Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 112: 332. Cuộc sống túng quẫn

Chương 112: 332. Cuộc sống túng quẫn

Sáng sớm thứ Hai, hai người ngồi trên sofa ngoài phòng khách, ngơ ngác nhìn nhau.

Sau khi xơi con tôm hùm xanh cuối cùng, cuộc sống dư dả của họ đã một đi không trở lại.

Do trước đó tiêu tiền như nước, lại còn sắm sửa đủ thứ đồ dùng sinh hoạt cho căn nhà thuê, An Hàm chỉ còn lại hơn mấy trăm tệ trong khi nửa tháng nữa mới đến kỳ nhận tiền sinh hoạt phí.

Số tiền này vốn dĩ cũng đủ để cô ăn một mình ở nhà ăn trường, nhưng giờ đây, cậu bạn trai con nhà giàu của cô lại nghèo đến mức sắp không có cơm ăn.

“Thẻ của cậu bị đóng băng rồi à?”

Alipay của Tô Bằng liên kết với thẻ của mẹ cậu, trước đây tiền sinh hoạt của cậu chỉ cần xem hạn mức Alipay là bao nhiêu, còn bây giờ...

“Cũng không hẳn.” Tô Bằng cúi đầu nhìn điện thoại, có chút chột dạ nhưng vẫn cố chấp đáp, “Tớ dùng tiền của họ chẳng phải là cúi đầu nhận thua sao?”

“Thế cậu còn tiêu được bao nhiêu?”

An Hàm nghển cổ rướn người qua xem.

“Tiền hoàn lại từ mấy đơn hàng online trước đây vào số dư... hai trăm tệ.”

Trong tình huống không đụng đến quỹ đen, Tô Bằng đúng chuẩn một thằng nghèo rớt mồng tơi.

Sau một hồi im lặng kéo dài giữa hai người, An Hàm mới thở dài: “Sau này không được ăn khuya nữa.”

“Thời gian này cơm hàng ngày cứ tiêu tiền của tớ trước đã, ở nhà ăn gọi hai phần cơm, hai mặn hai chay thì cũng chưa đến hai mươi tệ.”

Sắc mặt Tô Bằng không tốt lắm, cậu không muốn chuyện ăn uống đều phải tiêu tiền của An Hàm, như thế trông chẳng khác gì trai bao được bao nuôi.

Cậu ngập ngừng một lát rồi nói thêm: “Quỹ đen của tớ nói cho cùng vẫn là tiền của bố mẹ tớ. Đã cãi nhau căng rồi thì tốt nhất không nên đụng vào.”

“Còn biết giấu quỹ đen cơ đấy~”

“...”

Cậu nhanh chóng chuyển chủ đề: “Mấy hôm nay tớ đi tìm việc làm thêm, làm ở nhà ăn thì sao? Lương hơi bèo, nhưng được bao bữa trưa với bữa tối.”

“Cậu từng đi làm thêm bao giờ chưa...”

An Hàm khá nghi ngờ với cái trình độ làm việc nhà của cậu chàng này, sợ là đến cả việc múc cơm cho sinh viên ở quầy thôi cũng run tay... à, mấy cô múc cơm khác cũng run tay mà, tuyệt kỹ gia truyền cả rồi, thế thì không sao.

“Chưa.”

“Chậc~” Lần này thì An Hàm đã tìm được lĩnh vực mình hơn Tô Bằng, cô vênh váo đắc ý ngẩng đầu, khoe khoang với cái mặt đáng ghét, “Tớ đã đi làm thêm kiếm tiền từ hồi nghỉ hè cấp ba rồi nhé! Cái laptop cũ của tớ là do tớ tự kiếm tiền mua đấy.”

Tô Bằng nhìn cái vẻ ngứa đòn của cô mà không nhịn được, liền đưa tay ra véo má cô một cái, khẽ kéo nhẹ, lớp collagen căng mọng như sắp tràn ra ngoài.

“Oái! Đau đau đau!!!”

“Tớ có dùng sức đâu.”

“Nhưng mà đau thật mà!” Lúc An Hàm giãy ra được, vành mắt đã hơi ửng đỏ.

Thấy cô không phải giả vờ đau, Tô Bằng luống cuống tay chân, vội vàng dỗ dành.

Thuộc tính nhạy cảm khiến An Hàm không chịu được đau nhiều, bình thường va phải chân bàn trà cũng phải tru tréo mấy phút, tức đến nỗi cô đã dùng quần áo bọc hết chân bàn lại rồi.

“Sắp đến giờ lên lớp rồi.” An Hàm xoa xoa má mình, bất mãn lườm Tô Bằng một cái rồi đứng dậy, “Đi thôi, lỡ muộn học là cậu mất học bổng đấy.”

Cô bỗng sững người, rồi vui mừng hỏi: “Ê! Đúng rồi! Học bổng của cậu bao giờ có? Cái đó thì chắc chắn là tiền của cậu rồi nhỉ?”

“Trong tuần này thôi.”

“Được bao nhiêu tiền?”

“Chắc cũng mấy nghìn?”

Nếu có được mấy nghìn, cộng thêm tiền sinh hoạt phí mẹ An Hàm cho định kỳ, thì hai tháng tới cơ bản không phải lo chuyện ăn uống.

An Hàm lập tức cảm thấy gánh nặng cuộc sống đã tan biến.

