Tập 03

Chương 368. Lãng mạn chứ nhỉ

Chương 368. Lãng mạn chứ nhỉ

An Hàm ôm đầu Tô Bằng, ngồi trên vai cậu, từ trên cao nhìn xuống Long Hưng đang đứng giữa đám đông.

Bình thường cô nàng cao chưa tới mét bảy nên toàn phải ngước nhìn người khác, nhưng giờ đây lại có thể nhìn xuống tất cả mọi người có mặt tại đây, nhưng đồng thời cũng trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người — ấy là còn chưa kể chiều cao hơn hai mét lại hơi lắc lư khiến cô hơi sợ độ cao.

Cô có chút bối rối, nhưng sự chú ý nhanh chóng va vào Long Hưng và cô gái nhỏ con ngực phẳng kia.

“Hồi năm nhất, hội con trai trong ký túc xá của tớ còn gào mồm lên đứa nào muốn có bạn gái đứa đó là chó, con gái làm sao vui bằng chơi game được, kết quả từng đứa từng đứa có đôi có cặp hết, còn mỗi mình tớ...”

“Ừ, cậu thì khác, tìm hẳn lối đi riêng, kiếm luôn một cậu bạn trai.” Tô Bằng tiếp lời cô.

“Không biết cô bé kia có đồng ý không nữa.”

An Hàm mắt trông mong nhìn về phía xa, nhưng khoảng cách quá xa, âm thanh xung quanh lại ồn ào, cô hoàn toàn không nghe được cuộc đối thoại giữa Long Hưng và cô gái ấy.

Đột nhiên Tô Bằng khẽ lắc người một cái, dọa cô suýt nữa mất thăng bằng, cô vô thức cúi người ôm chặt lấy đầu Tô Bằng, hét lên: “Cậu đứng vững vào! Tí nữa thì ngã rồi!”

“Bị người ta chen phải.”

“Ai thế!” An Hàm tức giận quét mắt nhìn xung quanh, lại thấy những người qua đường bên cạnh đều lặng lẽ lùi ra ngoài một bước, giữ khoảng cách với hai người họ.

“Xì!”

Cô ổn định lại cơ thể, nhưng Tô Bằng lại thấy hơi khó thở: “Cậu thả lỏng một chút được không... cổ sắp bị cậu kẹp gãy rồi.”

Bình thường đôi chân của An Hàm trắng nõn nà đầy đàn hồi, nhưng giờ đây lại siết chặt, cực kỳ có lực, kẹp đến mức cổ Tô Bằng đau điếng.

Đôi chân này vừa dài vừa khỏe, trên giường có khi kẹp gãy cả eo mình cũng nên.

“Ai bảo cậu lắc lư làm gì.”

An Hàm thả lỏng hơn một chút, mắt vẫn trông mong nhìn Long Hưng ở phía xa, rồi phát ra tiếng hét chói tai như loài chuột túi đất: “Anh Long cầm hoa tới gần rồi kìa~”

“Thế à?”

Tiếng cổ vũ đồng thanh dần vang lên xung quanh cũng góp phần tô đậm thêm bầu không khí lãng mạn, An Hàm cũng hùa theo đám đông cổ vũ:

“Bên nhau đi! Bên nhau đi!”

“Cô bé nhận hoa rồi!”

An Hàm phấn khích vỗ vào trán Tô Bằng một cái.

“Biết rồi, tớ có mù đâu.”

Cổ Tô Bằng bị kẹp đau nhức, trán cũng bị vỗ cho ong ong, nhưng cái đầu chứa đầy mấy thứ suy nghĩ đen tối của cậu vẫn không ngừng nghi ngờ liệu có phải An Hàm đang trả đũa cậu vì màn tỏ tình lần trước không đủ lãng mạn hay không.

Nghĩ kỹ lại, lần tỏ tình đầu tiên là ở trên phố, lần thứ hai là trong phòng net, cả hai lần cậu đều chẳng chuẩn bị gì, tất cả chỉ là nhất thời xúc động cùng với sự chủ động quyến rũ của An Hàm.

