- Tập 1 (hoàn thành)
- Tập 02 (hoàn thành)
- Tập 03
- Chương 221. Nhà
- Chương 222. Khao Khát Bảo Vệ Quá Mức
- Chương 223. Kéo Em Gái Xuống Nước
- Chương 224. Giới Quý Tộc Thật Hỗn Loạn
- Chương 225. Tương Tác Tổn Thương Nhau
- Chương 226. Nhiệm Vụ Mới Lâu Ngày Mới Có
- Chương 227. Bàn Bạc Kế Hoạch Với Mẹ
- Chương 228. Cha
- Chương 229. Người Con Trai Kỳ Lạ
- Chương 230. Buổi Tối
- Chương 11: 231. Vấn đề của con trai rất lớn
- Chương 12: 232. Sáng sớm
- Chương 13: 233. Xem mắt
- Chương 14: 234. Xin lỗi
- Chương 15: 235. Tôn trọng xu hướng tính dục của con
- Chương 16: 236. Bằng chứng rõ ràng
- Chương 17: 237. Tình phụ tử
- Chương 18: 238. Dự đoán trở thành hiện thực
- Chương 19: 239. Người cha
- Chương 20: 240. Dạo phố
- Chương 21: 241. Thú vui tao nhã
- Chương 22: 242. Anh em họ
- Chương 23: 243. Tác dụng phụ
- Chương 24: 244. Đêm Giao Thừa
- Chương 25. 245. Đêm khuya [1317]
- Chương 26. 246. Mùng Một
- Chương 27. 247. Ngô Hạo
- Chương 28. 248. Ngự Tỷ
- Chương 29. 249. Họp Mặt Bạn Bè
- Chương 30. 250. Sự Trả Thù Của Bạn Học
- Chương 31: 251. Học sinh này hình như lớn hơi... lệch lạc rồi
- Chương 32: 252. Khởi hành
- Chương 33: 253. Gặp gỡ
- Chương 34: 254. Bất ngờ
- Chương 35: 255. Nhà Tô Bằng
- Chương 36: 256. Bậc bề trên
- Chương 37: 257. Sa đọa rồi!
- Chương 38: 258. Quán Net
- Chương 39: 259. Tỏ tình
- Chương 40: 260. Về nhà
- Chương 41: 161. Nhiệm vụ mới
- Chương 42: 262. Đàn ông không có ai tốt cả!
- Chương 43: 263. Sự cám dỗ
- Chương 44: 264. Một gia đình hòa nhã
- Chương 45: 265. Thái độ của bố mẹ
- Chương 46: 266. Nữ chính trong truyện người lớn
- Chương 47: 267. Sau này sẽ lớn hơn chị
- Chương 48: 268. Nịnh hót
- Chương 49: 269. Bố có tâm trạng không tốt
- Chương 50: 270. Người mẹ vui vẻ
- Chương 51: 271. Bố và ông ngoại
- Chương 52: 272. Khẩu xà tâm phật [Thêm Chương]
- Chương 53: 273. Dì cả
- Chương 54: 274. Lần đầu trải nghiệm
- Chương 55: 275. Sáng sớm
- Chương 56: 276. Nhớ ăn không nhớ đòn
- Chương 57: 277. Lý lẽ chính đáng
- Chương 58: 278. Giao kèo ba điều
- Chương 59: 279. Chụp ảnh
- Chương 60: 280. Rời đi
- Chương 61: 281. Đàn Ông Không Ai Tốt Cả
- Chương 62: 282. Khai giảng
- Chương 63: 283. Tình yêu sét đánh mới là tình yêu
- Chương 64: 284. Bạn cùng phòng
- Chương 65: 285. XP của Anh Long là Trap (Cross-dresser)
- Chương 66: 286. Nhà mới
- Chương 67: 287. Nhậm Trì
- Chương 68: 288. Ngày báo danh
- Chương 69: 289. Anh xem kịch bản rồi đúng không!
