Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 201: 421. Sự thay đổi của Tô Bằng

Chương 201: 421. Sự thay đổi của Tô Bằng

Sáng sớm, trời lất phất mưa bay.

Giữa tiếng mưa rơi tĩnh lặng, ý thức của An Hàm dần tỉnh táo, vẻ mặt cô vẫn còn hơi mơ màng, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Tối qua ngủ không ngon lắm, dường như chỉ vừa nhắm mắt mở mắt là đã tỉnh rồi, thậm chí trong lòng cô còn hoài nghi không biết mình thật sự đã ngủ hay chỉ lơ mơ tỉnh cả đêm.

Bên ngoài hành lang đã vang lên vài tiếng bước chân, An Hàm chui đầu ra khỏi chăn, duỗi thẳng chân tay, gồng căng cả người, vươn một cái vai thật đã.

Động tác vươn vai vô tình chạm phải người bên cạnh, cô bất giác nhìn sang Tô Bằng đang nằm ngay sát.

Chiếc giường đơn trong ký túc xá rộng chừng một mét, thế mà một mình cô lại chiếm tới hai phần ba diện tích, nằm thẳng cẳng. Tô Bằng tội nghiệp phải nằm nghiêng sát mép ngoài, nửa người kẹt cứng vào thanh chắn giường, một bên cẳng chân còn lơ lửng giữa không trung.

Dù tư thế ngủ kỳ quặc như vậy, cậu vẫn ngủ say như chết, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.

An Hàm chớp chớp mắt, lặng lẽ xoay người rướn lại gần.

Hôm qua cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn thế nào mà lại hoàn thành nhiệm vụ.

Tô Bằng còn nhận được phần thưởng cộng một điểm thuộc tính vóc dáng và sức bền.

Điều này làm cô hơi bất an, dù sao thuộc tính vóc dáng đối với cô chính là đầu sỏ gây tội khiến cô bị nữ hóa, biến thành con gái, còn thuộc tính sức bền thì cô lại khá mong chờ.

Sau này Tô Bằng sẽ dẻo dai hơn, hay là sẽ giống cô, mất luôn cả thời gian hồi chiêu của "chế độ hiền triết"?

Mặt An Hàm ửng đỏ, cô mím môi, chóp mũi gần như dán sát vào lồng ngực Tô Bằng.

Cô cố sức hít hít, nhưng không ngửi thấy mùi sữa gì trên người Tô Bằng cả... Hồi cô phát triển do thuộc tính vóc dáng và bị nữ hóa, cơ thể sẽ tỏa ra mùi sữa, đến giờ mùi đó đã nhạt đi rồi, đổi thành thứ mà Tô Bằng gọi là mùi hương con gái không thể diễn tả nhưng lại thơm lạ lùng.

Nhưng như vậy cũng không thể chắc chắn liệu Tô Bằng có bị nữ hóa hay không.

An Hàm do dự, có chút chột dạ co người lại, dường như việc thu nhỏ sự tồn tại của mình có thể làm cảm giác xấu hổ trong lòng vơi đi đôi chút.

Cô vươn tay, dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên ngực Tô Bằng.

Uầy, cơ ngực~

Tô Bằng hiện không gồng mình nên cơ ngực hơi mềm, có độ đàn hồi như cao su, nhưng không phải kiểu mềm mại như ngực của An Hàm.

Cách một lớp áo thì sờ mó cũng chẳng ra manh mối gì cả...

An Hàm do dự vén áo Tô Bằng lên, để lộ cơ bụng săn chắc.

Nhưng rồi cô đột nhiên nhận ra, ở ký túc xá mà cởi áo Tô Bằng, có phải là hơi vô liêm sỉ rồi không?

Chột dạ như làm chuyện xấu, cô nhỏm nửa người trên dậy nhìn quanh, vẻ mặt vốn đã hơi ửng hồng của cô ngay lập tức cứng đờ.

Ở giường tầng đối diện, Long Hưng đang ngồi dựa vào tường, mặt ngơ ngác nhìn chằm chằm về phía cô.

Vì Tô Bằng nằm nghiêng che mất tầm nhìn nên trước đó An Hàm hoàn toàn không thấy sự tồn tại của Long Hưng...

Vậy chắc anh Long cũng không thấy mình vừa làm gì đâu nhỉ?

Gương mặt cứng đờ của An Hàm hơi giãn ra, cô đành chai mặt, ngượng ngùng chào một tiếng: "Anh Long, dậy sớm thế ạ..."

"Sớm."

Long Hưng cười khờ khạo một tiếng, rồi nằm xuống lại, quay lưng về phía An Hàm.

Quỷ biết gã này đã tự biên tự diễn cái gì trong đầu nữa!

Em chỉ sờ cơ ngực của Tô Bằng một tí thôi mà! Việc gì phải làm ra vẻ “cậu cứ tiếp tục đi tớ không xem đâu” như thế chứ!

Thôi cứ đợi trưa về căn hộ rồi tính sau...

An Hàm thầm thì trong lòng, cầm điện thoại lên xem giờ.

Vẫn còn sớm, mới hơn bảy giờ.

Giờ cô không ngủ được, Tô Bằng chắn ngang cũng không xuống giường nổi, thôi thì cô dùng cánh tay gối đầu, nằm nghiêng quan sát sự thay đổi của Tô Bằng.

Nếu không bị nữ hóa, thì cơ bắp của Tô Bằng hẳn sẽ nhiều hơn nhỉ? Hay là sẽ trông đẹp hơn?

Ừm, nhìn cánh tay lộ ra ngoài áo phông cộc tay, hình như đường nét cơ bắp quả thật đẹp hơn rồi.

