Tập 03

Chương 186: 406. Thản nhiên chấp nhận

Chương 186: 406. Thản nhiên chấp nhận

---

An Hàm ngồi một mình trước máy tính trong phòng ngủ, hai tay chống cằm, ánh mắt xa xăm nhìn bộ đồ hầu gái đặt trên bàn.

Chẳng biết là Tô Bằng bị cậu dạy hư, hay vốn dĩ đã thích mấy trò tình thú này rồi, thế mà lại còn mê mẩn cả trò nhập vai nữa chứ...

“Phải nói là do Hệ thống dạy hư mới đúng!”

Rõ ràng cái vụ cậu mặc áo len váy ngắn cũng là do Hệ thống xúi bẩy mà!

“Bảo là đồ hầu gái bình thường cơ mà...”

Gương mặt An Hàm ửng lên một vầng hồng nhàn nhạt, cậu bất lực cầm bộ đồ hầu gái lên ngắm nghía một hồi, rồi dần dần cũng nhìn ra manh mối.

Bộ đồ hầu gái phối hai màu đen trắng, thân trên không tay, còn khoét một mảng ở vị trí xương quai xanh, vạt váy bên dưới có thể che được nửa đùi, ngoài ra còn đi kèm với vòng đùi, vớ lụa trắng... Cậu nhíu mày, phát hiện ra bản chất của bộ đồ hầu gái này.

Đây chẳng phải là bộ đồ hầu gái của Rem trong Re:Zero sao!

Tô Bằng lười chọn, thấy phiền nên vơ đại một bộ đồ cosplay luôn à?

An Hàm thầm lẩm bẩm, nhưng cũng không thấy quá xấu hổ, dù sao thì lần đầu tiên cậu mặc đồ nữ cũng là váy ngắn với quần tất đen, lại còn bị Long Hưng bắt gặp tại trận. So với bộ đồ nữ lần đó, bộ đồ hầu gái này chỉ thiếu chút vải ở phần ngực trên, chắc cũng chỉ để lộ phần da thịt quanh xương quai xanh thôi.

“An Hàm, được chưa?”

Bên ngoài, Tô Bằng đã tắm xong, bắt đầu lên tiếng giục.

“Đợi chút!”

Đáp lại một tiếng, An Hàm cúi đầu cởi bỏ quần áo trên người, miệng khẽ chửi một câu: “Biến thái!”

Cậu chẳng hiểu sao có những gã đàn ông lại mê mẩn đồ hầu gái đến thế.

Là vì yếu tố “hầu gái” ư?

Cậu có hơi ngượng ngùng cài chiếc đuôi mèo lên hông rồi mặc bộ đồ hầu gái vào, quay đầu nhìn lại, chiếc đuôi mèo vừa vặn thò ra một chút từ dưới vạt váy, khẽ lúc lắc theo từng chuyển động của cậu.

Cậu lại xỏ đôi vớ dài màu trắng vào, dùng vòng đùi màu đen để cố định, sau khi chỉnh trang lại quần áo xong xuôi mới từ từ đứng dậy, đi tới trước tấm gương toàn thân trong phòng ngủ.

Cô gái trong gương dường như toàn thân đều nhuốm một màu hồng phớt, gương mặt đỏ bừng trông vô cùng đáng yêu, hàng mi cong dài khẽ run rẩy, chiếc áo lót có chức năng gom đẩy khiến cặp bánh bao của cậu càng thêm nổi bật, căng tròn. Cậu đưa hai tay che trước ngực, giấu đi viền bánh bao đang lấp ló.

Hai chân cậu khép chặt vào nhau, chỉ sợ đôi vớ dài sẽ tuột xuống, chiếc đuôi thò ra dưới váy phe phẩy không ngừng để khẳng định sự tồn tại của mình, đôi tai mèo trên đầu mềm oặt rũ về phía trước, trông có vẻ ủ rũ.

“Chẳng hiểu sao nữa, dù không hở hang lắm... nhưng vẫn thấy gợi cảm ghê...”

An Hàm có chút bất an kéo đôi vớ dài lên cao hơn, đôi vớ bao bọc căng khít lấy chân mang lại cảm giác lành lạnh.

Vớ trắng dễ làm chân trông béo, đó là cơn ác mộng đối với phần lớn mọi người, nhưng đôi chân thon thả cân đối của cậu lại chẳng có chút mỡ thừa nào, ngược lại còn khiến cậu có thêm vài phần non nớt và trong trẻo.

Trông cậu như trẻ ra vài tuổi.

Vốn dĩ gương mặt cậu đã mang nét ngây thơ của tuổi mười bảy mười tám, mặc bộ đồ này vào cùng với đôi vớ lụa, trông lại chỉ như cô bé mười lăm.

An Hàm khẽ thở ra một hơi, cố gắng đè nén cảm giác xấu hổ đang cuộn trào trong lòng.

So với mấy nhiệm vụ mất dạy của Hệ thống, yêu cầu của Tô Bằng chẳng là gì cả.

Coi như là chiều lòng Tô Bằng vậy~

Cậu từ từ đi tới cửa, chuẩn bị tâm lý một chút rồi đẩy cửa bước ra.

Tô Bằng đã đợi ngoài cửa từ lâu, nghe tiếng mở cửa, cậu ta lập tức ngẩng đầu nhìn sang, đôi mắt sáng rực lên, quét một lượt từ trên xuống dưới, rồi liền hoàn thành thế chào cờ.

