Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 215: Tô Bằng đến rồi.

Chương 215: Tô Bằng đến rồi.

“An Tư Kỳ! Lên lầu đi ngủ đi!”

“Con không muốn~”

“Đã mười rưỡi rồi còn không ngủ!”

Em gái gào thét, cô bé ôm chầm lấy eo An Hàm, lắc đầu quầy quậy như thể thà chết không theo: “Em muốn ngủ với chị! Em không muốn ngủ trên lầu hai đâu!”

An Hàm mặt không cảm xúc cúi đầu nhìn cô em gái đang ăn vạ.

Cô em gái thích ngủ với cô hơn, cũng không hẳn là vì thích cô hơn mẹ.

Rất có thể chỉ vì cô sẽ không ép con bé phải đi ngủ đúng giờ mà thôi.

Hơn nữa còn được chơi điện thoại, chơi máy tính, kể cả có thức trắng một đêm, chỉ cần ngày hôm sau không tỏ ra lờ đờ mệt mỏi thì mẹ cũng chẳng thể nào biết được.

Trước những lời thúc giục ngày một giận dữ của mẹ, cô em gái mặt mày đáng thương lủi thủi đi lên lầu, đi được hai bước lại ngoảnh đầu nhìn An Hàm một cái, cuối cùng mới buông một tiếng thở dài như thể cuộc đời chẳng còn gì luyến tiếc: “Anh Tô Bằng bảo mang đồ ăn khuya cho em mà...”

“Đi ngủ đi, đồ ăn khuya của em để chị ăn giúp cho.”

“Không được! Chị cất vào tủ lạnh mai em dậy ăn!”

Con bé lườm An Hàm một cái, sau đó mới não nề thở dài đi lên lầu.

An Hàm liếc nhìn đồng hồ, vươn vai đứng dậy, cô vốn định xỏ đại đôi dép lê đi ra ngoài, nhưng sau một thoáng đắn đo, cô vẫn đổi một đôi giày khác, tiện thể đứng trước gương ở tầng một chỉnh lại tóc tai và quần áo một chút.

Tuy không đến mức tinh tế tới độ lần nào ra ngoài cũng phải trang điểm cả tiếng đồng hồ, nhưng An Hàm cũng ngày càng để tâm hơn đến vẻ ngoài của mình.

Đặc biệt là khi đi gặp Tô Bằng.

Cô dùng lược chải cho tóc vào nếp, rồi nhìn mình trong gương, dùng ngón tay vén phần tóc mái sang hai bên, kẹp ra sau tai, lúc này mới hài lòng gật gật đầu.

Có lẽ nên đi làm lại tóc rồi.

Vì muốn nuôi tóc dài nên An Hàm đã không cắt tóc hơn nửa tháng nay.

Tóc sau gáy đã che kín cổ, tóc mái phía trước nếu vuốt thẳng cũng có thể chạm đến môi, mái tóc chưa từng được tỉa tót nên trông hơi lộn xộn.

Dù trong quá trình nuôi tóc dài chẳng dùng đến dầu xả hay những thứ tương tự, nhưng chất tóc của cô vốn luôn mềm mượt nhẹ bẫng. Hồi còn là con trai, chất tóc này quá sát da đầu, xẹp lép trông không đẹp, giờ nuôi dài ra lại vừa hay hợp.

Chuẩn bị xong xuôi, cô mới rời khỏi nhà.

Tô Bằng cũng sắp đến nơi rồi.

Ước chừng đi bộ khoảng hơn mười phút từ nhà, An Hàm đến trạm xe buýt trước siêu thị Walmart trong khu phố sầm uất.

Cô nghển cổ nhìn về phía xa, đứng chờ một lát, sự chú ý đã nhanh chóng bị mấy hàng ăn vặt san sát ven đường thu hút.

“Ông chủ, cay vừa thôi ạ.”

Có lẽ do khẩu vị, đồ nướng gần trường không hợp miệng cô cho lắm, nhưng đồ nướng vỉa hè ở gần nhà thì cô lại cực kỳ thích ăn.

Chiên trước, sau đó mới nướng trên than hồng, xung quanh quầy xiên nướng lúc nào cũng nghi ngút mùi khói cay nồng.

Đùi gà, xúc xích, xiên thịt bò, An Hàm tiện tay lấy vài món mình thích ăn, sau đó lại tiếp tục nghển cổ ngó nghiêng ra ngoài đường.

Đợi xiên nướng làm xong, một chiếc xe buýt cũng vừa dừng lại ven đường.

An Hàm ngồi xổm trên bậc thềm ven đường, vừa gặm đùi gà vừa háo hức nhìn về phía cửa sau của xe buýt.

Một lát sau, cô đã trông thấy bóng dáng cao ráo của Tô Bằng.

“Ở đây!”

Chưa đợi Tô Bằng xuống xe, cô đã vội đứng bật dậy, phấn khích vẫy tay với cậu.

Vì tối cuối tuần phải quay lại đi làm, Tô Bằng chỉ mang theo một chiếc ba lô. Cậu bước xuống xe, khi nhìn thấy cô gái đang cầm đùi gà vẫy tay với mình, cậu không khỏi nở một nụ cười vừa phấn khích vừa dịu dàng.

Khóe miệng cô gái nhỏ còn dính cả bột gia vị và dầu mỡ của xiên nướng, gương mặt không chút phòng bị ngập tràn niềm vui sướng trông đến là ngốc nghếch, dường như lúc nào cũng có thể bị cậu lừa đi mất.

Tô Bằng đi thẳng tới, đang định nói gì đó thì An Hàm đã nhét luôn cái đùi gà vào miệng cậu.

