Tập 03

Chương 372: Mục đích

Chương 372: Mục đích

“Sao con lại có thể thi kém như vậy được!”

“Hồi cấp hai chị mày có bao giờ như mày đâu!”

“Trên lớp có lơ đễnh không hả? Bình thường rốt cuộc con có nghe giảng không?”

Lúc An Hàm tắm xong, mặc quần short áo thun xuống lầu thì tiếng gầm của mẹ đã dội thẳng vào màng nhĩ cô, cả căn nhà dường như ngập trong thanh âm giận dữ của bà.

Cùng với cơn thịnh nộ của mẹ, bầu không khí trong nhà cũng ngày một nặng nề, em gái cô im bặt không nói một lời, Tô Bằng thì luống cuống không biết làm sao, còn cô cũng hơi hoảng, giả vờ như không nghe thấy gì mà bình tĩnh bước xuống lầu, rẽ vào phòng khách.

Giờ mà chọc vào tổ kiến lửa thì không phải là ý hay.

Tô Bằng chắc cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp phải tình huống này, thỉnh thoảng lại liếc về phía nhà bếp, thấy An Hàm ngồi xuống bên cạnh, cậu liền bồn chồn hỏi: “Mẹ cậu... dữ vậy sao?”

Ấn tượng trước đây của cậu về mẹ An Hàm rất tốt, thỉnh thoảng bà có mắng em gái nhưng đều là mắng có lý lẽ, chưa bao giờ động tay động chân. Ngày thường ra ngoài luôn là hình tượng tao nhã, lịch sự, đoan trang và dịu dàng, đối với cậu cũng rất hiếm khi sầm mặt.

Cậu vẫn luôn cho rằng mẹ An Hàm tính tình rất tốt, nhưng nghe tiếng mắng chói tai kia, cậu có hơi hoảng rồi.

Ghê thật...

“Cứ quen là được thôi, chắc là tới tuổi tiền mãn kinh rồi ấy mà?”

An Hàm lẩm bẩm rồi tựa vào sô pha, vắt chéo chân, nhưng ánh mắt lại vô tình dừng trên đầu gối sưng đỏ của mình.

Động tác của cô khựng lại, đột nhiên cảm thấy mình nên thay một chiếc quần dài, hoặc mặc một đôi tất da để che đi.

Đầu gối không bị trầy da, ngoài vết sưng đỏ ra thì không nhìn thấy dấu vết bị thương nào khác, nếu đầu óc mẹ mà đen tối một chút, có lẽ sẽ nghĩ lệch đi đâu mất.

Mà thôi, tối qua cũng bảo với mẹ là bị ngã rồi...

“An Hàm! Tô Bằng! Ra ăn cơm!”

“Cái con bé này! Tức chết tôi mất!”

Khi An Hàm đến bàn ăn ngồi xuống, mẹ cô lại không nhịn được mắng em gái, cô dè dặt liếc nhìn vẻ mặt bĩu môi không vui của em mình, cô muốn nói gì đó nhưng uy nghiêm của mẹ lại không cho phép cô mở miệng.

“Cái đó... Mẹ, ăn cơm trước đã ạ?”

Thế là cô chọn con đường vòng để cứu em gái.

“Đúng đó ạ, dì ơi, ăn cơm xong rồi nói.”

Mẹ cô lườm em gái một cái rồi mới đi tới bàn ăn ngồi xuống, bà khẽ thở dài, lắc đầu, bất đắc dĩ than phiền: “Xem em con kìa, mới cấp hai mà thành tích đã kém như vậy.”

“Sau này nó phải làm sao đây? Đến đại học cũng không thi đậu nổi, không biết nó có tự nuôi sống mình được không nữa.”

Em gái ngồi xuống bên cạnh An Hàm, lí nhí: “Cứ như chị, tìm một người bạn trai giàu có là được rồi còn gì...”

“...”

Bầu không khí vốn đã căng thẳng bỗng chốc im phăng phắc sau lời lầm bầm của cô em.

Mẹ cô sa sầm mặt nhìn con gái út, An Hàm cũng siết chặt nắm đấm, ngay cả Tô Bằng cũng tối sầm mặt lại.

Cô em lúc này mới nhận ra mình lỡ miệng nói sai, vội bưng bát lên, dùng cái bát che đi vẻ hoảng hốt, cắm đầu cắm cổ ăn cơm.

Mẹ cô đau đầu thở dài một tiếng, lúc quay sang nhìn An Hàm và Tô Bằng, trên mặt đã nở một nụ cười dịu dàng: “Tối muốn ăn món gì thì nói với mẹ, lần sau mẹ đi chợ.”

“Sao cũng được ạ.”

Tô Bằng không bị dáng vẻ dịu dàng này của bà đánh lừa, cậu căng cứng cả người, ăn uống cực kỳ quy củ, chỉ gắp thức ăn ngay trước mặt, ngồi im như chuông, lưng thẳng tắp.

Rồi sắc mặt của mẹ cô lại cứng đờ trong giây lát.

An Hàm nhìn theo ánh mắt của bà, lập tức thấy được đôi chân mình thò ra dưới gầm bàn.

Vết sưng đỏ trên đầu gối đó cực kỳ rõ ràng, bên trên còn vương lại chút màu của thuốc.

“Mẹ, tối qua con bị ngã.”

Cô đành bất đắc dĩ giải thích.

Biết ngay là mẹ sẽ để ý đến đầu gối của mình mà...

Mẹ cô cảnh giác liếc nhìn Tô Bằng, kết hợp với vẻ mặt như bị suy thận kia, sự nghi ngờ trong lòng bà càng thêm sâu đậm.