- Chương 70: 290. Thay đổi
- Chương 291: Bà xã!
- Chương 292: Bữa liên hoan trước ngày khai giảng
- Chương 293: Cẩu độc thân
- Chương 294: Tô Bằng say rượu
- Chương 295: Khó ngủ
- Chương 296: Học kỳ mới
- Chương 297: Hóa ra là cậu ấy!
- Chương 298: Hiểu lầm
- Chương 299: Nguy, Ngô Đổng Minh, nguy!
- Chương 300: Kiếp FA
- Chương 301: Cảnh giác!
- Chương 302: Anh là công (0) hay thụ (1)
- Chương 303: Con gái
- Chương 304: Giải đấu bóng rổ
- Chương 305: Lời tỏ tình
- Chương 306: Nảy lòng tham sắc
- Chương 307: Áo len
- Chương 308: Lời cảnh cáo buổi sáng
- Chương 309: Cô bạn thân Lâm Nghệ
- Chương 310: Thường nhật
- Chương 311: Sinh nhật
- Chương 312: Xem phim
- Chương 313: Thế nào cũng thấy là dâng hiến mà
- Chương 314: Ký túc xá có nội gián!
- Chương 95: 315. Sinh nhật
- Chương 96: 316. Ước nguyện
- Chương 97: 317. Quán bar
- Chương 98: 318. Biến thái!
- Chương 99: 319. Chủ Nhật
- Chương 320. Tô Nghị Xương
- Chương 101: 321. Kế hoạch hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 322: Đồ móng heo
- Chương 103. 323 Sinh nhật
- Chương 324. Cậu không có vấn đề gì đấy chứ?
- Chương 105: 325. Tô Bằng bối rối
- Chương 106: 326. Vào bếp
- Chương 327: Nhanh thật!
- Chương 108: 328. Vấn đề du học
- Chương 329: Lựa chọn
- Chương 110: 330.
- Chương 111: 331. Tin xấu
- Chương 112: 332. Cuộc sống túng quẫn
- Chương 113: 333. Làm thêm
- Chương 114: 334. Hỏi tội
- Chương 335: Ngày mưa
- Chương 116: 336. Bố vợ đến rồi
- Chương 117: 337. Bố và Tô Bằng
- Chương 338. Đổ vỏ
- Chương 119: 339. Bố
- Chương 120: 340. GKD
- Chương 341. Rời đi
- Chương 342. Tuyệt đối không đồng ý!
- Chương 123: 343. Thực tập
- Chương 124: 334. Đền bù
- Chương 125: 345. Vợ nhà mình quyến rũ chết người
- Chương 126: 346 Hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 127: 347. Kiểm tra
- Chương 128: 348. Xã giao
- Chương 349. Cậu là M hả!
- Chương 130: 350. Hú vía một phen
- Chương 131: 351. Nắm thóp
- Chương 132: 352. Trường học
- Chương 133: 353. Vị khách không mời
- Chương 354: Lịch sử đen
- Chương 135: 355. Cẩu huyết
- Chương 136: 356. Át chủ bài của Tô Bằng
- Chương 137: 257. Buổi sáng thường ngày
- Chương 138: 358. Lên lớp
- Chương 139: 359. Mặc đồ nữ
- Chương 360: Học đòi theo
- Chương 141: 361. Tăng ca
- Chương 362. Chuyện thường ngày của hai đứa
- Chương 143: 363. Ba chọn một
- Chương 144: 364. Lần đầu thử đồ con gái
- Chương 365. Giả gái
- Chương 366: Phần thưởng đâu?
- Chương 147 367. Lời tỏ tình của anh Long
- Chương 368. Lãng mạn chứ nhỉ
- Chương 369: Sát Nhật Lãng (Giết người rồi)
- Chương 150: 370. Mùng Một Tháng Năm
- Chương 151: 371. Bí mật của em gái
- Chương 372: Mục đích
- Chương 153: 373. Đêm khó ngủ
- Chương 374: Cậu muốn tớ chết mà!
