- Tập 1 (hoàn thành)
- Tập 02 (hoàn thành)
- Tập 03
- Chương 221. Nhà
- Chương 222. Khao Khát Bảo Vệ Quá Mức
- Chương 223. Kéo Em Gái Xuống Nước
- Chương 224. Giới Quý Tộc Thật Hỗn Loạn
- Chương 225. Tương Tác Tổn Thương Nhau
- Chương 226. Nhiệm Vụ Mới Lâu Ngày Mới Có
- Chương 227. Bàn Bạc Kế Hoạch Với Mẹ
- Chương 228. Cha
- Chương 229. Người Con Trai Kỳ Lạ
- Chương 230. Buổi Tối
- Chương 11: 231. Vấn đề của con trai rất lớn
- Chương 12: 232. Sáng sớm
- Chương 13: 233. Xem mắt
- Chương 14: 234. Xin lỗi
- Chương 15: 235. Tôn trọng xu hướng tính dục của con
- Chương 16: 236. Bằng chứng rõ ràng
- Chương 17: 237. Tình phụ tử
- Chương 18: 238. Dự đoán trở thành hiện thực
- Chương 19: 239. Người cha
- Chương 20: 240. Dạo phố
- Chương 21: 241. Thú vui tao nhã
- Chương 22: 242. Anh em họ
- Chương 23: 243. Tác dụng phụ
- Chương 24: 244. Đêm Giao Thừa
- Chương 25. 245. Đêm khuya [1317]
- Chương 26. 246. Mùng Một
- Chương 27. 247. Ngô Hạo
- Chương 28. 248. Ngự Tỷ
- Chương 29. 249. Họp Mặt Bạn Bè
- Chương 30. 250. Sự Trả Thù Của Bạn Học
- Chương 31: 251. Học sinh này hình như lớn hơi... lệch lạc rồi
- Chương 32: 252. Khởi hành
- Chương 33: 253. Gặp gỡ
- Chương 34: 254. Bất ngờ
- Chương 35: 255. Nhà Tô Bằng
- Chương 36: 256. Bậc bề trên
- Chương 37: 257. Sa đọa rồi!
- Chương 38: 258. Quán Net
- Chương 39: 259. Tỏ tình
- Chương 40: 260. Về nhà
- Chương 41: 161. Nhiệm vụ mới
- Chương 42: 262. Đàn ông không có ai tốt cả!
- Chương 43: 263. Sự cám dỗ
- Chương 44: 264. Một gia đình hòa nhã
- Chương 45: 265. Thái độ của bố mẹ
- Chương 46: 266. Nữ chính trong truyện người lớn
- Chương 47: 267. Sau này sẽ lớn hơn chị
- Chương 48: 268. Nịnh hót
- Chương 49: 269. Bố có tâm trạng không tốt
- Chương 50: 270. Người mẹ vui vẻ
- Chương 51: 271. Bố và ông ngoại
- Chương 52: 272. Khẩu xà tâm phật [Thêm Chương]
- Chương 53: 273. Dì cả
- Chương 54: 274. Lần đầu trải nghiệm
- Chương 55: 275. Sáng sớm
- Chương 56: 276. Nhớ ăn không nhớ đòn
- Chương 57: 277. Lý lẽ chính đáng
- Chương 58: 278. Giao kèo ba điều
- Chương 59: 279. Chụp ảnh
- Chương 60: 280. Rời đi
- Chương 61: 281. Đàn Ông Không Ai Tốt Cả
- Chương 62: 282. Khai giảng
- Chương 63: 283. Tình yêu sét đánh mới là tình yêu
- Chương 64: 284. Bạn cùng phòng
- Chương 65: 285. XP của Anh Long là Trap (Cross-dresser)
- Chương 66: 286. Nhà mới
- Chương 67: 287. Nhậm Trì
- Chương 68: 288. Ngày báo danh
- Chương 69: 289. Anh xem kịch bản rồi đúng không!
- Chương 70: 290. Thay đổi
- Chương 291: Bà xã!