Huống hồ lần tỏ tình trên phố cậu còn cưỡng hôn An Hàm nữa... tuy có vẻ An Hàm khá hưởng thụ, nhưng cũng giận ra mặt.

Trong đám đông vang lên tiếng reo hò chúc mừng cho một cặp đôi vừa ra đời, An Hàm cũng cười tươi như hoa, trông y hệt bộ dạng thỏa mãn của một người vừa được hít đường no nê.

“Tốt quá đi~”

Long Hưng tìm bạn gái đúng là khó thật, đầu tiên là thích An Hàm, sau đó lại thích Nhâm Trì, sau hai lần thích phải con trai thì lần này cuối cùng cũng gặp được một cô gái.

Nhưng đó có thật sự là con gái không?

An Hàm có chút nghi ngờ nhìn về phía cô bạn kia.

Ngoại hình và chiều cao không có gì lạ, chỉ là bộ ngực kia phẳng lì, nếu đặt trong hệ thống thì thuộc tính vóc dáng chắc chỉ được một điểm thôi nhỉ? Cúp A cũng không tới, nhiều lắm cũng chỉ ở mức mới dậy thì được một tháng, e là đến áo lót cũng chẳng cần mặc.

Thấy Long Hưng đã nắm tay cô gái, dường như định rời khỏi đám đông, An Hàm giật mí mắt, đột nhiên hô to dẫn đầu.

“Hôn đi!”

Long Hưng bị dọa giật mình, vô thức quay đầu về phía phát ra âm thanh, và lập tức nhìn thấy An Hàm.

Cậu ta ngạc nhiên một lúc, nhưng rồi nhận ra đám đông đang chuẩn bị giải tán lại tụ tập lại, đồng thanh hùa theo An Hàm gào lên cổ vũ: “Hôn đi! Hôn đi!”

Cậu ta lúng túng vô cùng, cúi đầu nhìn cô gái bên cạnh đang ngại ngùng cúi mặt, rồi nghiến răng nghiến lợi lườm An Hàm một cái.

“Chạy mau chạy mau!”

An Hàm nhận ra ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Long Hưng, vội vàng vỗ vỗ đầu Tô Bằng giục giã.

“Về à?” Tô Bằng ngẩng đầu cố nhìn An Hàm ở trên, gáy lại đập vào bụng cô, “Không qua chúc mừng Long Hưng một câu à?”

“Chứ sao nữa! Giờ tớ mà qua đó thì có phải bị đánh chết không!”

Long Hưng bây giờ đã có bạn gái, chắc là đã hết sạch suy nghĩ với cô rồi, nhưng độ hảo cảm của gã Vương Dục kia với cô vẫn còn khá cao, An Hàm đến giờ vẫn chưa hiểu nổi độ hảo cảm của gã đó với mình từ đâu mà ra, nên càng không dám tiếp xúc.

Lẽ nào là cuồng chân? Cũng không đến mức đó chứ?

Chủ yếu là vì vừa nãy cô dẫn đầu cổ vũ, sợ rằng đã bị Long Hưng ghi thù rồi.

“Được rồi, vậy cậu xuống đi.”

“Tớ muốn ngồi trên vai cậu về cơ~”

Tô Bằng dở khóc dở cười: “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, tớ còn có thể vừa cõng cậu vừa đạp xe được chắc? Hay là bỏ xe lại, chúng ta cứ thế này đi bộ mười mấy phút về nhà?”

“Tớ xuống là được chứ gì...”

Khi đôi chân một lần nữa chạm đất, An Hàm ngẩng đầu lên, nhìn những cái gáy che khuất hết tầm nhìn xung quanh, cảm giác “cao hơn người khác một bậc” hoàn toàn biến mất.

Tô Bằng xoa xoa cổ và vai, luôn cảm thấy trên da mình còn vương lại chút mùi hương của An Hàm.

“Đi thôi.”

“Đi nào~” An Hàm hóng hớt cổ vũ xong liền vội vàng chuồn lẹ, cô nắm lấy ngón tay Tô Bằng, kéo cậu chạy ra khỏi đám đông.

