Tập 03

Chương 177: 397. Thường ngày

Chương 177: 397. Thường ngày

“Đang xem gì thế?”

“Xem chứng chỉ nào có giá trị một chút...”

An Hàm ngồi trước bàn máy tính trong phòng ngủ, một tay chống cằm, ngón tay lướt con lăn chuột, mắt đảo qua các thông tin trên trang web.

Toàn quảng cáo...

Gần như chả thấy thông tin gì hữu ích, phần lớn đều là quảng cáo khóa đào tạo, khiến cô xem mà đau cả đầu.

Cô đang tính dùng đặc tính “Thi Đâu Đỗ Đó” để mưu cầu phúc lợi cho bản thân, nhân lúc còn hơn một năm nữa mới tốt nghiệp, cô có thể thử thi lấy hết một vài chứng chỉ có giá trị cao.

Nói mới nhớ, nếu đã là thi đâu đỗ đó, vậy chẳng phải thi cao học hay thi công chức cũng sẽ thuận buồm xuôi gió sao?

Chỉ không biết phỏng vấn có được tính là thi cử không.

Tô Bằng kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi với giọng vừa trêu chọc vừa mong đợi: “Hôm nay hệ thống có nhiệm vụ gì không?”

Ngón tay An Hàm run lên, vành tai trắng nõn của cô lập tức nhuốm một màu hồng rực, cô ngẩng đầu, lườm Tô Bằng một cái cháy má: “Không có!”

Tên này hoàn toàn không tin hệ thống tồn tại! Cậu ta lại xem “hệ thống” như một trò chơi tình thú.

Tuy cô có thể lấy ra các đạo cụ được hệ thống thưởng để chứng thực, nhưng có vẻ điều đó cũng không cần thiết cho lắm.

Để khỏi tên Tô Bằng này lại tìm đủ mọi cách để kích hoạt nhiệm vụ.

Dù sao thì cứ là nhiệm vụ liên quan đến Tô Bằng, cậu ta đều sẽ vô cùng mong đợi và phối hợp, thậm chí còn có thể sáng tạo ra những kiểu chơi táo bạo và xấu hổ hơn...

“Đồ ăn ngoài sắp tới rồi, lát cậu nhớ ra lấy nhé.”

An Hàm liếc nhìn thông tin giao hàng trên điện thoại, rồi lại không nén được mà thở dài một tiếng.

Không biết đặc tính “Thi Đâu Đỗ Đó” này sẽ giúp cô may mắn ngút trời khoanh bừa trắc nghiệm cũng trúng hết, hay là sẽ tạm thời cho cô kiến thức để vượt qua kỳ thi.

Nếu là thi lấy chứng chỉ, mà không có thực lực, cầm tấm bằng giá trị trong tay chắc cũng chột dạ, chẳng dám dựa vào nó để đi xin việc.

Nhưng nghe nói có vài chứng chỉ dù chỉ cho thuê bằng cũng kiếm được mấy vạn tệ một năm... chỉ là có thể sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý.

An Hàm tắt trang web đi, suy nghĩ một lát rồi quyết định.

“Tô Bằng, tớ muốn thi bằng lái xe!”

Trước hết dùng việc thi bằng lái xe để thăm dò xem đặc tính “Thi Đâu Đỗ Đó” rốt cuộc là như thế nào, có tác dụng phụ gì hay không.

Cái thuật đọc tâm lần trước cũng vì không tìm hiểu kỹ tác dụng phụ mà suýt nữa thì hại chết cô!

Ai mà biết đó là thuật đọc tâm hai chiều! Có lẽ cũng vì vậy mà sau đại hội thể thao, Tô Bằng mới có biểu hiện ngơ ngơ ngác ngác, kể cả khi đó cô đã viện ra bao nhiêu lý do trời ơi đất hỡi để che giấu chuyện đèn đỏ và cơ thể đang nữ tính hóa, Tô Bằng cũng dễ dàng chấp nhận.

Lúc đó cô còn cười cậu ta ngốc nữa chứ!

“Thi bằng lái xe? Phải mất năm sáu nghìn tệ chứ...” Tô Bằng hơi khó xử, hiện tại toàn bộ gia tài của cậu và An Hàm cũng chỉ có bấy nhiêu, mà chi tiêu hàng ngày lại lớn.

Cậu cố gắng thuyết phục An Hàm: “Dù sao tớ cũng có bằng lái rồi, cậu không cần phải vội thế đâu.”

“Nhưng mà...”

An Hàm cau mày.

Nhưng dạo này cũng chẳng có kỳ thi nào trong trường, giờ là tháng năm, đăng ký thi chứng chỉ cũng không kịp nữa, e là chỉ có thể đợi kỳ thi cuối kỳ sau hai tháng nữa.

“Thôi cũng được.”

Kỳ thi cuối kỳ có nhiều môn, có thể sẽ cung cấp nhiều chi tiết hơn về đặc tính “Thi Đâu Đỗ Đó”, tránh bị cái hệ thống chó chết này lừa.

Giờ chỉ mong hệ thống có thể cho cô sống những ngày yên ổn, đừng có hở ra là giao nhiệm vụ hành hạ cô nữa... dù cô cũng khoái cái cảm giác đó, thì ít ra cũng phải cho nghỉ ngơi chứ, không thì ngày nào cũng không xuống nổi giường, đi học kiểu gì.

Ngoài phòng khách đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Tô Bằng nhận ra đồ ăn đã tới, liền vội vã chạy ra khỏi phòng ngủ, đồng thời gọi An Hàm: “Ra chuẩn bị ăn cơm thôi!”

“Biết rồi!”

An Hàm vươn vai, hai tay chống lên mặt bàn, đặt đôi chân mềm nhũn của mình vững vàng trên mặt đất.