- Chương 292: Bữa liên hoan trước ngày khai giảng
- Chương 293: Cẩu độc thân
- Chương 294: Tô Bằng say rượu
- Chương 295: Khó ngủ
- Chương 296: Học kỳ mới
- Chương 297: Hóa ra là cậu ấy!
- Chương 298: Hiểu lầm
- Chương 299: Nguy, Ngô Đổng Minh, nguy!
- Chương 300: Kiếp FA
- Chương 301: Cảnh giác!
- Chương 302: Anh là công (0) hay thụ (1)
- Chương 303: Con gái
- Chương 304: Giải đấu bóng rổ
- Chương 305: Lời tỏ tình
- Chương 306: Nảy lòng tham sắc
- Chương 307: Áo len
- Chương 308: Lời cảnh cáo buổi sáng
- Chương 309: Cô bạn thân Lâm Nghệ
- Chương 310: Thường nhật
- Chương 311: Sinh nhật
- Chương 312: Xem phim
- Chương 313: Thế nào cũng thấy là dâng hiến mà
- Chương 314: Ký túc xá có nội gián!
- Chương 95: 315. Sinh nhật
- Chương 96: 316. Ước nguyện
- Chương 97: 317. Quán bar
- Chương 98: 318. Biến thái!
- Chương 99: 319. Chủ Nhật
- Chương 320. Tô Nghị Xương
- Chương 101: 321. Kế hoạch hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 322: Đồ móng heo
- Chương 103. 323 Sinh nhật
- Chương 324. Cậu không có vấn đề gì đấy chứ?
- Chương 105: 325. Tô Bằng bối rối
- Chương 106: 326. Vào bếp
- Chương 327: Nhanh thật!
- Chương 108: 328. Vấn đề du học
- Chương 329: Lựa chọn
- Chương 110: 330.
- Chương 111: 331. Tin xấu
- Chương 112: 332. Cuộc sống túng quẫn
- Chương 113: 333. Làm thêm
- Chương 114: 334. Hỏi tội
- Chương 335: Ngày mưa
- Chương 116: 336. Bố vợ đến rồi
- Chương 117: 337. Bố và Tô Bằng
- Chương 338. Đổ vỏ
- Chương 119: 339. Bố
- Chương 120: 340. GKD
- Chương 341. Rời đi
- Chương 342. Tuyệt đối không đồng ý!
- Chương 123: 343. Thực tập
- Chương 124: 334. Đền bù
- Chương 125: 345. Vợ nhà mình quyến rũ chết người
- Chương 126: 346 Hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 127: 347. Kiểm tra
- Chương 128: 348. Xã giao
- Chương 349. Cậu là M hả!
- Chương 130: 350. Hú vía một phen
- Chương 131: 351. Nắm thóp
- Chương 132: 352. Trường học
- Chương 133: 353. Vị khách không mời
- Chương 354: Lịch sử đen
- Chương 135: 355. Cẩu huyết
- Chương 136: 356. Át chủ bài của Tô Bằng
- Chương 137: 257. Buổi sáng thường ngày
- Chương 138: 358. Lên lớp
- Chương 139: 359. Mặc đồ nữ
- Chương 360: Học đòi theo
- Chương 141: 361. Tăng ca
- Chương 362. Chuyện thường ngày của hai đứa
- Chương 143: 363. Ba chọn một
- Chương 144: 364. Lần đầu thử đồ con gái
- Chương 365. Giả gái
- Chương 366: Phần thưởng đâu?
- Chương 147 367. Lời tỏ tình của anh Long
- Chương 368. Lãng mạn chứ nhỉ
- Chương 369: Sát Nhật Lãng (Giết người rồi)
- Chương 150: 370. Mùng Một Tháng Năm
- Chương 151: 371. Bí mật của em gái
- Chương 372: Mục đích
- Chương 153: 373. Đêm khó ngủ
- Chương 374: Cậu muốn tớ chết mà!
- Chương 155: 375. Vở kịch buổi sớm
- Chương 156: 376. Đời thường
- Chương 157: 377. Ông nội
- Chương 158: 378. Đính hôn
- Chương 159: 379. Trăng dưới nước
- Chương 160: 380. Tâm sự
- Chương 161: 381. Chúc mừng
- Chương 162: 382. Thèm cơ thể cậu chết đi được!