- Chương 155: 375. Vở kịch buổi sớm
- Chương 156: 376. Đời thường
- Chương 157: 377. Ông nội
- Chương 158: 378. Đính hôn
- Chương 159: 379. Trăng dưới nước
- Chương 160: 380. Tâm sự
- Chương 161: 381. Chúc mừng
- Chương 162: 382. Thèm cơ thể cậu chết đi được!
- Chương 163: 383. Trải nghiệm đầu tiên
- Chương 384. Bốc đồng quá rồi!
- Chương 385. Người mẹ nhạy bén
- Chương 386. Yêu nữ hút tinh chứ gì nữa!
- Chương 167: 387. Rời nhà
- Chương 388: Chuyện thường ngày
- Chương 169 389. Phần thưởng
- Chương 170 390. Trần Tuấn Kiệt
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 341. Rời đi
Tại điểm dừng xe buýt của sân bay Cao Kỳ.
Bố xách hai vali hành lý to sụ, nặng nề bước xuống xe.
Ông đứng tại chỗ, liếc nhìn đồng hồ, còn khoảng hai tiếng rưỡi nữa mới đến giờ bay. Thấy thời gian vẫn còn thong thả, trong đầu ông lại bắt đầu lo cho cô con gái rượu của mình.
Cứ theo cái đà của thằng nhãi Tô Bằng kia, có khi sang năm trở về, ông đã được bế cháu rồi cũng nên.
Chỉ mong An Hàm lanh lợi một chút, đừng có ngốc nghếch mà tự dâng mình cho nó.
Bố cô bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ thở dài.
Chẳng hiểu An Hàm thích thằng nhóc đó ở điểm nào nữa? Dù Tô Bằng đúng là vừa đẹp trai, nhà có điều kiện, tính cách cũng ổn...
Ông lo lắng ngẩng đầu nhìn về phía trường An Hàm, rồi bỗng sững người, ngơ ngác nhìn cô gái đang đứng ngó nghiêng tứ phía ở đằng xa.
An Hàm?
Cảm nhận được ánh mắt đột ngột chiếu tới, An Hàm cũng lập tức bắt được bóng dáng của bố. Mắt cô sáng lên, giơ cao tay vẫy vẫy rồi chạy về phía ông.
“Bố!”
Cô lon ton chạy đến trước mặt bố, ánh mắt gần như dán chặt vào vẻ mặt của ông, mong chờ bố sẽ tỏ ra ngỡ ngàng, kinh ngạc, thậm chí là cảm động.
“Con nghĩ đi nghĩ lại, vẫn phải ra tiễn bố một chuyến!” Cô cười hì hì, sáp lại gần, “Chứ không bố đi nước ngoài mà không có ai tiễn thì thảm quá.”
Bố cô cúi đầu nhìn đứa con gái trước mặt, ánh mắt phức tạp.
“Vui chưa! Dù gì con cũng không ngủ được, bố vừa ra khỏi cửa là con thay đồ đuổi theo ngay!”
“May mà bố không bắt taxi, không thì con chẳng đuổi kịp...”
An Hàm hào hứng kể công.
“Tô Bằng đưa con đến à?”
Sắc mặt cô cứng đờ, vội vàng lắc đầu chối: “Con đi taxi đến ạ.”
Bố sắp đi rồi, đừng vì chuyện của Tô Bằng mà lại gây thêm rắc rối gì nữa.
Cô đã cố tình không để Tô Bằng lộ diện, sợ bố không vui.
Thế nhưng, bố cô chỉ cần một ánh mắt là đã nhìn thấu vẻ mặt hơi cứng ngắc của cô, ông đảo mắt nhìn quanh: “Gọi nó ra đây đi, vừa hay bố tìm nó nói vài câu.”
“Lại nói chuyện nữa ạ...”
