Tập 03

Chương 324. Cậu không có vấn đề gì đấy chứ?

Chương 324. Cậu không có vấn đề gì đấy chứ?

Tô Bằng vội vàng đè chặt bàn tay đang lần mò xuống dưới của An Hàm, hồn bay phách lạc, suýt nữa thì tưởng cô nàng thẹn quá hóa giận định biến cậu thành thái giám luôn rồi.

Nói sai một câu thôi mà, có cần phải thế không!

Cậu hoảng hốt nhìn An Hàm, nhưng đôi mắt cô lại long lanh hơi nước, ngập tràn vẻ rụt rè e thẹn.

An Hàm chột dạ không dám nhìn thẳng vào mặt Tô Bằng, cô chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran. Chỉ tự mình tưởng tượng cộng thêm chút tiếp xúc cơ thể thôi mà trong người đã như có một ngọn lửa bùng lên, đốt cho cô đến mức thần trí mơ hồ.

Cô cúi gằm mặt, vùi mặt vào chăn gối, chỉ để lộ vành tai đỏ ửng, lí nhí hỏi: “Cậu, cậu không phải nói, lưng chừng khó chịu lắm sao...”

Câu hỏi này dường như đã rút cạn toàn bộ sức lực của cô, giọng nói ngày một nhỏ dần, cuối cùng đến cả Tô Bằng đang chung giường chung gối cũng không nghe rõ cô nói gì.

Nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm đỏ bừng đến cực điểm của An Hàm, nghe được nửa câu đó thôi là cơ thể Tô Bằng đã nhanh chóng có phản ứng.

Chóp mũi là hương hormone tỏa ra từ An Hàm, trong tầm mắt là gương mặt ngượng ngùng tột độ của cô, cơ thể vẫn còn cảm nhận được thân hình mềm mại không xương kia.

Hơi thở của cậu dần trở nên nặng nề và rối loạn, có chút không khống chế nổi bản thân.

Cậu nuốt nước bọt, khó khăn lắc đầu: “Không được, đợi đến lúc kết hôn đã. Khó chịu thì tớ tự mình giải quyết được.”

Bị hiểu lầm rồi... Tô Bằng tưởng tớ chủ động dâng mình cho cậu ta ăn sạch...

Lòng xấu hổ của An Hàm sắp vỡ tan rồi, cô không thốt ra được lời nào, chỉ im lặng nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, cắn chặt môi dưới.

Tô Bằng thấy cô không có phản ứng gì, bèn thở phào một hơi. Từ chối một yêu tinh thế này gần như là quyết định khó khăn nhất cậu từng đưa ra trong đời.

Biết sao được, ai bảo mình lại thích An Hàm chứ...

“Tớ qua phòng ngủ phụ ngủ đây.”

Cậu vừa dứt lời đã bắt đầu hối hận với quyết định của mình.

Đáng lẽ cứ phải mặc kệ hết mà nhào tới luôn mới phải!

Nhát gan cái gì không biết!

Trong lòng đang mắng chửi sự nhát gan của mình, nhưng bàn tay bị đè lại đột nhiên khéo léo trượt ra. Ngay sau đó Tô Bằng giật nảy mình, cơ thể cứng đờ, khó tin nhìn vành tai đã đỏ lựng của An Hàm.

[Độ hảo cảm của Tô Bằng đối với bạn +1]

An Hàm lờ đi thông báo của hệ thống, vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng gò má dường như đã nóng đến sắp bốc hơi.

“...”

Cả hai không nói gì, hơi thở của Tô Bằng càng lúc càng nặng nề.

[Nhiệm vụ đã hoàn thành]

“Nhanh thế...”

An Hàm buột miệng theo phản xạ, sau đó ngơ ngác mở mắt, vẻ mặt mờ mịt nhìn Tô Bằng, rồi quệt quệt tay lên áo cậu, vội vàng rụt về.

Sao mà nhanh dữ vậy? Vài giây? Một phút à?

“Cái này...” Tô Bằng vừa ngại vừa khó xử, cố gắng giải thích, “Lần đầu tiên nó thế, đều là như vậy cả...”

“Căng thẳng quá, đúng rồi! Tớ chỉ là căng thẳng quá thôi.”

An Hàm mím môi không nhìn cậu, lôi điện thoại ra, tìm kiếm bệnh viện nam khoa.

Tô Bằng dở khóc dở cười: “Thật mà, kể cả có đến bệnh viện thì bác sĩ cũng không nói tớ có vấn đề đâu.”

“Cứ đi khám xem, đừng ngại...” An Hàm chính mình còn đang xấu hổ đến bốc khói, vậy mà vẫn đi an ủi Tô Bằng.

May mà phát hiện sớm, chứ sau này bị ăn sạch sành sanh rồi mới biết, e là đêm đêm cô sẽ không được thỏa mãn mà hóa thành oán phụ mất.

“Hay là phải cắt bao quy đầu?”

“Không liên quan đến cái đó.”

Tô Bằng lặng im một lúc, chỉ đành xấu hổ vô cùng mà leo xuống giường: “Tớ đi rửa một chút.”

“Đi đi.”

Ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Tô Bằng rời đi, An Hàm mới “awoo” một tiếng, trốn cả người vào trong chăn.

Kinh khủng quá đi mất!

Mình lại thật sự làm ra chuyện này!

Trước kia có nghĩ cũng không dám nghĩ!

...

“Chào buổi sáng~ Món quà tối qua cậu có thích không?”