An Hàm không kìm được sự tò mò, lại lặng lẽ nhích về phía Tô Bằng, tới gần hơn một chút cũng có thể quan sát kỹ hơn một chút.

Không nhìn ra nhiều thay đổi lắm, cơ bắp của Tô Bằng không cuồn cuộn như Long Hưng, vẫn là những đường nét khá mượt mà, dường như vóc dáng càng thêm cân đối, cơ bụng và đường V-line nhân ngư cũng rõ nét hơn không ít.

Càng khiến người ta không khép nổi chân lại mà...

Quan sát vài giây cô liền không dám nhìn nữa.

Còn thuộc tính sức bền thì bây giờ cũng chẳng nhìn ra được manh mối gì, đợi đến trưa cùng Tô Bằng “thực hành thí nghiệm” một phen là biết tình hình cụ thể ngay.

Trở mình, An Hàm không nén được tiếng thở dài, hôm qua lại có những biểu hiện như thế trước mặt Tô Bằng, hôm nay không biết phải đối diện với cậu thế nào đây.

Đặc tính “Thi Đâu Đậu Đó” sau này không thể dùng bừa bãi được nữa, nếu không trạng thái như tối qua sớm muộn gì cũng khiến cô lật xe, dù sao cũng không phải lần nào cũng có Tô Bằng che chắn giúp, lỡ mà phát tác ở nơi công cộng thì đúng là đội quần chết mất...

"Mấy giờ rồi?"

Đang nghịch điện thoại, An Hàm nghe thấy giọng nói hơi khàn của Tô Bằng.

Cô quay đầu lại, thấy Tô Bằng nhíu mày ngồi dậy, rõ ràng là không thoải mái lắm mà xoa xoa eo và vai.

Cô nhích mông nhường cho Tô Bằng chút không gian, lúc này mới đáp: "Gần bảy rưỡi rồi."

"Xì, ngủ mà đau hết cả người."

Tô Bằng vặn vặn cổ, đấm đấm vào cơ vai gáy, ngáp một cái rồi hỏi: "Tối qua cậu ngủ thế nào?"

"Cũng, cũng ổn..."

An Hàm vì chuyện phát rồ tối qua mà ngượng chín mặt, mặt đỏ bừng, chột dạ không dám nhìn Tô Bằng.

"Hôm qua tớ đi vệ sinh một lát cậu đã ngủ mất rồi, cũng chẳng chừa chỗ cho tớ." Tô Bằng cằn nhằn, "Điều hòa bật lạnh thế, không thì tớ đã qua cái giường trống kia ngủ rồi."

"Cậu gọi tớ dậy nhích vào là được mà."

"Làm cậu thức giấc rồi cậu lại giận."

"Làm gì có?"

"Hết sao rồi chứ?"

"......"

An Hàm quả thật càng thêm chột dạ, cuộc nói chuyện với Tô Bằng bây giờ đâu có hạ thấp giọng, đừng để Long Hưng biết chuyện gì đã xảy ra với cô tối qua.

Kết quả ngay giây tiếp theo, Long Hưng ở giường tầng bên kia đã chen vào: "Nếu còn đau bụng thì đến phòng y tế xem thử đi."

Tô Bằng và An Hàm gần như đồng thời quay đầu nhìn Long Hưng, ánh mắt đó khiến Long Hưng ngơ ngác không hiểu chuyện gì: "Anh làm phiền hai đứa à?"

Anh chàng cứ ngỡ mình đã phá đám màn mặn nồng buổi sáng của đôi chim cu, bèn ngượng ngùng trèo xuống giường: "Anh đi vệ sinh."

"Chắc là không bị phát hiện đâu nhỉ..." An Hàm lí nhí, chỉ cảm thấy mình chỉ còn cách một bước nữa là đội quần trước toàn xã hội.

Ngày thường ở căn hộ cho thuê, hơn bảy giờ là phải dậy sửa soạn, nhưng ở ký túc xá gần khu giảng đường hơn, dù bốn lăm năm mươi phút nữa mới ra khỏi cửa cũng vẫn kịp.

An Hàm trốn trên giường, chỉnh lại quần áo hơi xộc xệch, kéo thẳng ống quần bò đang cuộn đến bắp chân, mắt nhìn xuống dưới giường.

Giường dưới, Vương Thắng cũng đã tỉnh, mặt mũi ngái ngủ ngồi ở đầu giường mang giày vớ. Ban công bên cạnh truyền đến tiếng Ngô Đổng Minh và bạn cùng phòng của cậu ta chí chóe ầm ĩ, còn Tô Bằng thì ngồi trước bàn học đợi nước sôi.

"Tớ ra tiệm tạp hóa mua khăn mặt với bàn chải."

An Hàm cũng xuống giường, xỏ chân vào giày.

Tối qua trước khi ngủ không vệ sinh cá nhân, sáng dậy vẫn không có đồ dùng, lúc ngủ cũng không cởi áo lót, điều này khiến cô cảm thấy cả người khó chịu.

"Để tớ đi cho, cậu chạy chậm kẻo muộn bây giờ."

"Vậy tớ dùng nước tráng qua một chút."

Cô xỏ đôi giày trắng như dép lê, lẹp xẹp đi ra ban công.

"Đệt! Sao cậu lại ở đây!"

Bên tai truyền đến một tràng la hét, An Hàm quay đầu nhìn sang ban công bên cạnh, liền thấy Ngô Đổng Minh và bạn cùng phòng miệng vẫn còn ngậm bàn chải, hoảng loạn chạy ngược vào phòng.

An Hàm bị bộ dạng luống cuống của họ chọc cười: "Các anh đẹp trai, qua đây chơi nào~"

"Biến đi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!