Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 275: 494. Manga

Chương 275: 494. Manga

“Thế này là sắp đi rồi à?”

Chập tối, bên bàn ăn, dì kinh ngạc ngẩng đầu nhìn An Hàm.

“Con mới ở đây được hai ngày thôi mà? Vội về làm gì thế?”

Chú lúc này bưng lên một đĩa đầu cá hấp ớt bằm, cũng khuyên ở bên cạnh: “Đợi Tô Bằng qua sinh nhật rồi hẵng đi?”

An Hàm tỏ vẻ khó xử, cô biết thừa lúc nói đi thể nào cũng bị chú dì giữ lại, đành ấp a ấp úng, trả lời loanh quanh: “Dạ, tại nhà con có chút chuyện...”

“Mẹ con bảo con ở nhà suốt ngày không chơi game thì cũng ngủ, có chuyện gì chứ.” Dì lườm cô một cái.

“...”

Thế nên mới nói, sao mẹ lại cứ phải dìm hình tượng của mình trước mặt mẹ chồng tương lai thế nhỉ! Không khen được câu nào hay hay à!

An Hàm xấu hổ không nói nên lời, may mà Tô Bằng lên tiếng đỡ giúp: “Cậu ấy ở đây cũng không quen lắm.”

“Thật à?”

“Quen lắm ạ, quen lắm ạ...” An Hàm vội vàng lắc đầu phủ nhận, nhưng dừng một lát, cô vẫn lí nhí làu bàu, “Chỉ là hơi bất tiện, gần đây cũng chẳng có bạn bè nào quen cả.”

“Hơi bất tiện à...”

Giọng điệu đăm chiêu của dì không biết đã nghĩ đi đâu rồi.

Vẻ mặt An Hàm đơ ra, cô bối rối nhìn sang Tô Bằng, rồi vội cúi đầu và một miếng cơm, che đi biểu cảm của mình.

“Không sao, vậy mai bọn dì đi nhé?” Mắt dì ánh lên ý cười, “Mai công ty chú con cũng bắt đầu làm việc rồi, đến lúc đó hai đứa dì sẽ qua nhà khác ở, chừa không gian riêng cho hai đứa?”

“A, cái này...”

An Hàm bất giác muốn gật đầu, nhưng lại thấy làm vậy thì lộ liễu quá.

“Ban ngày thỉnh thoảng bọn dì qua nấu cho hai đứa bữa cơm, tối đến sẽ không làm phiền hai đứa đâu.” Dì cười tủm tỉm như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô.

“Ăn cá đi con, nếm thử xem có cay quá không.” Chú lấy một cái bát nhỏ, gắp một miếng má cá mềm nhất từ đĩa đầu cá hấp ớt bằm bỏ vào bát rồi đưa tới trước mặt An Hàm, “Trong lò nướng còn một con cá nướng nữa, nếu không đủ ăn chú làm thêm cho con món cá giòn xào nồi đất.”

“Nhiều quá rồi ạ, đủ ăn rồi.”

An Hàm vội nếm thử miếng thịt cá, đầu gật lia lịa: “Vị vừa miệng lắm ạ, thịt cũng rất mềm, ăn tốn cơm cực, ngon lắm ạ!”

“Đúng không? Hồi đó dì cưới ổng cũng vì cái tài nấu ăn này đấy.” Dì cười tủm tỉm gật đầu bên cạnh, “Kết quả chục năm nay công ty phất lên, ổng cũng lười nấu cơm luôn. Nếu không nhờ phúc của con, dì còn chẳng được nếm lại tay nghề của ổng nữa.”

An Hàm không biết đáp lại thế nào, đành cắm cúi ăn cơm ăn cá, cô ăn càng ngon miệng thì chú càng vui.

“Chiều nay con dẫn An Hàm đi đâu chơi thế?”

Dì chuyển mục tiêu sang Tô Bằng.

Tô Bằng hơi sững người, vẻ mặt có chút vi diệu.

“Dì thấy hai đứa đi lượn phố mà chẳng mua gì cả?”

“À thì... chỉ đi ăn chút đồ thôi ạ, lượn phố thì có gì để mua đâu.” Tô Bằng hơi chột dạ bịa chuyện, “Bọn con có dạo một lúc, sau đó thì... đến quán cà phê ngồi cả buổi chiều.”

Thực tế là họ chỉ lượn trong trung tâm thương mại có nửa tiếng, sau đó cả hai hớn hở kéo nhau ra quán net, mở một phòng riêng để dual rank leo top.

Cà phê thì đúng là có uống thật, cả buổi chiều An Hàm cứ gà gật, phải uống một ly cà phê cho tỉnh táo rồi tiếp tục leo rank.

Quán net cũng tính là quán cà phê mà, nhỉ?

Dì liếc mắt một cái là nhìn thấu lời nói dối của Tô Bằng: “Người toàn mùi khói thuốc! Ăn xong đi tắm hết đi.”

Hầu hết các quán net chỉ cấm hút thuốc cho có lệ, cứ đến đó là thế nào người cũng bị ám mùi thuốc lá.

Không phải An Hàm cố tình nịnh nọt, món đầu cá hấp ớt bằm của chú làm thật sự rất ngon, thậm chí còn ngon hơn phần lớn nhà hàng bên ngoài, vị đối với cô hơi cay một chút, nhưng ăn cùng cơm thì lại vừa vặn.

Thấy không ai để ý đến mình, cô liền cúi đầu biến thành kẻ hủy diệt đồ ăn.

Bát cơm to bằng lòng bàn tay nhanh chóng được xử lý xong. Đặt bát xuống, cô lại thòm thèm liếc mắt về phía nồi cơm điện trong bếp.