“Cậu thử đi! Ngon lắm!”

“Ừm, vị ngọt à?”

“Chỉ hơi ngọt một tẹo thôi.” An Hàm ngẩng đầu, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết cứ nhìn mãi vào mặt Tô Bằng, chia sẻ món nướng yêu thích nhất của mình với cậu, “Còn xúc xích nữa này! Cậu ăn hai miếng rồi trả lại cho tớ đấy nhé.”

Cô nhìn Tô Bằng từ trên xuống dưới hai lượt. Mới hai ngày không gặp, không bị cô “bóc lột”, sắc mặt của Tô Bằng rõ ràng đã hồng hào hơn hẳn.

Chỉ là cái tướng ăn đồ nướng của Tô Bằng sắp có thể dùng từ “ăn như hổ đói” để hình dung rồi.

“Cậu ăn cơm chưa?”

“Chưa, vừa tan làm là tớ đi bắt xe buýt rồi đi tàu cao tốc luôn.”

“Đúng rồi! Gần đây có một tiệm mì xắt tay siêu ngon, hồi bé lần nào ăn khuya tớ cũng ăn ở quán đó, tớ dẫn cậu đi!”

An Hàm kéo tay Tô Bằng: “Vừa hay tớ cũng đói rồi, bát ở nhà tớ nhỏ quá, tớ lại ngại không dám bảo mẹ xới thêm cơm... Hại tối qua tớ đói đến không ngủ được, đành phải nửa đêm mò ra ngoài tìm đồ ăn.”

“Sao lại ngại xới thêm cơm?”

“Con gái ăn nhiều quá không tốt đâu nhỉ?”

Lúc cần giữ hình tượng thục nữ thì không giữ, đến chỗ không cần giữ thì lại cố chấp đến lạ.

Tô Bằng lại nhìn vệt gia vị nướng trên khóe miệng An Hàm, đến giờ mà cô nhóc này vẫn chưa nhận ra, còn đang kéo cậu đi về phía quán mì xắt tay.

“Mì xắt tay ở gần trường tớ cũng từng gọi rồi, dở tệ, vẫn là ở nhà tớ ngon hơn.”

“Cậu không biết đâu, món súp hồ bên chảo ở trường cũng dở lắm, có mùi hải sản tanh nồng kỳ lạ, vị lại quá gắt, màu thì xanh xanh lam lam nhìn đã không muốn ăn rồi.”

Dù chỉ mới hai ngày không gặp, nhưng An Hàm lại tỏ ra như thể đã mấy tháng xa cách, cái miệng cứ liến thoắng không ngừng, vẻ phấn khích trên mặt cũng chưa bao giờ tắt. Trông cô chẳng khác nào một chú mèo con mấy ngày không gặp chủ, cứ quấn lấy chân chủ mà kêu meo meo không ngớt.

Đến quán mì xắt tay mà An Hàm đã ăn từ nhỏ đến lớn, cô quen miệng gọi lớn với ông chủ: “Hai bát mì xắt sườn, thêm hai phần trứng xào.”

Sau đó cô quay đầu nhìn Tô Bằng: “Hồi trước nếu buổi tối mà tớ tỉnh giấc lúc bốn năm giờ sáng là y như rằng sẽ lén lút chuồn ra đây ăn mì xắt tay của quán này.”

“Nhất là nước dùng của quán! Siêu ngon luôn!”

Đây là lần đầu tiên Tô Bằng ăn ở một quán cóc thế này, chẳng có trang trí, cũng chẳng nói đến chuyện vệ sinh.

Cậu có hơi ghê ghê khi nhìn những vết khói đen kịt trên tường, may mà trước cửa quán còn bày mấy bộ bàn ghế để kinh doanh lấn chiếm vỉa hè.

Ngồi xuống chiếc bàn ngoài quán cùng An Hàm, Tô Bằng xoa xoa cái cổ cứng đờ mỏi nhừ vì ngồi xe mấy tiếng đồng hồ. Vừa hạ tay xuống, vẻ mặt cậu lại sượng đi.

Tuy cậu vốn không ngại mấy quán ven đường, ăn uống cũng thường qua loa đại khái, nhưng cái bàn này có hơi dính tay rồi...

“Hai ngày nay tớ không có ở đây chắc cậu sống vui vẻ lắm nhỉ?”

Nghe thấy giọng điệu cà khịa ẩn trong nụ cười của An Hàm, Tô Bằng lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện vệ sinh nữa, vội vàng đáp: “Làm gì có? Hai ngày nay toàn ăn mì gói cho qua bữa, cậu không ở nhà tớ chẳng biết ăn gì cả.”

“Thật không?”

“Tớ lừa cậu làm gì?”

Tối qua lúc video call với Tô Bằng, cậu đúng là đang ăn mì gói thật.

An Hàm chỉ thuận miệng nói vậy thôi, nhưng thấy bộ dạng báo động cấp cao của Tô Bằng, cô cúi đầu, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Ngày mai cậu phải đi thăm ông ngoại với tớ, sau đó buổi trưa ra biển.” Cô trình bày lịch trình ngày mai, “Đến lúc đó cậu phải chủ động lên, mặt dày lên một chút, để ông ngoại tớ có ấn tượng tốt về cậu...”

“Cái này tớ biết cả rồi, bây giờ tớ chỉ quan tâm một chuyện thôi.”

“Hửm?”

Tô Bằng nhìn quanh bốn phía, hạ thấp giọng hỏi: “Bộ bikini đó mặc vào có đẹp không?”

“Tớ không có mặc!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!