An Hàm nhận ra bố chỉ hơi ngạc nhiên lúc đầu, hoàn toàn không có biểu cảm khoa trương như cô tưởng tượng, cô cũng chẳng được khen câu nào vì đã đặc biệt ra sân bay tiễn ông.
Hơi tủi thân một chút, cảm xúc đang dâng trào ban nãy dần hạ nhiệt, cô bất mãn rút điện thoại ra gọi cho Tô Bằng.
Một lát sau, Tô Bằng có hơi luống cuống đi từ một góc khuất ở đằng xa lại gần chỗ họ.
Bố cô quay sang đánh giá Tô Bằng một lúc: “Đi thôi, tìm chỗ nào ngồi một lát.”
“Bố, có kịp làm thủ tục không ạ?”
“Không sao đâu.”
Tô Bằng xun xoe giúp kéo hai cái vali to sụ: “Chú ơi, hay là mình đi ký gửi hành lý trước ạ? Rồi lấy thẻ lên máy bay luôn?”
“Cũng được.”
Được gật đầu đồng ý, Tô Bằng liền bắt đầu chạy ngược chạy xuôi giúp bố vợ tương lai, chẳng mấy chốc mọi việc đã được cậu giải quyết đâu ra đấy.
Phải công nhận có một cậu con rể tháo vát thế này hình như cũng không tệ nhỉ?
Bố cô vội gạt phắt cái suy nghĩ ngu ngốc này ra khỏi đầu, tiếp tục giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cứng nhắc, chẳng hé một nụ cười khi đối diện với Tô Bằng, y hệt như cái cách ông ngoại An Hàm đối xử với ông hồi Tết.
Có ông ngoại An Hàm làm “tấm gương”, ông thừa biết phải trị Tô Bằng thế nào.
Ba người tìm một chỗ trong sảnh lớn rồi ngồi xuống. Bố cô nhìn đồng hồ, tận hưởng khoảng thời gian cuối cùng được ở bên con gái trong năm nay.
Giá mà không có cái gai mắt Tô Bằng này thì tốt biết mấy.
“Con còn chưa đi máy bay bao giờ...” An Hàm lúc nào cũng hoạt bát không yên, cô tò mò quan sát sảnh sân bay, mắt đảo qua đảo lại ngắm nghía cơ sở vật chất và quang cảnh nơi đây, “Đi máy bay cảm giác thế nào ạ? Có bị say không ạ?”
“Nghe nói máy bay hay bị trễ chuyến hơn tàu cao tốc nhiều lắm hả bố? Delay dữ dội luôn ạ?”
“Bố ơi, bố có bao giờ gặp trường hợp như trên báo nói là sắp lên máy bay rồi lại bị báo hết chỗ không ạ?”
“Bố có phải chuyển chuyến không ạ?”
Bố cô kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, thỏa mãn trí tò mò của An Hàm.
Nhưng Tô Bằng ngồi bên cạnh lại đứng ngồi không yên, chỉ sợ lại xảy ra chuyện như hôm qua, tự dưng bị úp một cái nồi đen vừa to vừa tròn lên đầu, gỡ cũng không gỡ xuống được.
“Tô Bằng.”
Cậu giật mình thẳng lưng, ngồi nghiêm chỉnh: “Dạ chú, có chuyện gì ạ?”
“Trong năm nay đừng để chú nghe được tin tức gì không hay đấy...”
“Chú yên tâm ạ!”
Tô Bằng dường như nghe ra được sự uy hiếp không hề nhẹ trong giọng điệu của bố vợ tương lai.
“Còn cả chuyện nhà cậu nữa...”
Cậu lập tức đáp: “Cháu chắc chắn không đi nước ngoài đâu ạ, chú cứ yên tâm, vì An Hàm cháu sẽ cãi với bố mẹ đến cùng, không thỏa hiệp!”