Cô vẫn muốn ăn thêm bát nữa!

“Dạ...”

Cô muốn hỏi xem còn cơm không, nhưng lại sợ bị chê là ăn nhiều.

Ở nhà Tô Bằng, cô cứ thấy mình quá nhạy cảm, lúc nào cũng lo trước lo sau, suy nghĩ vớ vẩn.

“Để chú.” Chú vẫn đang bận rộn làm cá nướng, tủm tỉm cười cầm cái bát không đi vào bếp, “Ăn chậm thôi con, cá nướng vẫn chưa xong đâu.”

“Vâng ạ!”

Trông chú chẳng có vẻ gì là gia trưởng cả, tuy lúc không biểu cảm gì thì hơi đáng sợ, nhưng khi cười lên lại rất hiền hòa và dễ gần.

Ăn xong hai bát cơm, An Hàm đã no căng không ăn nổi nữa.

Dù vẫn nhìn đĩa cá nướng và đầu cá hấp ớt bằm mà thèm nhỏ dãi, nhưng cái bụng đã hơi trướng đau, khiến cô không thể không đặt đũa xuống.

Sức ăn đã lớn hơn trước một chút.

Cô ôm cái bụng nhỏ, đặt bát đũa vào bồn rửa rồi lững thững đi về phòng.

Buổi chiều đã ngồi lì ở quán net mấy tiếng đồng hồ, giờ An Hàm cũng chẳng còn hứng thú chơi máy tính, bèn mở tủ quần áo, ngồi xổm trước tủ, thò đầu ngó nghiêng trong đống truyện tranh được xếp ngăn nắp, tìm kiếm bộ nào mình thấy hứng thú.

Đa số truyện tranh ở đây đều là bản bìa cứng đặc biệt, giấy dày, in ấn rõ nét, trải nghiệm đọc truyện so với đọc trên điện thoại sướng hơn không biết bao nhiêu lần.

Chỉ là gu truyện của Tô Bằng hơi dị, cũng có mấy bộ anime nổi tiếng dạo trước, nhưng tiếc là An Hàm chẳng có hứng thú lắm.

Cuối cùng, ở dưới đáy cùng của chồng truyện tranh, cô tinh mắt tìm thấy một quyển trông có vẻ hơi kỳ lạ.

“U là trời~”

Cô kinh ngạc rút quyển truyện tranh ra, chỉ cần nhìn tựa đề trên bìa là cô đã biết ngay nội dung bên trong.

Doujinshi!

“Tô Bằng lại còn mua cả thứ này nữa! Để công khai thế này không sợ dì nhìn thấy à!”

An Hàm mà xem mấy thứ này trên mạng còn phải dùng trình duyệt ẩn danh đấy.

Tuy không hứng thú lắm với doujinshi, nhưng tính tò mò vẫn thôi thúc cô lật mở trang đầu tiên.

“Hít~ Đây là gu cũ của Tô Bằng đây à!”

Không lâu sau, Tô Bằng cũng ăn cơm xong trở về phòng ngủ, cậu vươn vai lười biếng đẩy cửa bước vào.

Ngay giây đầu tiên bước vào, cậu liền phát hiện An Hàm đang ngồi bệt kiểu con vịt trên sàn gỗ, cúi đầu xõa tóc, chăm chú lật xem truyện tranh.

An Hàm dường như không nhận ra cậu đã về, đôi môi hồng phúng phính khẽ mấp máy, thỉnh thoảng lại hít một hơi khí lạnh rồi thốt lên kinh ngạc, qua những lọn tóc lòa xòa che khuất, cậu vẫn có thể thấy rõ vệt hồng đậm trên má An Hàm.

“Xem gì thế?”

Tiến lại gần hơn, Tô Bằng liền thấy An Hàm giật nảy mình, run lên một cái rồi vội vàng gập truyện lại, nhanh như chớp úp nó xuống sàn, hai tay đè lên che kín bìa sách.

“Sao thế?” Phản ứng kịch liệt này lập tức khiến Tô Bằng có dự cảm không lành.

Thế nhưng An Hàm đột nhiên phản ứng lại.

Người phải ngại phải là cậu ta mới đúng chứ!

Cô sững người một lúc, ngẩng đầu nhìn Tô Bằng, gương mặt ngượng ngùng đỏ ửng như quả đào nhanh chóng chuyển thành nụ cười trêu chọc đầy ranh mãnh.

Nâng quyển truyện lên, cô giơ ra huơ huơ: “Tô Bằng~ Không ngờ cậu lại thích đọc doujinshi xúc tu đấy~ Gu mặn thế!”

“Xúc...”

Tô Bằng cũng vừa lúc nhìn rõ bìa truyện, mặt cậu đỏ bừng lên ngay lập tức, vươn tay định giật lại nhưng bị An Hàm phản ứng kịp thời né được, cậu đành vội vàng chối bay chối biến: “Cái này là lần đầu tiên tớ đi lễ hội truyện tranh tiện tay mua thôi! Giữ làm kỷ niệm chứ tớ đã xem đâu!”

“Thật không đó~”

“Tớ đi tắm đây!”

Tô Bằng vơ lấy quần áo sạch, không chút do dự mà chuồn thẳng ra khỏi phòng.

“Chậc~ Ngại cái gì chứ!”

An Hàm nhìn cánh cửa phòng đóng sầm, không khỏi bật cười, nhưng ngay sau đó, nụ cười của cô cứng đờ, cô cuống quýt nhét quyển doujinshi vào sâu trong lớp quần áo dày.

“Ngại cái gì cơ?”

Dì bưng một đĩa hoa quả vào phòng, mắt sáng rực vẻ hóng hớt và tò mò.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!