Sáng sớm, An Hàm mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh gặp Tô Bằng trong nhà vệ sinh.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tô Bằng, mặt cô bắt đầu nóng bừng, nhưng lời nói lại không hề yếu thế. Những lúc thế này mà càng ngại ngùng thì sẽ càng bị Tô Bằng trêu chọc,倒thà chủ động tấn công còn hơn.

“Tan học xong trưa nay chúng mình đến bệnh viện nhé?”

Tô Bằng im lặng đánh răng rửa mặt, bị nói nhiều, cậu cũng hơi nghi ngờ xem linh kiện của mình có phải bị lỗi ở đâu không.

Chắc chắn chỉ là do quá căng thẳng, cộng thêm bị trêu ghẹo quá nhiều lần, nên kết quả là vừa chạm đã sụp đổ...

Cậu liếc nhìn bàn tay của An Hàm, bàn tay nhỏ lành lạnh, mềm mại như không xương ấy có cảm giác cực tuyệt, khiến cả đêm cậu toàn mơ về An Hàm.

“Hay là... thử lại lần nữa nhé?”

“Không thèm!” An Hàm vội vàng lắc đầu. Nếu không phải vì nhiệm vụ của hệ thống, cô tuyệt đối không thể nào làm chuyện táo bạo như vậy được.

Nhiều nhất cũng chỉ dám mặc ít vải một chút để cố tình chọc ghẹo Tô Bằng thôi.

Cô né bàn tay đang vươn tới của Tô Bằng, cầm lấy bàn chải và cốc đánh răng rồi chạy khỏi nhà vệ sinh.

Không thể để Tô Bằng được đằng chân lân đằng đầu, nếu không lỡ kỳ dâu qua đi, cô sẽ thật sự bị ăn sạch sành sanh mất.

Chạy một mạch vào bếp, An Hàm vừa đánh răng trước bồn rửa bát vừa không kìm được mà tiếp tục dùng điện thoại tra cứu những thông tin liên quan đến “bệnh tình” của Tô Bằng.

Hừm, mấy ngày tới chắc Tô Bằng sẽ bị cô trêu cho xấu hổ đến chết mất.

Cô nghĩ đến bộ dạng khó xử của Tô Bằng là lại muốn cười, nhưng nghĩ đến hậu quả của việc cho Tô Bằng mượn “chị Năm” thì lại không cười nổi nữa.

Sau này chắc chắn Tô Bằng sẽ đòi hỏi thường xuyên.

Phải làm sao bây giờ, từ chối một hai lần thì còn được, chứ từ chối nhiều quá lại sứt mẻ tình cảm.

Hơn nữa, bây giờ độ hảo cảm của Tô Bằng đã đến ngưỡng giới hạn rồi.

[Tô Bằng: Độ hảo cảm 109]

Sắp đạt đến phạm vi cảnh báo của hệ thống rồi.

Cô đau đầu thở dài một hơi thì thấy Tô Bằng như một chú chó Golden lớn, lon ton chạy từ phòng khách lại gần.

“Làm gì?” An Hàm nhanh chóng nghiêm mặt, ném cho cậu một cái nhìn vô cảm.

Tô Bằng coi như đã hiểu, cô nàng này cứ mỗi khi làm mặt lạnh thì không hẳn là đang giận, mà cũng có thể là do quá xấu hổ.

Cậu trưng ra bộ mặt lấy lòng đứng bên cạnh An Hàm: “Bữa sáng muốn ăn gì nào?”

An Hàm lập tức nhận ra ý đồ của gã này.

Im lặng một lát, cô gọi món: “Đậu trấp.”

“Món đó khó ăn lắm, chắc cậu ăn không quen đâu.”

“Tớ cứ muốn thử.”

“Nhưng nhà có mua đâu...”

“Vậy thì không phải chuyện của tớ, dù sao tớ muốn uống Đậu trấp.” An Hàm ngang ngược lắc đầu, cô khịt mũi một tiếng, “Có thời gian nghĩ chuyện này thì lo giải quyết vấn đề của mình trước đi.”

Tô Bằng méo mặt: “Thật sự chỉ là tai nạn thôi mà.”

“Tớ không tin!”

“Hôm nay sinh nhật tớ...”

“Quà tặng chẳng phải trước khi ngủ đã tặng cậu rồi sao? Là tự cậu không biết trân trọng đấy chứ.”

An Hàm hừ hừ, cực kỳ hưởng thụ cái dáng vẻ lấy lòng vẫy đuôi này của Tô Bằng.

“Tớ đi vệ sinh, đừng cản đường.” Cô lau mặt, đắc ý đi về phía nhà vệ sinh.

Sau này ngày nào cũng nhắc một lần, tức chết Tô Bằng luôn!

Tô Bằng nhìn theo chiếc mông nhỏ hơi lúc lắc khi An Hàm rời đi, chỉ biết thở dài một tiếng. Khó khăn lắm mới gặp được lúc An Hàm chủ động nhất, vậy mà chính cậu lại không ra gì.

Không lẽ mình có vấn đề thật à?

Bị nói nhiều, cậu cũng hơi nghi ngờ năng lực của mình.

Viện trưởng bệnh viện gần trường nhất là bác cả của cậu, nếu mà đi khám nam khoa, không chỉ bác cả biết mà có khi họ hàng thân thiết cũng sẽ biết chuyện này.

Đến lúc đó thì đúng là đội quần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!