- Chương 163: 383. Trải nghiệm đầu tiên
- Chương 384. Bốc đồng quá rồi!
- Chương 385. Người mẹ nhạy bén
- Chương 386. Yêu nữ hút tinh chứ gì nữa!
- Chương 167: 387. Rời nhà
- Chương 388: Chuyện thường ngày
- Chương 169 389. Phần thưởng
- Chương 170 390. Trần Tuấn Kiệt
- Chương 171: 391. Xấu hổ chạm nóc
- Chương 172: 392. Chuẩn bị
- Chương 393: Bắt đầu
- Chương 174: 393. Hoàn thành.
- Chương 395: Vợ yêu đỉnh thật
- Chương 176: 396. Tớ đề nghị cứ thế phát huy
- Chương 177: 397. Thường ngày
- Chương 178: 398. Chia tay
- Chương 179: 399. Thi công chức!
- Chương 180: 400. Sinh hoạt đêm khuya
- Chương 181: Trần Tuấn Kiệt
- Chương 182: Yếu đuối đáng thương
- Chương 183: 403. Trên lớp
- Chương 184: 404. Lâm Nghệ
- Chương 185: Yêu cầu nho nhỏ của Tô Bằng
- Chương 186: 406. Thản nhiên chấp nhận
- Chương 187: Quê chết mất thôi!
- Chương 188: 408. Không thỏa hiệp
- Chương 189: Nhiệm vụ của chủ nhân
- Chương 190: 410. Ôm ôm~
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 127: 347. Kiểm tra
Từng có một thời, tuần nào An Hàm cũng ra sân thể dục của trường chạy bộ ba lần.
Hồi ấy, vóc dáng cô gầy tong teo như cây sào, người lại nhỏ con, thuộc tạng người ăn mãi không mập. Vì quá gầy gò, trong đầu cô lúc nào cũng chỉ có ý định chạy bộ rèn luyện để tăng cân.
Lúc còn là con trai, thể lực của cô chỉ ở mức trung bình, chạy vài cây số tuy có mệt nhưng vẫn chạy nổi. Sau khi biến thành con gái, một nghìn hay tám trăm mét cũng chẳng phải vấn đề lớn. Cô đoán thể lực hiện tại của mình có lẽ nhỉnh hơn một chút so với những bạn nữ bình thường không bao giờ vận động.
Chiều tối tan học, An Hàm một mình đi ra sân thể dục.
Tuy mới sáu giờ, nhưng trời đã tối hẳn. Vì vừa mới tan học nên trên sân cũng chẳng có mấy bóng sinh viên.
Trong đầu An Hàm vẫn còn lởn vởn chuyện hồi trưa, cả buổi chiều cô ngượng đến mức chẳng dám nói chuyện nhiều với Tô Bằng. Ngược lại, Tô Bằng hôm nay trông rất vui vẻ, ngay cả lúc đi giao đồ ăn cũng tủm tỉm cười.
“Mong là cái thuộc tính thể lực này nó bình thường một chút, cũng coi như không uổng công mình hi sinh.”
An Hàm vừa lẩm bẩm một mình vừa bước lên đường chạy, nhấc chân bắt đầu chạy chậm.
Đã lâu không chạy bộ, mới được hơn một trăm mét cô đã cảm thấy có gì đó không ổn. Hơi thở và nhịp tim của cô bỗng trở nên dồn dập.
Cô nhíu mày, cẩn thận cảm nhận thể lực của mình đang trôi đi.
Hoàn toàn không cảm nhận được thuộc tính thể lực này có tác dụng gì cả!
Thậm chí còn tệ hơn cả mấy tháng trước nữa ấy chứ!
Mới vài trăm mét mà cô đã thở hồng hộc. Không khí lạnh buốt lướt qua cổ họng khiến cô càng thêm khô miệng, dần dần đến cả hít thở cũng thấy hơi đau rát.
Chạy xong hai vòng, An Hàm cúi gằm đầu, hai tay chống gối dừng lại bên đường chạy.
