"Tô Bằng..."
"Ừm."
"Có gái xinh kìa!"
"..."
An Hàm đang được Tô Bằng bế kiểu công chúa, mặt cô đỏ bừng, đôi mắt mơ màng vì men rượu, đầu óc choáng váng nhưng lại nghịch ngợm lạ thường, ngay lập tức phát hiện ra cô nàng xinh đẹp đang đi trên phố cách đó không xa.
Cô mải nhìn cô gái xinh đẹp lướt qua dưới ánh đèn đường ở phía xa, còn Tô Bằng lại cúi đầu nhìn gò má ửng hồng của cô: "Không xinh bằng cậu."
"Xạo quá đi~"
An Hàm vừa ngáp vừa vùi mặt vào lồng ngực Tô Bằng, rên hừ hừ: "Buồn ngủ quá, về thôi."
"Thì đang đi về đây mà?"
Thật ra Tô Bằng khá thích dáng vẻ mơ màng đáng yêu này của An Hàm sau khi say, nhưng rượu bia chẳng phải thứ gì tốt đẹp, nên cậu cũng chỉ lẳng lặng ngắm nhìn mà thôi.
Lần trước trong tiệc sinh nhật của Long Hưng, An Hàm cũng say.
Nhưng lúc đó trạng thái của cô vẫn ổn, còn đứng dậy được, lần này cô lại mềm nhũn cả người, không đi nổi nữa, đầu óc cũng mụ mị, gần như nghĩ gì nói đó.
"Tớ muốn đi ngủ rồi."
"Ráng chút nữa, sắp về đến nhà rồi."
Thể lực của Tô Bằng khá tốt, cân nặng của An Hàm chẳng làm khó được cậu là mấy, chỉ là hơi thở thoang thoảng mùi rượu của cô cứ phả vào cổ cậu, khiến cậu ngứa ngáy trong lòng, giữa đêm đông giá rét mà cơ thể lại chẳng thấy lạnh chút nào.
Bước vào khu dân cư cũ kỹ, đến trước cửa căn hộ An Hàm thuê, cậu nghiêng người, cố gắng vươn cánh tay đang đỡ sau gáy An Hàm ra, nhập mật khẩu trên khóa điện tử thông minh.
0224
Tô Bằng đột nhiên nhíu mày, hóa ra An Hàm vẫn luôn dùng sinh nhật dương lịch của mình làm mật khẩu, mà cậu lại chẳng hề nhận ra.
"Tít~"
Cửa phòng tự động bật ra một khe hở, Tô Bằng dùng mũi chân đẩy cửa ra, bước vào trong nhà.
An Hàm trong lòng cậu đã bắt đầu phát ra những tiếng "u-ru" khe khẽ đáng yêu, chẳng biết là đã ngủ hay chỉ đang rảnh rỗi ngâm nga.
Tô Bằng đi thẳng vào phòng An Hàm, cậu cúi người, cẩn thận đặt An Hàm nằm ngay ngắn giữa giường, sau đó kéo chiếc chăn bên cạnh, bọc kín An Hàm từ cằm đến tận gót chân.
"May là cậu say rồi chỉ biết ngủ thôi."
Cậu thở phào một hơi, vươn vai, giúp An Hàm cởi tất ra rồi cũng định đi tắm rửa về phòng ngủ phụ của mình.
Tiếc là cách An Hàm "xót" cậu phải ngủ sofa lại là đi mua chăn đệm dọn dẹp phòng ngủ phụ, chứ không phải mời cậu ngủ chung.
Dù có được mời thì cậu cũng chẳng dám nhận lời, nhưng trong lòng vẫn có chút tiếc nuối.
Ngay lúc cậu xoay người định rời đi, vạt áo khoác của Tô Bằng bỗng bị níu lại.
Cô gái trên giường mở to mắt, nhưng con ngươi lại vô hồn, mơ màng, gò má ửng lên một màu hồng khác lạ, cô khẽ hé môi, giọng nói yếu ớt, lí nhí: "Tô Bằng... tay tớ lạnh quá, sưởi ấm tay..."
Tô Bằng đành ngồi xuống mép giường, nhét bàn tay nhỏ của cô vào túi áo khoác của mình: "Giờ thì ấm rồi chứ?"
Tay chân An Hàm vào mùa đông lúc nào cũng lạnh buốt, giống hệt một miếng đậu phụ non mềm vừa lấy từ tủ lạnh ra.
"Hay là đi tất với đeo găng tay ngủ nhé?"
"Sưởi ấm chân nữa..."
An Hàm lại thò cả hai chân ra khỏi chăn, co người lại như một con tôm luộc, nhét cả tay lẫn chân vào lòng Tô Bằng.
Đôi chân cô áp lên bụng Tô Bằng, rồi lại không yên phận mà luồn vào trong áo len, hai bàn chân lạnh buốt áp thẳng lên da bụng cậu, khiến Tô Bằng lạnh đến trắng cả mặt.
Tô Bằng vừa định lên tiếng, thì tiếng ngáy khò khò lại vang lên ngay giây tiếp theo.
"..."
Lúc này cậu nào dám hó hé gì nữa, chỉ sợ lỡ làm An Hàm tỉnh giấc rồi cô lại bày ra trò quái gì không biết.