Đám quần chúng ăn dưa vẫn đang gào lên “Hôn đi”, tuy An Hàm rất muốn ở lại xem hiện trường cuối cùng sẽ kết thúc ra sao, nhưng dù sao cũng sợ bị ăn đòn...

Dù gì thì tối nay trên confession của trường, trong group lớp chắc cũng sẽ có video thôi, nhiều người vây xem như vậy, không ít người còn cầm điện thoại quay lại nữa mà.

Chạy một mạch đến nhà để xe bên hông tòa nhà học, An Hàm buông ngón tay Tô Bằng ra, hai tay chống đầu gối khẽ thở dốc.

Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng reo hò vang dội từ phía xa, đợi hơi thở đều lại một chút, lồng ngực đang phập phồng cũng bình ổn lại, cô mới đứng thẳng người trêu chọc Tô Bằng: “Cậu xem anh Long nhà người ta lãng mạn chưa kìa! Nghe tiếng này là biết chắc chắn hôn rồi~”

Tô Bằng đang ngồi xổm mở khóa xe đạp, nghe thấy lời cô, cậu quay đầu lại liếc cô một cái.

Chỉ thấy gương mặt phấn khích của An Hàm đã ửng hồng, cô đang tò mò nhìn về hướng vừa đi tới: “Không biết anh Long theo đuổi cô bé kia bao lâu rồi nhỉ, định tỏ tình mà cũng không bảo tớ giúp lên kế hoạch gì cả!”

“Nếu cậu mà phụ trách lên kế hoạch, e là có thể khiến họ ngại đến ung thư luôn mất.”

“Làm gì có?”

An Hàm nhận ra tiếng bước chân của Tô Bằng đang đến gần, cô vô thức quay đầu lại, nhưng tầm mắt bỗng tối sầm, ngay giây tiếp theo, cô cảm thấy môi mình bị một vật mềm mại áp chặt.

“Ưm!”

Còn có người đó!

Cô hoảng hốt liếc sang bên cạnh, có một thầy giáo già khoảng sáu mươi tuổi lắc đầu né tránh ánh mắt của cô, ra vẻ không nỡ nhìn.

Chỉ hơi phân tâm một chút, khoang miệng của cô đã bị Tô Bằng xâm chiếm.

Cảm giác hơi ngạt thở ập đến, gò má và tai cô nóng bừng lên nhanh chóng, hơi nóng lan ra toàn thân, đầu óc theo cảm giác ngạt thở và sự bỏng rẫy của cơ thể mà dần trở nên mơ hồ, choáng váng lâng lâng như uống phải thuốc mê.

Trong miệng bất giác bật ra vài tiếng rên khẽ, dọa cô giật mình siết chặt người lại.

“Ưm~”

Tiếng kháng cự cũng trở nên mềm nhũn, biến thành những âm thanh vui sướng nửa muốn đón nhận nửa lại muốn từ chối, đôi mắt to ngập nước, khẽ híp lại, ánh mắt đã có chút tan rã, hai chân hơi không chống đỡ nổi cơ thể, cô vô thức đưa tay ôm lấy eo Tô Bằng.

Phần da thịt tiếp xúc có thể cảm nhận được nhiệt độ truyền đến từ người Tô Bằng...

Đầu óc trở nên trống rỗng, hai chân không ngừng siết chặt vào nhau.

“Lãng mạn rồi chứ?”

Khi An Hàm cảm thấy mình sắp ngạt thở đến nơi, Tô Bằng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Cậu vịn eo An Hàm, đỡ lấy cơ thể suýt ngã của cô, nụ cười ôn hòa nhưng lại có chút bá đạo: “Lãng mạn rồi chứ nhỉ?”

An Hàm vẫn chưa hoàn hồn, còn đang choáng váng ngơ ngác.

“Đồ, đồ biến thái!”

Một lúc lâu sau, cô mới đột ngột nhảy ra khỏi vòng tay Tô Bằng, quay đầu chạy về phía nhà vệ sinh.

Cô vẫn không cam lòng cãi lại một câu: “Lãng mạn cái quỷ ấy! Cậu đây là đang bắt chước một cách vụng về Long Hưng thôi!”

Hiểu rồi, cô ấy còn muốn kích thích hơn nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!