Chuyện này An Hàm và Tô Bằng đã thống nhất với nhau từ trước, bố cô cũng không muốn Tô Bằng đi nước ngoài.
Thế nhưng, bố cô lại thay đổi thái độ, trưng ra vẻ mặt “hoàn toàn là vì muốn tốt cho cậu”, nói giọng ngon ngọt khuyên nhủ: “Thực ra cậu đi du học để nâng cao kiến thức cũng tốt mà, nghe nói là trường xịn lắm đúng không? Việc gì phải cãi nhau với gia đình, vừa sứt mẻ tình cảm lại vừa hỏng cả tương lai...”
Bố cô có hơi mong chờ nhìn Tô Bằng.
Nếu thằng nhóc này cũng đi nước ngoài thì ít nhất An Hàm ở trong nước sẽ được an toàn.
Nhưng Tô Bằng chỉ ngớ người ra một lúc rồi nhanh chóng hiểu ý.
“Chẳng phải là vì An Hàm sao ạ?” Cậu nói với vẻ mặt đầy lý lẽ, “Nếu cháu đi du học rồi thì An Hàm phải làm sao?”
“Nói thì hay lắm~”
An Hàm cau mày phá đám, nhưng giọng điệu rõ ràng là rất vui.
Bố cô hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
Mấy lời ngon tiếng ngọt này của thằng nhãi đó chỉ để dỗ con gái thôi.
Ông đứng dậy: “Bố vào phòng chờ đây, hai đứa về đi.”
“Nhanh vậy ạ?”
“Phải vào trước, đề phòng có sự cố gì.”
An Hàm vội vàng đi theo bố: “Rảnh thì nhắn tin WeChat cho con nha~”
“Ừ.” Bố cô đi tới hàng người đang chờ kiểm tra an ninh, mặt không cảm xúc gật đầu với An Hàm.
Ngay sau đó, ông thấy An Hàm vừa quay người đã tíu tít chạy về phía Tô Bằng, trái tim lại nhói lên một cái.
“Bố! Tụi con về đây!”
Ông lười cả thèm đáp lại, lòng tro ý lạnh thở dài thêm một hơi.
Con gái coi như dính chặt lấy Tô Bằng rồi, ông có phản đối hay nặng nhẹ mặt mày cũng vô dụng, y hệt như hồi ông cưới vợ... Ông chợt thấu hiểu cho tâm trạng của ông ngoại An Hàm năm xưa.
Phía bên này, An Hàm và Tô Bằng đã rời khỏi sảnh sân bay, ra tới bãi đỗ xe.
Cô ngồi vào chiếc xe điện chia sẻ nhỏ xinh, mặt hướng ra ngoài cửa sổ, mắt nhìn lên bầu trời.
“Sao thế? Không nỡ xa bố cậu à?”
“Cũng bình thường thôi.” An Hàm nhìn lên bầu trời xanh biếc gần như không một gợn mây, lẩm bẩm nói, “Trước đây tớ thật ra chẳng thấy mình có bố, cứ như nhà đơn thân ấy... Cả năm trời bố chưa chắc đã về một lần, mà có về thì tớ cũng lười chẳng thèm để ý, có thân thiết gì đâu.”
“Người ta bị tớ bắt nạt thì có bố họ tìm tới tận cửa, còn tớ bị bắt nạt thì chẳng có ai bênh...”
Tô Bằng khởi động xe, chầm chậm lái ra khỏi bãi đỗ: “Thế còn bây giờ thì sao?”
“Bây giờ á... phiền chết đi được, cứ quản cái này quản cái kia.”
An Hàm càm ràm, nhưng rồi lại bật cười. Cô dời mắt từ bầu trời sang Tô Bằng, trêu chọc: “Cậu đã hứa với bố tớ rồi đấy nhé! Không được đụng vào tớ!”
“Toàn là cậu đụng vào tớ thì có? Mà này, cái vụ đền bù đã hứa...”
——————
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận