông tay chân lạnh cóng không ngủ được nữa rồi.

Tô Bằng chỉ mặc một chiếc quần đùi rộng, lúc này đang ngửa mặt nằm thẳng đơ với vẻ mặt chán chường không còn gì để mất: “Lạnh quá, tay chân cậu như que kem vậy...”

“Cậu chịu khó tí, lát là ấm ngay thôi~”

An Hàm trêu ghẹo Tô Bằng, ánh mắt liếc về phía chiếc chăn bị đội lên thật cao.

Tên này miệng thì kêu lạnh, chứ trong đầu toàn nghĩ bậy bạ!

Phát hiện ra nơi ánh mắt An Hàm đang nhìn, Tô Bằng lập tức biện minh: “Ngủ chung với cậu là sẽ thế này, phản ứng sinh lý bình thường thôi!”

“Phì! Đồ dê xồm thì cứ nhận đi, còn bày đặt!”

Tô Bằng có chút bực mình cãi lại: “Cũng chẳng biết ngày xưa ai giới thiệu cho tớ mấy cái anime xúc tu nữa! Cậu không những ‘mlem’ mà còn nặng đô phết đấy.”

“...”

An Hàm im bặt, lảng tránh ánh mắt cậu, đồng thời duỗi chân ra, nhẹ nhàng áp vào nơi ấm nhất trên người cậu ta.

Cô có thể cảm nhận rõ cơ thể cậu ta run lên vì lạnh, cảm giác thành tựu khi phản công thành công dâng trào, An Hàm lập tức vênh váo trở lại: “Ít ra còn hơn cậu với đám Đổng Minh tụ tập xem phim heo chứ? Tuyên truyền văn hóa phẩm đồi trụy là phạm pháp đấy, hiểu không!”

“Nói cứ như hồi đó cậu không ghé mắt vào xem ấy...”

“Lúc đó tớ chỉ tò mò xem các cậu đang làm gì thôi!”

Cũng không muốn tiếp tục vạch áo cho người xem lưng, An Hàm dứt khoát ôm chầm lấy chiếc túi sưởi cỡ đại, quấn lấy người Tô Bằng như một con bạch tuộc, cô hừ hừ trong mũi: “Ngủ thôi, tắt đèn.”

“Hay là... cậu dùng chân thử xem?”

“Mơ đi cưng! Ngủ!”

Phạt Tô Bằng nhịn cả đêm!

An Hàm dứt khoát bò dậy, rướn người qua Tô Bằng, vươn tay tắt cái công tắc ở đầu giường.

Trong nháy mắt, căn phòng chìm vào bóng tối.

“Này! Cậu quá đáng rồi nha! Sờ đâu đấy!”

Độ thiện cảm càng cao thì Tô Bằng cũng càng bạo dạn hơn à!

“Cậu đừng... bóp nữa!”

An Hàm còn chưa kịp chống cự, cơ thể đã nhanh chóng mềm nhũn như nước, cô bất lực nằm úp sấp trên ngực Tô Bằng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu muốn làm gì thì làm.

Gò má cô ửng lên một màu hồng đào, đôi môi hé mở khẽ rên rỉ, đầu óc đã nhanh chóng bị những cảm giác kỳ lạ chiếm trọn.

May mà đã kịp tắt đèn, trước mắt tối om, nếu không thì còn xấu hổ hơn nữa.

Toi rồi! Đêm nay có khi phải “giao nộp” mình ở đây thật rồi!

Sơ suất quá!

“Ưm...”

“Ngủ đi.”

“Hả?”

Đôi mắt long lanh ngấn nước và đầy vẻ quyến rũ bỗng mở to, An Hàm ngơ ngác bị đẩy ra, không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn Tô Bằng đã xoay người nằm quay lưng về phía mình.

Cô chỉnh lại áo, hít sâu một hơi.

“Chậc!”

Đây là màn trả đũa của Tô Bằng! Nhất quyết không khuất phục!

Còn định “nắm thóp” tớ như cách tớ “nắm thóp” cậu á!

Thế là An Hàm cũng xoay người quay lưng lại với Tô Bằng, tiện thể vểnh bắp chân ra sau, lại áp lòng bàn chân lên chân cậu.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở đều, đưa cánh tay ra khỏi chăn để không khí lạnh làm mát da.

Thế nhưng trước mắt là một mảnh tối đen, đầu óc lại càng thêm hưng phấn, liên tục hiện lên những cảnh trong mấy bộ phim người lớn từng xem, khiến cô càng thêm bồn chồn không yên.

“Này... Tô Bằng?”

Cô vừa thăm dò hỏi một tiếng, Tô Bằng đã ngáy lên.

Giả vờ lộ liễu đến mức cô chỉ muốn tát cho cậu ta một cái.

May mà hồi còn là con trai, cô vốn thuộc tuýp thanh tâm quả dục, sau khi thành con gái, sự e thẹn và tam quan cũng kìm hãm lý trí của cô lại, thấy Tô Bằng không trả lời, cô cũng cố gắng đè nén sự rung động trong lòng.

