Tập 03

Chương 349. Cậu là M hả!

Chương 349. Cậu là M hả!

Công việc dường như không hề tốt đẹp như trong tưởng tượng.

Sáu giờ sáng thức dậy, ngồi hai tiếng xe buýt đến công ty lúc tám rưỡi, sáu giờ tối tan làm, đợi đến lúc về tới căn hộ cho thuê thì đã là tám rưỡi tối rồi.

Tô Bằng đứng ngoài hành lang với vẻ mặt mệt mỏi, cậu dùng hai tay xoa xoa má để nặn lại nụ cười hiền hòa thương hiệu trên môi.

Cả một ngày trời chẳng làm được gì, sếp chẳng giao cho việc gì, chỉ bảo cậu đi theo đồng nghiệp học hỏi, thế là cậu cứ ngồi ì một chỗ cả ngày trời, ngó nghiêng máy tính của đồng nghiệp hai bên mà chẳng có việc gì để làm.

Không có bạn bè để nói chuyện, ngày đầu đi làm cũng không dám nghịch điện thoại... Cả ngày ròng khiến cậu nảy sinh ý muốn nghỉ việc mãnh liệt.

Thà đi giao hàng còn hơn, ít nhất làm shipper còn biết mình phải làm gì, bận rộn luôn chân luôn tay thì thời gian cũng trôi nhanh hơn.

Tô Bằng chỉnh lại quần áo xộc xệch sau khi chen chúc trên xe buýt, ưỡn thẳng người rồi mở cửa phòng.

Gần như ngay khoảnh khắc cánh cửa chính vừa mở, cậu đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã trong nhà, kèm theo đó là tiếng reo đầy mừng rỡ.

“Tô Bằng! Cậu về rồi à!”

“Ừm!”

Cậu ngẩng đầu lên, An Hàm đang cười tủm tỉm đứng trong nhà nhìn cậu, đôi mắt ngập tràn mong đợi.

Tô Bằng cười, đưa cho An Hàm túi đồ ăn vặt tiện đường mua về: “Tớ mua cho cậu bánh tôm với bánh hàu này, nhưng chắc nguội cả rồi.”

“Không sao!”

An Hàm vội vàng nhận lấy túi, vừa mở ra xem, nụ cười trên môi đã nhạt đi đôi chút: “Không giống bánh hàu ở quê tớ.”

“Không giống à?”

“Ừm, loại này tớ cũng chưa ăn bao giờ, lát nữa ăn thử xem sao.”

Cô đặt túi đồ ăn vặt lên tủ giày, tiện tay nhận lấy áo khoác của Tô Bằng treo lên giá, rồi sáp lại gần, chút thất vọng ban nãy nhanh chóng tan biến, cô vẫn cười tươi như hoa hỏi: “Ngày đầu đi làm thế nào?”

“Cũng ổn lắm, đồng nghiệp đều dễ nói chuyện, chỉ cho tớ nhiều thứ.”

Tô Bằng cởi giày dép đi vào nhà: “Chỉ là hơi mệt, nhất là lúc đi làm với lúc về, đi đi về về mất bốn tiếng đồng hồ.”

“Đi lại xa thật đấy...” An Hàm lẩm bẩm, rồi cúi xuống nhặt đôi vớ Tô Bằng tiện tay vứt bừa, cô dùng hai ngón tay nhón lấy, vẻ mặt đầy ghét bỏ, “Vớ của cậu không thể đừng vứt lung tung được à? Lần nào giặt đồ tớ cũng phải đi tìm vớ của cậu khắp nơi.”

“Quần lót với vớ để tớ tự giặt là được.”

Trong căn hộ có máy giặt, nhưng cô không có thói quen giặt chung đồ lót và vớ với quần áo, mà thích giặt tay hơn.

An Hàm ném đôi vớ của Tô Bằng vào chậu giặt đồ trên ban công, rồi lại tíu tít chạy lon ton về phòng khách, lao thẳng lên sofa.

Cô bò trên sofa lại gần Tô Bằng, vểnh mông lên, nhoài người tới hỏi: “Tớ định cuối tuần rủ Lâm Nghệ với An Khả Hân đi leo núi, cậu thấy sao?”

“Leo núi?”

Tô Bằng sững người, quay sang nhìn An Hàm đang mang vẻ mặt khao khát, cậu khó hiểu gật đầu: “Hay để tớ đi với cậu?”

“Cậu không phải đi làm à?”

“Một tuần làm bốn ngày thôi, dời ngày cuối tuần sang hôm nào có tiết là được, chẳng qua là cúp thêm một buổi học thôi mà.”

Cậu nhận ra An Hàm có gì đó hơi lạ.

Con bé này ngày thường không đến nỗi ru rú trong nhà, nhưng mấy hoạt động tốn thể lực như leo núi thì có người rủ cũng chẳng thèm đi.

“Sao tự dưng lại muốn đi leo núi thế?”

An Hàm thoắt cái thay đổi sắc mặt, vẻ mặt ủ dột như mây đen kéo đến, cô than thở: “Nếu cậu không đến lớp, tớ chẳng có một người bạn nào trong lớp cả.”

“Tớ thấy Lâm Nghệ hình như thích đi chơi lắm, vòng bạn bè của cậu ấy toàn ảnh phong cảnh thôi, nên tớ muốn rủ cậu ấy đi leo núi.”

Cô khẽ thở dài, người ngả ra sau, ngồi lên gót chân.

Tô Bằng suýt nữa thì bật cười: “Long Hưng với Tuấn Kiệt bọn họ cũng không nói chuyện với cậu à?”

“Lượn lờ với đám con trai, cậu không ghen à?”

An Hàm lườm cậu một cái, vươn vai hỏi: “Cậu ăn cơm chưa? Tớ vào bếp làm cho cậu chút gì nhé?”