Nhưng cậu cũng không dám động đậy, đành phải nhẹ nhàng cẩn thận đặt cả hai chân mình lên giường, ngả người dựa vào đầu giường: "Vẫn chưa đưa quà cho cậu."
Cậu lấy một hộp trang sức từ trong túi ra, bên trong là một sợi dây chuyền, ánh mắt cậu lướt qua cổ An Hàm: "Cũng hợp đấy chứ."
Sợi dây chuyền không quá đắt tiền, Tô Bằng sợ mua đồ quá đắt sẽ khiến An Hàm từ chối, nên đành dành gần cả buổi chiều lượn khắp trung tâm thương mại, chọn được một sợi dây chuyền hình trái tim khá ưng ý.
"Sau này đổi cho cậu cái đắt hơn, giờ cậu đeo tạm cái này nhé."
Cậu vừa lẩm bẩm an ủi, vừa cẩn thận đeo sợi dây chuyền lên cổ An Hàm.
An Hàm đang ngủ bị làm phiền, cô rên hừ hừ, nhúc nhích thân mình, rồi biến thành con bạch tuộc, quấn chặt cả chân lẫn tay lên người Tô Bằng.
Lần này thì Tô Bằng hết đường nhúc nhích, cậu cứng đờ người, khẽ vuốt ve mái đầu đang tựa vào lồng ngực mình của An Hàm, trong lòng không ngừng kêu khổ.
Ngủ thật rồi à?
Không phải là giả vờ ngủ để cố tình trêu mình đấy chứ?
Tô Bằng khá nghi ngờ mà nhìn hàng mi vừa dày vừa dài của An Hàm, nhưng đôi mắt ấy vẫn nhắm nghiền không động đậy, nhịp thở và nhịp tim cũng rất ổn định.
Nếu ngủ thật rồi, sao lại có thể trùng hợp đến mức đè đúng phần gốc đùi lên "cậu nhỏ" của mình được nhỉ...
May mà chưa kịp cởi áo khoác cho An Hàm.
Cậu đành kéo chăn qua, trùm cả mình vào trong đó, rồi với vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc" mà ngửa đầu nhìn trần nhà.
Có lẽ vì An Hàm vẫn chưa phát triển hoàn toàn, chóp mũi ngập tràn mùi hương thiếu nữ thanh khiết hòa quyện với mùi sữa thơm ngọt do cô tỏa ra, kích thích hormone hưng phấn không ngừng.
Tô Bằng tay chân không biết phải để vào đâu, ánh mắt cứ không cam lòng liếc qua cặp bánh bao ẩn dưới lớp áo khoác của An Hàm, hay những vị trí nhạy cảm khác, cuối cùng chỉ biết thở dài một tiếng, ngoan ngoãn không dám chạm vào đâu cả.
Trong lúc An Hàm không có ý thức, nếu không được sự đồng ý hoặc không phải đang trêu đùa nhau mà tự ý động chạm, cứ có cảm giác giống như đang quấy rối vậy.
Cậu chỉ hôn lên gò má mềm mại mịn màng của An Hàm một cái, sau đó lại mang vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc" bắt đầu cuộc chiến chống lại bản năng của cơ thể.
"Ngủ ngon."
...
Sáng hôm sau, An Hàm vừa mở mắt đã giật bắn mình.
Cô bất giác nín thở, lắng nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ bên tai, lén lút dịch chuyển cái đầu đang gối trên lồng ngực người khác, ngước mắt nhìn lên.
Râu của Tô Bằng...
WTF mình lại ngủ chung với Tô Bằng thế này!
Cô thất kinh, suýt nữa thì tưởng mình say rượu rồi "dâng hiến" luôn rồi, nhưng rất nhanh đã nhận ra quần áo mình vẫn còn nguyên vẹn, đến cả dây kéo áo khoác ngoài cũng chưa bị mở.
Chút hoảng loạn trong lòng lập tức tan biến, nhưng cảm giác ngại ngùng lại ùa về, biến thành vầng hồng leo lên má cô.
"Cũng thoải mái phết..."
Thân hình Tô Bằng săn chắc gọn gàng, dù không mềm mại như gối ôm, nhưng lại liên tục tỏa ra hơi ấm, khiến An Hàm cảm giác như đang ôm một chiếc túi sưởi khổng lồ, giữa buổi sáng mùa đông phương Nam không có lò sưởi, cảm giác này thực sự khiến người ta chẳng nỡ rời đi.
Tay chân cũng đã ấm lên sau bao ngày lạnh giá, không còn như bình thường, lạnh đến mức hoặc là không ngủ được, hoặc là không thể thoát ra khỏi chăn.
"Thích thật~"
"Nếu không phải tay cậu đang đặt trên ngực tớ thì còn tốt hơn nữa..."
Tuy chỉ cách một lớp áo khoác, gần như không có cảm giác gì, nhưng An Hàm vẫn tức tối muốn đấm cho Tô Bằng tỉnh dậy.
Trước khi thành con gái, cô cũng từng tò mò về ngực của con gái, nhưng giờ đây cô muốn sờ là sờ, muốn chạm là chạm, lại chẳng hề có cái cảm giác như người ta vẫn tả trong mấy bộ truyện trên mạng, dần dần cũng chẳng còn hứng thú gì nữa.
"Biến thái!"
Cô nghiến răng nghiến lợi lườm Tô Bằng đang say ngủ.
0 Bình luận