Tập 03

Chương 311: Sinh nhật

Chương 311: Sinh nhật

Lát sau, An Hàm xách túi đồ đi về phía cửa phòng trọ.

Lâm Nghệ cũng ngó nghiêng ở bên cạnh, cô nàng đang chuẩn bị trước cho buổi qua chơi vào cuối tuần, tránh đến lúc đó không tìm thấy cửa.

"Thích thật đấy, tớ cũng muốn ra ngoài ở."

"Cũng không đắt lắm đâu, chỉ là cố vấn thường không cho phép thôi, hồi đó tớ phải cầu xin anh ấy mãi đấy."

Mở cửa phòng, An Hàm quay lại hỏi: "Cậu vào chơi không?"

Lâm Nghệ vốn định hớn hở vào nhà, nhưng vừa thò đầu vào đã thấy Tô Bằng bên trong.

"Thôi, Tô Bằng đang ở đấy, hai người sống chung rồi à..."

"Không có!"

"Nghe nói kết hôn được cộng điểm đúng không?"

"Ai mà biết được!"

Giọng An Hàm cao vút lên, cô quay lại nhìn Tô Bằng đang ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt vô tội.

Có trời mới biết tên này đến từ lúc nào.

"Đến sao không báo tớ một tiếng?"

Cô cởi giày trắng, đi dép lê vào nhà, rồi lại ngẩng đầu hỏi Lâm Nghệ ngoài cửa: "Cậu không vào thật à?"

"Tớ còn chút việc." Lâm Nghệ nhìn ngắm căn phòng với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

Là sinh viên, dù được ra ngoài ở thì thường cũng chỉ thuê phòng trọ một phòng ngủ một vệ sinh chật hẹp tầm mười mấy hai mươi mét vuông, làm gì có ai được ở căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách rộng rãi năm sáu mươi mét vuông như An Hàm.

"Có bạn trai giàu thích thật..."

"Đừng nói linh tinh, tớ chưa từng xin Tô Bằng một xu nào."

Dù có lúc đưa tiền, cũng chỉ là nhờ mua cơm trưa, mua đồ ăn vặt, những khoản tiền qua lại bình thường giữa bạn bè. Phải biết là bình thường Tô Bằng mua bữa sáng, mua đồ ăn đêm giúp, cô đều trả tiền lại cho cậu ấy như trước đây.

An Hàm lườm Lâm Nghệ một cái: "Bye bye."

"Bye~"

Đóng cửa lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô nàng Lâm Nghệ này tính tình cũng hơi tưng tửng, thỉnh thoảng lại trêu chọc cô vài câu, ở cùng cũng hơi áp lực.

"Sao đi lâu thế? Tớ đợi cậu nửa tiếng rồi đấy."

Tô Bằng uể oải dựa vào ghế sofa, vắt chân chữ ngũ, mỉm cười hỏi.

"Bị Lâm Nghệ kéo đi lượn khắp nơi." An Hàm hơi cau mày, cô cúi người, vẻ mặt hơi phiền muộn lấy ra một bộ quần áo từ trong túi đồ, "Kết quả lỡ tay mua quá đà, mua quần áo, mỹ phẩm dưỡng da, lại còn ăn uống linh tinh nữa..."

"Hửm?"

"Sắp hết tiền rồi..."

Dạo này chi tiêu tốn kém quá.

Hơi tí ngực lại to thêm một vòng, khiến cô thỉnh thoảng lại phải mua áo lót mới, rồi tiền ăn đêm mỗi tối, tiền điện nước phí dịch vụ phòng trọ, gọi đồ ăn ngoài lại cứ muốn ăn ngon một chút...

Quan trọng là lúc mới chuyển vào phải mua đủ thứ lặt vặt, chăn đệm cho Tô Bằng cũng đang được gửi đến, tránh để mùa đông lạnh thế này cứ bắt Tô Bằng ngủ sofa, dễ bị cảm.

"Mới được có một tuần thôi đấy."

An Hàm chưa bao giờ nghĩ mình lại tiêu hoang đến thế.

Hồi còn là con trai, hai nghìn tệ tiền sinh hoạt phí tiêu mãi không hết, giờ mới một tuần đã bay mất một nửa.

"Sau này kiên quyết không ăn đêm nữa!" An Hàm thề thốt đảm bảo.

Tô Bằng thì dửng dưng nói: "Hết tiền thì dùng tiền của tớ là được."

"Thế thì không được!"

Nếu dùng tiền của Tô Bằng, sau này gặp cậu ấy An Hàm sẽ tự thấy mình thấp kém hơn, trong lòng luôn có cảm giác mắc nợ.

Xách túi đồ ra ban công, An Hàm bóc tem mác quần áo và đồ lót mới mua, chuẩn bị ném vào máy giặt giặt một mẻ.

Tô Bằng đứng dậy khỏi sofa, đi theo sau cô, tinh mắt phát hiện ra điểm sáng.

"Cái bộ nội y kia..."

"Nhìn cái gì mà nhìn! Không được nhìn!"