Tóc mai ướt đẫm mồ hôi dính bết vào trán và má, bắp chân hơi mỏi nhừ. An Hàm vô cùng khó hiểu, ngẩng đầu nhìn đường chạy rồi lẩm bẩm: “Thuộc tính thể lực đâu rồi? Rõ ràng là được cộng một cơ mà?”
Cô còn đang nghĩ sau này đuổi đánh em gái có thể chạy nhanh hơn một chút, đỡ phải đuổi không kịp rồi tự tức chết mình.
Vẫn còn sức để chạy tiếp, nhưng cô thấy chẳng cần phải kiểm tra thêm làm gì nữa.
“Chẳng lẽ phải ở trạng thái tới hạn mới có tác dụng à?”
“Hệ thống chó má...”
An Hàm lau mồ hôi trên má, gạt đi mấy sợi tóc dính vào mặt gây ngứa ngáy.
“Bực mình thật, chạy thêm hai vòng nữa xem sao.”
Trên sân thể dục, sinh viên dần đông hơn, thỉnh thoảng cô cũng bắt gặp vài bóng dáng bạn cùng lớp.
Nhưng tuy những người bạn này có hảo cảm khá cao với An Hàm nhờ ngoại hình của cô, An Hàm lại chẳng hề quen thân với họ, chỉ gật đầu chào lại khi được gọi.
Nghỉ ngơi vài phút, An Hàm lại tiếp tục chạy chậm, trong lòng không ngừng chửi rủa Hệ thống, đồng thời suy đoán xem rốt cuộc thuộc tính thể lực đã cộng vào cái của nợ gì.
Chẳng lẽ thể lực của Hệ thống tương đương với tinh lực? Giúp cô chơi game đỡ mệt hơn?
Nếu quy đổi ra trong game, thể lực thường đại diện cho sinh mệnh, thanh máu, cũng có thể sẽ tăng tốc độ hồi máu, tăng độ bền khi chạy nhanh...
Ừm, độ bền?
An Hàm đột nhiên cảm thấy mình đã nắm được từ khóa. Nếu suy đoán dựa trên cái nết trước giờ không đổi của Hệ thống chó má, vóc dáng chỉ số đo ba vòng, nhạy cảm chỉ độ nhạy cảm của cơ thể...
Bắp chân bỗng co rút đau điếng, đầu óc cô trống rỗng, cô nhe răng trợn mắt dừng phắt lại.
“Chuột rút rồi! Hiss~”
Trời lạnh thế này, đến tối đi ngủ An Hàm cũng có thể bị chuột rút đau đến tỉnh giấc, nên lâu rồi không chạy mà bị thế này cũng là chuyện bình thường.
Nhưng mà đau quá đi!
Cô hoàn toàn không dám đặt cái chân bị chuột rút xuống, nhưng lại đau đến mức không còn sức để nhảy lò cò bằng chân phải. Cô đành tái mặt từ từ ngồi bệt xuống đất, rồi ôm lấy chân trái đang co cứng, không ngừng gào thét trong lòng.
Cô cẩn thận đưa tay xoa bóp bắp chân, nhưng dường như có thể cảm nhận được một con gì đó đang ngọ nguậy trong thớ thịt, càng xoa thì cảm giác đau đớn lại càng dữ dội.
An Hàm đau đến ứa nước mắt, cuối cùng không nhịn được nữa, khẽ rên lên một tiếng.
Bình thường đến đàn ông con trai còn chưa chắc đã chịu nổi cơn chuột rút, đằng này cô lại còn có thêm thuộc tính nhạy cảm, cơn đau vốn đã dữ dội nay lại càng bị khuếch đại, đau đến mức cô cảm thấy cái chân này không còn là của mình nữa.
Cô run rẩy lôi điện thoại ra, nức nở gọi cho Tô Bằng.
“Alo? Có chuyện gì không? Tớ đang đi giao đồ ăn không rảnh lắm, cậu...”
Tô Bằng nghe thấy tiếng rên khe khẽ và tiếng sụt sịt nức nở của An Hàm, cậu khựng lại, hoảng hốt hỏi: “Sao thế? Ai bắt nạt cậu à? Không phải cậu đi chạy bộ sao?”