Quỷ mới biết tại sao tên này lại tràn đầy năng lượng đến thế!

An Hàm thầm tính tối nay phải vắt khô cậu ta cho bõ ghét, để khỏi lúc nào cũng trong trạng thái động dục làm phiền người khác.

Xem ra cậu phải chủ động phát huy hết kỹ năng của mình rồi! Để Tô Bằng ba giây là xong!

“Đẹp lắm!” Tô Bằng khen ngợi, “Mắt nhìn của tớ cũng không tệ.”

“Là do tớ xinh đẹp thì có, hiểu chưa?”

Gương mặt An Hàm lúc nào cũng phơn phớt sắc hồng đào, ánh mắt nóng rực như muốn ăn tươi nuốt sống của Tô Bằng khiến cảm giác xấu hổ vốn đã lắng xuống trong cậu lại bùng lên như lửa cháy.

Sắc hồng trên mặt càng thêm đậm, cậu bối rối quay mặt đi, cất bước đi về phía phòng khách, cố gắng né tránh ánh mắt của Tô Bằng.

Nhưng Tô Bằng lại thở dốc, một tay chống lên tường, cánh tay chặn mất đường đi của An Hàm.

“An Hàm.” Giọng cậu ta đã có chút khàn khàn đầy ma mị, đuôi mắt cũng phiếm hồng.

“Vội thế làm gì...”

An Hàm rụt rè cúi đầu, hai tay bất giác che lấy phần ngực hở hang, trông như một chú thỏ trắng sắp bị sói xám ăn thịt. Cậu bối rối khép chặt hai chân, hai đùi khẽ cọ vào nhau.

Ấy thế mà, dáng vẻ này của An Hàm lại càng kích thích sự bốc đồng của Tô Bằng hơn.

Dường như biết được suy nghĩ của An Hàm, ngay khoảnh khắc cậu lùi về sau để né tránh, tay kia của Tô Bằng cũng đã nhanh hơn một bước chặn mất đường lui, hai cánh tay chống trên tường vây cậu vào giữa.

Kabedon à!

Trong đầu An Hàm đột nhiên hiện lên từ này, cậu lùi một bước, lưng đập vào tường.

Bộ đồ hầu gái vừa mặc vào chắc sắp phải cởi ra rồi~

“Cái đó... chủ nhân?”

Cậu lắp ba lắp bắp, khẽ gọi một tiếng.

Từng là một thằng con trai, cậu quá hiểu Tô Bằng trước mắt đang cần gì: “Không phải...”

Sao còn chưa kích hoạt nhiệm vụ nhỉ?

Những lúc thế này Hệ thống phải thừa nước đục thả câu, sau đó cậu mới có thể chọn phần thưởng tăng thể lực và sức bền cho Tô Bằng được chứ!

Hơi thở nặng nề và dồn dập của Tô Bằng phả cả vào khuôn mặt non mềm của An Hàm.

“Ting, ting ting ting...”

Ngay khi nụ hôn của Tô Bằng sắp trút xuống như mưa rào bão tố, tiếng “ting ting” từ ngoài cửa truyền đến khiến cả hai cứng đờ người.

Trong phút chốc, cả hai đều có chút hoảng loạn. An Hàm quýnh quáng cả lên, định trốn vào phòng ngủ, nhưng vì vội vàng chạy được hai bước, đôi vớ lụa trơn trượt ma sát với sàn nhà quá ít, cậu trượt chân một cái, ngã sõng soài trên sàn. Cậu rên lên một tiếng, cơn đau bất ngờ khiến cậu tạm thời mất khả năng cử động.

Tô Bằng vốn định ra chặn khách, thấy An Hàm bị ngã, đành phải quay lại ngồi xuống định đỡ cậu: “Có sao không!”

“Ngã vào đâu thế?”

“Hiss~ Đau quá!”

Cửa đúng lúc này mở ra...

“Tô...” Bác trai vừa đặt một chân vào trong nhà thì liền sững người tại chỗ, gương mặt ngỡ ngàng nhìn về phía cửa phòng ngủ, nơi Tô Bằng đang ngồi xổm sau lưng An Hàm.

“Vào đi, đừng đứng chặn cửa thế.”

Bác gái đẩy bác trai một cái, thò đầu vào trong nhìn, rồi vẻ mặt cũng cứng đờ.

Bà chớp chớp mắt, sau đó nở một nụ cười trêu chọc mà phụ nữ ai cũng hiểu: “Giới trẻ bây giờ chơi bạo thật đấy...”

Mặt bác trai sa sầm lại.

[Độ hảo cảm của Tô Quảng Dụ -5]

[Độ hảo cảm của Trương Bội Linh +3]

An Hàm vừa mới đỡ đau thì đã thấy thông báo của hệ thống hiện lên trước mắt.

Dù có thân hình của Tô Bằng che chắn, khiến cậu không nhìn thấy hai vị phụ huynh ở cửa, nhưng mặt cậu vẫn đỏ bừng lên trong nháy mắt.

“Tô, Tô Bằng...” - giọng cậu pha lẫn tiếng khóc nức nở - “Sao... sao ba mẹ cậu lại biết mật khẩu nhà mình?”

“Hôm đính hôn, ba mẹ hỏi tớ...”

“Giờ làm sao?”

“Giờ thì... thản nhiên chấp nhận cái chết xã hội này đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!