An Hàm nhanh tay ôm chặt bộ nội y gợi cảm vào lòng, cảnh giác như một con mèo: "Cậu đi theo làm gì! Cút ra sofa nghịch điện thoại đi!"

"Toàn màu trắng à?"

"Liên quan gì đến cậu! Tớ thích màu trắng đấy!"

Thấy cô thẹn quá hóa giận, Tô Bằng lùi lại hai bước, đứng từ xa hỏi: "Cần giúp gì không?"

"Không cần!"

Cứ cảm giác Tô Bằng càng ngày càng biến thái!

"Cậu đừng có nhìn chằm chằm nội y của tớ!" Sau khi ném quần áo mới vào máy giặt, An Hàm lại vội vàng kiễng chân thu hết nội y đang phơi trên ban công vào.

Có lẽ do từng là đàn ông nên cô luôn cảm thấy tò mò và riêng tư đối với nội y nữ giới, ngay cả khi phơi cô cũng cố tình treo nội y vào giữa các loại quần áo khác để che chắn, tránh người ngoài nhìn thấy.

"Cậu ăn cơm trưa chưa?"

An Hàm thu quần áo xong, bật máy giặt, ôm đống đồ đi về phía phòng ngủ.

Tô Bằng lững thững đi theo sau: "Ăn ở nhà ăn rồi."

"Thế tí nữa cậu giúp tớ dọn dẹp vệ sinh nhé?" An Hàm quay lại nhìn cậu, nhưng rồi do dự lắc đầu, "Thôi, cậu chỉ càng giúp càng rối thêm."

"Dọn vệ sinh mà tớ không biết làm à?"

"Đến dây giày cậu còn buộc không xong nữa là."

"..."

Tô Bằng bất lực và xấu hổ không biết giải thích thế nào cho mình.

Dù sao từ nhỏ đến lớn đều có người chăm sóc, một số việc vặt trong cuộc sống đúng là không bằng An Hàm.

"Quét nhà lau bàn tớ vẫn làm được..." Cậu chỉ đành cố tỏ ra mình có ích một chút, chứ không phải ngồi vắt chân chữ ngũ trên sofa xem An Hàm dọn dẹp.

"Thế cậu lau bàn đi."

An Hàm đẩy cửa phòng ngủ, đặt quần áo đã thu dọn lên giường, gấp từng cái một.

Cô lén liếc nhìn Tô Bằng đang dựa vào khung cửa, rồi lại làm ra vẻ kiên nhẫn, gấp quần áo gọn gàng cất vào tủ.

Thực ra trừ những lúc dọn dẹp chuyển mùa, bình thường cô toàn nhét quần áo lung tung vào tủ, nhưng hôm nay có Tô Bằng ở đây...

Thế nào? Trong lòng đang khen tớ đảm đang chứ gì~

Cô càng làm càng hăng, muốn thể hiện hết mình trước mặt Tô Bằng, cố gắng tỏ ra hiền thục hỏi: "Quần áo cậu thay ra cũng mang sang đây giặt đi? Ở đây có máy giặt, tiện hơn."

"Ở trường cũng có mà."

"Máy giặt ở trường bẩn chết đi được." An Hàm chê bai ra mặt, "Tớ chưa dùng bao giờ."

"Thế cũng được."

"Đợi chăn ga gối đệm đến, cậu qua đêm ở đây có thể ngủ trong phòng ngủ rồi."

Tô Bằng khựng lại, sờ mũi hỏi: "Sao tớ cứ có cảm giác cậu muốn làm mẹ tớ thế nhỉ..."

"..."

"Đúng rồi, sắp đến sinh nhật cậu rồi nhỉ?" An Hàm bất lực đổi chủ đề, "Mùng 1 tháng 3 đúng không?"

Tô Bằng nhướng mày: "Cậu nhớ rõ thế à?"

"Hai năm trước sinh nhật cậu, tớ toàn sang ăn ké uống ké nên nhớ kỹ lắm."

Sinh nhật cậu ấy lúc nào cũng gọi cả đống đồ ăn ngoài về ký túc xá, mỗi lần như thế mũi An Hàm thính như chó, thế là lon ton chạy sang ăn chực.

Hơn nữa mùng 1 tháng 3 cũng dễ nhớ.

"Sinh nhật tớ cậu định tặng quà gì?" Tô Bằng bắt đầu hứng thú, ánh mắt quét từ trên xuống dưới người An Hàm.

An Hàm cảm thấy ánh mắt cậu không có ý tốt, theo bản năng đưa hai tay che trước ngực: "Cậu muốn gì?"

Tô Bằng vừa định trêu chọc vài câu chiếm chút tiện nghi ngoài miệng, đột nhiên lại nghe thấy câu hỏi.

"Thế cậu có biết sinh nhật tớ ngày nào không?"

Hỏng rồi!

Dây thần kinh cậu căng ra, não bộ hoạt động hết công suất tìm kiếm ngày sinh của An Hàm.

Hoàn toàn không có ấn tượng gì!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!