Dù đã nghỉ ngơi nửa ngày, nhưng đùi cô vẫn hơi run, cảm giác đau nhức ở bắp đùi trong vẫn còn rõ rệt, thuộc tính nhạy cảm tối qua khiến cô sung sướng đến trợn trắng mắt, thì bây giờ lại làm cô đau ê ẩm khắp người chẳng muốn động đậy.

Từ từ đi ra khỏi phòng, cô thấy Tô Bằng vẫn đang đứng ở cửa, hình như đang cúi đầu ký nhận gì đó.

“Sao thế?”

“Là chuyển phát nhanh.” Tô Bằng đặt hộp bưu kiện lên tủ giày, quay đầu lại cười nói, “Lát nữa thử nhé?”

“Cái gì vậy?” An Hàm đột nhiên có một dự cảm không lành.

Người giao hàng vừa đi, Tô Bằng còn chưa kịp đóng cửa thì shipper giao đồ ăn trưa cũng vừa lúc tới nơi.

An Hàm ngồi xuống sofa, lòng có chút thấp thỏm nhìn Tô Bằng đang đi về phía mình, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía hộp bưu kiện trên tủ giày.

Không lẽ nào, là đạo cụ kiểu “gậy tiên nữ” à?

Tô Bằng chơi cũng bạo ghê!

“Rốt cuộc là cái gì thế?”

“Quần áo... đồ hầu gái.” Tô Bằng đặt đồ ăn lên bàn trà, ánh mắt chuyển sang An Hàm, dường như đã mường tượng ra hình ảnh An Hàm mặc bộ đồ hầu gái.

Nếu mà đeo thêm cái bờm tai mèo cậu mua trước đây, tuyệt nhất là cắm thêm cái đuôi mèo nữa thì...

An Hàm lườm Tô Bằng một cái: “Không mặc!”

“Là loại đoan trang tử tế, đừng có nghĩ bậy.”

Không! Ánh mắt cậu nhìn tớ ban nãy không hề tử tế chút nào!

Cô cúi đầu mở túi đồ ăn, lẩm bẩm: “Không ngờ cậu cũng thích cosplay ghê...”

“Chỉ là lúc mua đồ tình cờ thấy thôi, tò mò không biết cậu mặc vào sẽ trông như thế nào.”

“Vậy tại sao lướt web mua đồ lại gợi ý đồ hầu gái cho cậu?”

“...”

Tên này có ý đồ từ lâu rồi!

Khả năng cao là Tô Bằng đã mua bộ đồ hầu gái này từ trước khi An Hàm “tự dâng hiến”, nên quần áo chắc sẽ không hở hang lắm, dù sao thì lúc đó hai người họ vẫn chưa có những tiếp xúc âm độ thân mật như bây giờ.

“An Hàm, mặc thử đi mà?”

“Không thèm!”

Mặc dù An Hàm không ngại những bộ đồ hầu gái không quá hở hang khêu gợi, hồi còn là con trai, đến cả váy ngắn hay sườn xám bó sát cô còn dám mặc đến lễ hội cosplay, nhưng lỡ lại kích hoạt nhiệm vụ kỳ quái nào thì sao!

“Thôi được rồi.” Tô Bằng cũng không ép buộc, ngồi xuống cạnh An Hàm chuẩn bị ăn trưa.

Nhưng cậu thì không ép, mà An Hàm lại không kiềm chế được sự tò mò của mình, lúc ăn cơm mắt cứ thỉnh thoảng liếc về phía hộp bưu kiện.

Không được nghĩ nhiều, không được nhìn nhiều! Hệ thống thích nhất là đổ thêm dầu vào lửa vào những lúc thế này!

Đúng lúc này, màn hình điện thoại sáng lên, một thông báo tin nhắn đã chuyển dời sự chú ý của An Hàm.

Cô cắn đầu đũa, rảnh tay mở khóa màn hình điện thoại.

“Ai tìm cậu thế?” Tô Bằng nghé đầu nhìn vào điện thoại cô.

An Hàm cũng không che giấu, còn giải thích: “Anh Long, ảnh nói tối nay phòng ký túc xá mình tụ tập ăn uống, hỏi tớ có đi không.”

“Lại tụ tập?”

“Bởi vì Tuấn Kiệt thất tình... phụt!”

Cô không nhịn được mà bật cười, rồi lại thấy mình hơi quá đáng, vội vàng lấy tay che đi cái miệng đang cười toe toét, nhưng đôi mày thì đã sớm cong thành vầng trăng khuyết.

Bữa tụ tập này hay đấy! Cơ hội cười trên nỗi đau của Trần Tuấn Kiệt không có nhiều đâu!

“Tớ đã nói bạn gái cậu ta không đáng tin rồi mà! Ngày nào cũng đi bar còn mượn tiền cậu ta!” An Hàm ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt phê phán, “Con nhỏ đó chỉ coi Tuấn Kiệt là cái mỏ để đào thôi! Bữa này chúng mình phải đi!”

Tô Bằng nhớ lại về bạn gái của Trần Tuấn Kiệt, nhưng trong đầu lại chẳng có mấy ấn tượng.

“Được, tối nay đi cùng nhau, để cậu khỏi uống rượu ở ngoài.”

“Bạn cùng phòng cả mà, uống một chút cũng không sao...” An Hàm chụm đầu ngón tay lại, ra hiệu một chút xíu, “Tửu lượng tớ tốt, không dễ say đâu.”

“Không được!” Tô Bằng chau mày, khí chất vốn ôn hòa nho nhã bỗng chốc trở nên hung dữ như cọp.

An Hàm xìu ngay lập tức, cúi đầu xuống trông có vẻ tủi thân.

“Thôi được rồi~”

Không uống thì không uống, có gì mà phải hung dữ chứ

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!