Cơ thể dần bình tĩnh trở lại, đầu óc cũng bắt đầu mơ màng.

Không biết qua bao lâu, Tô Bằng không nhịn được nữa, nhẹ nhàng xoay người, chọt vào lưng An Hàm.

“An Hàm?”

“An Hàm... ngủ rồi à?”

Cậu ngẩn ra, rướn nửa người trên lên quan sát An Hàm, rồi bất đắc dĩ phát hiện ra bạn gái nhà mình đã ngủ thật rồi.

Mặt Tô Bằng giật giật, cậu do dự một hồi, cũng không nỡ đánh thức An Hàm dậy, chỉ đành thở dài một tiếng.

Cũng không lỗ lắm, hôm nay đã biết được cúp C rốt cuộc lớn cỡ nào...

Cậu rón rén đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh.

...

Sáng hôm sau khi An Hàm tỉnh dậy, cô mới nhận ra mình đã vô thức ôm lấy cái túi sưởi bên cạnh từ lúc nào không hay.

Đầu cô gối lên lồng ngực Tô Bằng, hai tay hai chân đều cố hết sức ôm chặt lấy cơ thể cậu, giống như em gái cô thích ôm cô làm gối ôm, giờ cô cũng ngày càng thích dùng Tô Bằng làm gối ôm.

Trong mũi phát ra tiếng hừ hừ như mèo con, An Hàm thoải mái ôm Tô Bằng chặt hơn một chút, tầm mắt hơi ngước lên, nhìn vào chiếc cằm lún phún râu của cậu.

Cô tò mò đưa tay sờ thử, ráp ráp.

Có lẽ vì gia cảnh Tô Bằng khá tốt, từ tuổi dậy thì đã hình thành thói quen chăm sóc da, anh chàng này tuy có làn da màu lúa mì, nhưng da mặt gần như không thấy khuyết điểm gì, chỉ khi dí sát lại mới thấy được lỗ chân lông hơi to một chút thường thấy ở nam giới.

An Hàm rất ít khi quan sát khuôn mặt của Tô Bằng ở cự ly gần như vậy.

Gương mặt điển trai anh tuấn ấy khiến tâm trạng buổi sáng của cô lập tức vui vẻ ngập tràn.

Nếu mỗi tối đi ngủ đều có gối ôm, mỗi sáng thức dậy đều được thấy một khuôn mặt đẹp trai, thì hình như cũng không tệ lắm~

Nhưng đây chẳng phải là kết hôn sao?

Chẳng biết là do Tô Bằng đã đề xuất ý tưởng kết hôn hay vì độ thiện cảm của hệ thống thật sự có cơ chế song phương, An Hàm vậy mà cũng nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

Nếu kết hôn, cô sẽ tìm một công việc mình thích.

Không cần phải đi sớm về muộn, chỉ cần về nhà sớm hơn Tô Bằng, là có thể chuẩn bị sẵn bữa tối, chờ đón Tô Bằng về nhà.

Còn chuyện sinh con thì thôi vậy, sợ đau, không thích trẻ con, cũng không muốn giống như mẹ mình, vì thế hệ sau mà hoàn toàn hy sinh cuộc sống cá nhân, tốt nhất là DINK, không biết Tô Bằng có chấp nhận được không...

“Cậu cứ nhìn tớ chằm chằm làm gì thế?”

Tô Bằng không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, mở mắt ra, vừa vặn đối diện với An Hàm.

“Đẹp trai thì không cho nhìn à?”

“Vậy cậu buông tay chân ra đi.”

“Ôm cũng không cho ôm nữa à?”

“Không phải...” Nụ cười trên mặt Tô Bằng trở nên có chút nịnh nọt, “Vậy cậu có muốn ‘tập thể dục buổi sáng’ để luyện tốc độ tay không?”

Gò má An Hàm nhuốm một tầng mây đỏ, chiếc gối ôm lớn vừa mềm vừa ấm áp thoải mái ban nãy giờ lại trở nên nóng bỏng tay, khiến cô vội vàng thu tay chân về, rồi lật người ngồi dậy.

Luyện tốc độ tay cũng tốt đấy, chơi Dota cũng cần tốc độ tay mà.

“Không thèm.”

Cô khinh bỉ liếc Tô Bằng một cái: “Mới sáng sớm đã nghĩ đến chuyện đen tối rồi!”

“Đàn ông mà...” Tô Bằng lại rất hùng hồn.

“À này, hôm qua cậu nói chuyện kết hôn...” An Hàm lại quay đầu lại, hỏi với vẻ hơi lo lắng, “Cậu có thích trẻ con không?”

Tô Bằng ngẩn ra: “Có phải hơi vội rồi không? Hôn vài cái không có bầu được đâu.”

“Rõ ràng là cậu vội trước!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!