Thằng nhóc này ở cùng con gái mình mấy tháng, thật sự chính trực đến mức không động tay động chân gì sao?

Phải biết rằng con gái bà dù không trang điểm thì ngoại hình cũng có thể sánh ngang với mấy “hot girl” sống ảo P ảnh quá đà trên Douyin, gương mặt trắng nõn đáng yêu cùng thân hình lồi lõm có thừa đó hiếm thấy ngoài đời thực, thằng đàn ông nào mà nhịn cho nổi?

“Dì ơi...”

Ánh mắt dò xét đó khiến Tô Bằng không chịu nổi, cậu ngượng ngùng ngẩng đầu cười nói: “Cháu đã hứa với chú rồi ạ, chưa kết hôn cháu nhất định sẽ không đụng vào An Hàm.”

“Ừm.”

Mẹ cô khẽ gật đầu.

Hay là... thằng nhóc này không “được” cho lắm?

Vừa rồi còn lo An Hàm bị ăn sạch sành sanh, vậy mà giờ đây bà lại bắt đầu lo lắng cho hạnh phúc chăn gối của An Hàm sau này, nếu Tô Bằng thật sự không “được”, e rằng hôn nhân sau này cũng sẽ không mỹ mãn... Bà cũng quên mất đã đọc được số liệu này từ một tài khoản câu view nào đó, rằng những cuộc hôn nhân không có hạnh phúc chăn gối thì mười cuộc hết tám chín cuộc sẽ ly hôn.

“Dì ơi, cháu có mang theo một chút quà mọn, có lẽ không đáng tiền lắm...”

Tô Bằng móc từ trong túi ra một chai nước hoa, cậu mặt dày mày dạn đứng dậy, hai tay dâng chai nước hoa đặt trước mặt mẹ cô: “Thật sự không đáng tiền đâu ạ.”

Chai nước hoa hơn một ngàn tệ này khiến Tô Bằng đau lòng mất một lúc lâu.

Một tháng lương thực tập của cậu còn không được một ngàn, ngày thường tổng chi phí sinh hoạt của cậu và An Hàm cộng lại cũng chỉ có mấy chục tệ.

Lúc có tiền thì cậu tiêu xài hoang phí, đến khi không có tiền lại từng trải qua sự vất vả của công việc thì thoáng cái đã trở nên hơi keo kiệt.

Bà mẹ vừa rồi còn mặt lạnh như tiền lập tức tươi cười rạng rỡ, bà cười tủm tỉm cầm chai nước hoa lên, liếc nhìn nhãn hiệu không quen biết: “Đã là con tặng, lần sau dì sẽ dùng thử.”

“Mẹ, có hơn một ngàn tệ thôi mà.” An Hàm sợ bà cầm chai nước hoa đi khoe với họ hàng làng xóm.

“Con rể tặng mà, hơn một ngàn tệ cũng là tấm lòng chứ.”

Đã gọi con rể rồi cơ à?

Một món đồ hơn ngàn tệ đã mua chuộc được mẹ rồi sao?

Ít nhất cũng phải loại mấy chục triệu chứ...

Tô Bằng liếc nhìn vẻ mặt hơi kỳ quái của An Hàm, mừng rỡ như bắt được vàng, bèn rèn sắt khi còn nóng: “Lần sau đến cháu sẽ mang cho dì loại tốt hơn, nước hoa Chanel được không ạ? Hãng đó nổi tiếng lắm.”

“Mua loại tốt như vậy làm gì?” Mẹ cô ra vẻ khách sáo xua tay từ chối, gắp cho Tô Bằng một miếng sườn xào chua ngọt, sau đó vui vẻ nhỏ một ít nước hoa lên mu bàn tay rồi ngửi thử mùi hương.

Cứ tưởng món quà rẻ tiền sẽ bị chê, nhưng mẹ An Hàm lại chẳng hề để tâm đến giá cả.

“Đúng rồi, ngày mai phải ăn cơm với ông nội con.”

“Ông nội?” An Hàm ngẩn ra, rồi mới nhận ra mẹ đang nói với Tô Bằng.

“Ông nội của Tô Bằng, mấy chục năm trước hình như dì có gặp mấy lần, là đồng đội cũ của ông ngoại con, dì cũng không có ấn tượng gì nhiều.”

Mẹ cô cười nói, tiết lộ mục đích gọi hai đứa về lần này: “Cách đây một thời gian ông nội Tô Bằng có báo tin là muốn đến thăm ông ngoại con, hẹn vào trưa mai, đúng là trùng hợp thật.”

Hóa ra là ông của Tô Bằng đến tìm đồng đội cũ...

Trước khi về An Hàm còn lo này lo nọ, bây giờ thì cô đã hoàn toàn trút được nỗi lo trong lòng.

“Bây giờ không phải Tô Bằng đang cãi nhau với ba mẹ con sao? Nhân cơ hội này hòa giải luôn đi?” Mẹ cô quay sang nhìn Tô Bằng, “Có ông nội con và ông ngoại An Hàm ở đó, chuyện gì mà chẳng nói ra được.”

“Hóa ra là mẹ biết cả rồi à. Chẳng trách lại không chê chai nước hoa.” An Hàm lầm bầm.

Mẹ cô lườm An Hàm một cái, con gái bà nói cứ như thể bà là người ham tiền vậy.

Tô Bằng cũng thở phào một hơi, gật đầu lia lịa: “Tất cả đều nghe theo dì ạ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!