Dù sao thì Tô Bằng có cãi nhau với mẹ cậu thế nào cũng chỉ là nhất thời, hai tháng là đủ để mẹ cậu nguôi giận rồi.

“Vừa nãy còn ủ rũ sầu não! Thế này không phải là giải quyết xong hết rồi sao!”

An Hàm vui như vớ được vàng chạy vào phòng ngủ lấy sách vở cho buổi học sáng, thu dọn sửa soạn lại bản thân, chưa đầy hai phút đã hành động dứt khoát, hấp ta hấp tấp chạy ra: “Đi thôi! Lên lớp!”

“Tiện thể mua đồ ăn sáng luôn!”

Nhưng khi xuống dưới lầu, lúc Tô Bằng trèo lên xe đạp, An Hàm lại phát hiện có gì đó khác thường.

Cô bước tới gần, đi đến bên trái Tô Bằng, cậu vội vàng đút tay vào túi, một tay giữ ghi đông, gọi cô: “Lên xe.”

“Tay cậu bị nặng hơn à?”

“Không sao, chỉ hơi đau thôi.”

“Không phải bị gãy xương rồi chứ?”

Tô Bằng ngẩn ra, lắc đầu tỏ vẻ không quan tâm: “Va có một cái, làm sao mà gãy xương được?”

“Hay đến phòng y tế xem thử đi?”

Nhìn thấy sự quan tâm và lo lắng hiện rõ trong ánh mắt An Hàm, Tô Bằng chỉ đành mỉm cười gật đầu: “Được thôi, dù sao xem cũng không mất tiền.”

“Cậu ngồi sau đi, hôm nay tớ đèo cậu!”

An Hàm lại được nước lấn tới, đá nhẹ vào bắp chân Tô Bằng: “Một tay mà còn đòi đi xe, không sợ ngã cả hai đứa mình à.”

“Cậu có đi được không đấy?”

“Tớ biết tự đi xe đạp đi học từ hồi lớp ba rồi nhé!”

Mặc dù từ sau tiểu học cô chưa từng đi xe đạp lại, có lẽ cần làm quen một chút...

Tô Bằng cảm thấy ngồi sau xe một cô gái hơi mất mặt, gãi gãi đầu, cuối cùng dưới cái lườm của An Hàm, cậu đành lúng túng xuống xe.

“Cậu đợi chút...” An Hàm ngồi lên xe, cẩn thận đạp thử vài vòng, rất nhanh đã quen lại, “Lên đi.”

Tô Bằng vừa đặt mông ngồi lên yên sau, chiếc xe lập tức chao đảo trái phải, An Hàm suýt nữa không giữ được đầu xe, vội vàng chống cả hai chân xuống đất để giữ thăng bằng.

“Sao cậu nặng thế!”

Sau khi Tô Bằng lên xe, An Hàm cảm thấy đầu xe nặng hơn gấp mấy lần, ngay cả việc chuyển hướng và giữ thăng bằng cũng trở nên vô cùng khó khăn.

“Tớ mới có bảy mươi lăm cân thôi.”

“Béo thế!”

Hơi gắng sức đạp xe, An Hàm cố gắng giữ thăng bằng, khổ sở nhấn bàn đạp, chiếc xe loạng choạng tiến về phía trước.

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, xem ra việc đèo người đi xe đạp cũng không làm khó được cô.

Thế nhưng, một bàn tay to lớn đầy sức lực bỗng đặt lên eo cô, lòng bàn tay ấy mang theo cảm giác nóng rực, xuyên qua mấy lớp áo truyền đến làn da cô...

“Oái!”

Chẳng biết là đau hay là nhột, chiếc xe vừa mới lăn bánh đã đột ngột dừng lại, An Hàm mặt ửng hồng, vừa ngượng vừa giận quay đầu nhìn Tô Bằng.

“Chao đảo quá, tay trái tớ lại còn đang bị thương.” Tô Bằng ra vẻ vô tội giải thích, “Tớ sợ ngã.”

“Thế thì đừng dùng sức quá!”

“Được.”

Thế là Tô Bằng vòng cả hai tay qua ôm trọn lấy vòng eo của An Hàm, thoải mái và đàng hoàng tựa vào lưng cô.

“Eo cậu sao mà thon thế?”

“Bớt nói nhảm đi!”

Mặt An Hàm đỏ bừng, vòng tay của cậu mang đến cho eo cô một cảm giác áp bức nhè nhẹ, sau lưng dường như có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Tô Bằng, cô chỉ cảm thấy cả người mình như bị cậu bao bọc lấy, cảm giác an toàn đậm đặc cùng hơi thở nam tính quẩn quanh.

Vùng eo của cô trước nay vẫn là nơi nhạy cảm nhất, bình thường đùa giỡn bị chọc một cái thôi cũng đủ khiến cô cười đến mấy phút, vậy mà giờ đây lại bị đôi tay ấy dùng sức ôm chặt, cảm giác như bị ngứa ran xen lẫn điện giật nhẹ khiến gò má cô càng thêm ửng hồng.

May mắn là cảm giác ấy cũng không quá rõ rệt, An Hàm tuy ngượng ngùng nhưng cũng tập trung đạp xe tránh người đi đường, tốc độ không nhanh nhưng cũng ổn định đến được cổng trường.

“Xuống xe! Còn định ngồi ỳ ra đấy à?”

Tô Bằng lúc này mới luyến tiếc buông eo An Hàm ra.

“Vội gì chứ...”

“Sắp không kịp ăn sáng rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!