“Chưa.”

Bây giờ nghèo rồi, ngày thường đi học thì ăn ở nhà ăn, cuối tuần mà gọi đồ ăn ngoài thì lại đắt đỏ quá, thế nên trong tủ lạnh cũng thường trữ sẵn một ít nguyên liệu, An Hàm cũng tạm gác mấy video hướng dẫn chơi game để chuyển sang xem công thức nấu ăn, video đề xuất trên Bilibili từ đủ các loại highlight game đã chuyển thành thầy Vương Cương.

Nhưng mà hình như tự nấu ăn còn tốn kém hơn cả gọi đồ ăn ngoài...

An Hàm đi tới trước cửa bếp, lấy chiếc tạp dề treo trên tường xuống, quay đầu nói với Tô Bằng đang đi theo sau: “Cậu cứ ăn ở ngoài rồi hẵng về, đã hơn tám giờ rồi còn gì.”

“Tớ không đói lắm, trên công ty có đồ ăn vặt.”

“Sướng thế~”

Cô lầm bầm mở tủ lạnh, xem xét những nguyên liệu còn lại, đăm chiêu suy nghĩ nên nấu món gì cho Tô Bằng.

“Đợi đợt tuyển dụng mùa xuân tớ cũng đi tìm việc thực tập, in một đống CV ra, công ty nào cũng nộp một bản, thể nào cũng có nơi vừa mắt tớ.”

“Thành tích của cậu theo kịp không đấy?”

“Không sao, dù sao thì thi cuối kỳ có thể chép bài của cậu mà.”

Không chỉ Tô Bằng bắt đầu đi thực tập, nghe nói Vương Thắng cũng tính một hai tháng nữa sẽ đi tìm việc, chỉ có Long Hưng và Trần Tuấn Kiệt là ngày nào cũng như cá mặn, một người thì vẫn đang theo đuổi cô gái trong mộng, người còn lại thì suốt ngày đi chơi với bạn gái, hai tên này thỉnh thoảng lại cúp học.

Tô Bằng dừng lại ở cửa bếp, nhìn An Hàm đang bận rộn bên trong.

Sự mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần dần tan biến trong lúc ở bên An Hàm, nụ cười gượng gạo ban đầu của cậu cũng ngày một chân thành hơn, ánh mắt nhìn An Hàm cũng ngày càng thêm dịu dàng.

An Hàm dường như nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt cậu, cô ngơ ngác ngẩng lên nhìn cậu một cái.

“Sao thế? Hôm nay cậu lạ lắm.”

“Không có gì.”

“Cảm giác đi làm cũng không nhẹ nhàng như cậu nói...”

Tô Bằng không hiểu tại sao bạn gái nhà mình lại nhạy cảm với mọi thứ như vậy.

“Mì trứng cà chua được không? Có cho giấm không?”

“Không cần đâu.”

“Tớ cho thêm ít thịt băm cho cậu nhé~”

Dù cả buổi học chẳng có mấy ai bắt chuyện với An Hàm khiến tâm trạng cô có hơi sa sút, nhưng giờ đây lòng cô đã vui trở lại, miệng còn ngân nga mấy bài hát nghe được dạo gần đây.

Dù chỉ là ngân nga đơn giản, nhưng với kỹ năng thanh nhạc đang có, tiếng hát của cô cũng du dương đến lạ.

“Ăn xong cậu đi ngủ luôn à?”

“Ừm.”

“Tối nay sưởi ấm chân giúp tớ nhé?”

Mắt Tô Bằng sáng rực, cậu vui vẻ nhận lời mời của An Hàm.

“Nhưng mà cậu có thể đi rửa chân trước được không...” An Hàm đột nhiên liếc cậu với vẻ ghét bỏ khinh bỉ, “Có mùi đấy, cậu vậy mà cả buổi không nhận ra à?”

Tô Bằng ngớ người, cũng chẳng cãi lại, nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh: “Vậy tớ tắm luôn một thể.”

“Dùng ít nước thôi! Không thì tớ lại phải đợi bình nóng lạnh đun nửa ngày đấy.”

An Hàm đậy nắp nồi lại, đi theo sau Tô Bằng, càm ràm không ngớt: “Cậu đi vệ sinh không thể ngồi xuống được à? Lần nào cũng bắn tung tóe khắp nơi.”

“Tớ phải xem xem cậu làm kiểu gì mới được! Hại tớ lần nào vào toilet cũng phải lau.”

“Với cả cậu rửa mặt xong không thể tháo nước đi à? Giữ nước lại để nuôi muỗi à? Khăn mặt cũng không vắt khô, cứ treo đó cho nhỏ nước...”

Tô Bằng như thể bị ma đuổi, bước chân càng lúc càng nhanh, rồi đột ngột tăng tốc, phi thẳng vào trong toilet.

Ấy vậy mà An Hàm vẫn không tha, đứng ngay cửa nhà vệ sinh, gõ cửa hét lên: “Cậu phải sửa! Trốn thì có ích gì? Ai lại như cậu chứ! Tớ nhịn lâu lắm rồi đấy!”

“Biết rồi! Cậu lấy giúp tớ bộ đồ ngủ qua đây!”

[Độ hảo cảm của Tô Bằng +1]

An Hàm vừa định đi lấy đồ ngủ cho Tô Bằng, nhưng mới bước một bước đã cứng đờ tại chỗ.

Cô không thể tin nổi, quay đầu nhìn về phía nhà vệ sinh: “Tô Bằng, cậu là M hả?”

Làm gì có ai bị càm ràm phàn nàn mà không thấy phiền chứ? Thậm chí còn tăng cả độ hảo cảm nữa?

Cậu không phải là đang cố tình troll tớ đấy chứ

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!