“Tớ bị chuột rút... Đau quá...”
“Cái này...” Tô Bằng ngẩn ra, “Chuột rút một lát là hết thôi.”
“Nhưng mà đau lắm.”
Chẳng hiểu sao, vừa gọi điện than thở với Tô Bằng vài câu, cảm giác đau do chuột rút cũng đã dịu đi phần nào.
“Vậy tớ qua đó ngay đây, cậu ở sân thể dục đúng không?”
An Hàm lúc này mới cúp máy, ngẩng đầu nhìn quanh, phát hiện mình đang ngồi bên đường chạy, cản trở những sinh viên khác đang chạy bộ, liền nhấc chân trái lên, hai tay chống xuống đất để lết người ra khỏi đường chạy.
Vẫn đau quá!
Đúng là lâu không chạy thì nên khởi động trước.
May mà cô chạy chậm, không thì lúc bị chuột rút chắc đã ngã sấp mặt xuống đất rồi.
Thế nhưng chưa đợi Tô Bằng đến, cơn đau do chuột rút của An Hàm đã dần biến mất, bắp chân trái dần chỉ còn lại cảm giác ê ẩm sau cơn đau.
Cô thử đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm.
Hết đau rồi...
“Sao bây giờ mình cứ có chuyện gì là lại nghĩ đến việc tìm Tô Bằng nhỉ?”
Hết đau rồi, An Hàm như thể bước vào “chế độ hiền giả”, bắt đầu tự kiểm điểm lại hành động vừa rồi của mình.
“Sau này tuyệt đối không thể sinh con...” Cô thở dài thườn thượt, đi đến khán đài bên cạnh sân thể dục ngồi xuống, tiếp tục xoa bóp bắp chân, “Vốn đã nghe nói sinh con đau lắm rồi, mình mà còn bị Hệ thống cho thêm cái thuộc tính nhạy cảm này nữa, có khi đau đến ngất ngay trên bàn mổ mất.”
“Cũng có thể sẽ dần quen với nó chăng?”
An Hàm lẩm bẩm, ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc xe đạp đang tiến lại gần phía mình.
Trên xe đạp của Tô Bằng vẫn còn treo thùng giao hàng, cậu thở hổn hển xuống xe chạy tới, quan tâm hỏi: “Sao rồi? Chuột rút đỡ hơn chưa? Tớ đưa cậu đến phòng y tế nhé?”
“Cái đó... đỡ nhiều rồi.”
An Hàm ngượng ngùng và chột dạ né tránh ánh mắt của Tô Bằng.
Tô Bằng đang đi làm mà chỉ vì một chuyện nhỏ như bị chuột rút đã gọi là đến ngay, kết quả là người ta tới nơi thì mình lại chẳng sao cả...
Ai mà biết được chuyện này sẽ làm Tô Bằng giao trễ bao nhiêu đơn hàng, bị mắng bao nhiêu câu chứ.
“Không sao là tốt rồi.” Tô Bằng thở phào, móc từ trong túi ra một gói khăn giấy, “Lau nước mắt đi, còn vương trên mặt trông xấu lắm.”
“Có à?”
An Hàm vội vàng đưa tay quệt má và khóe mắt, sau đó mới mở khăn giấy ra lau mặt.
“Vậy rốt cuộc là cậu rảnh rỗi không có gì làm hay sao mà lại ra đây chạy bộ?” Tô Bằng cười hỏi, “Còn chạy đến mức bị chuột rút nữa.”
“Trước đây tớ chạy suốt có sao đâu.”
An Hàm cãi lại một câu, rồi cúi đầu, hạ thấp giọng: “Cậu mau đi giao hàng đi, kẻo không kịp bây giờ.”
“Không sao, bị mắng vài câu thôi mà, dù sao thì đồ ăn giao trong trường cũng có mấy ai đúng giờ đâu.”
Cô ngẩng đầu nhìn nụ cười dịu dàng của Tô Bằng, thật sự không hiểu nổi tại sao con người này lại có thể mang đến cảm giác an tâm đến vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận