Mưa xuân rả rích khiến nhiệt độ vốn đã bắt đầu ấm lên lại giảm xuống.
An Hàm lại đeo găng tay len và bịt tai bông, mặc chiếc áo phao trắng to sụ, quàng thêm khăn len, che chắn kín mít từ đầu đến chân, chỉ để lộ mỗi đôi mắt.
Lần ốm trước, cô đã cho Lâm Nghệ và An Khả Hân xem đạo cụ của hệ thống, việc này khiến mái tóc lúc mới khai giảng chỉ dài ngang tai của cô giờ đây đã chấm cằm ở phần dài nhất. Hiện tại, trên người cô chẳng còn tìm thấy bất cứ dấu vết nam tính nào của ngày xưa nữa.
“Chắc phải tìm tiệm cắt tóc làm kiểu đầu nào xinh xinh thôi.”
“Nhưng lại tốn ba trăm tệ... Con gái mà nhuộm uốn chắc còn tốn hơn nữa.”
Nhẩm tính tiền nong trong ví, An Hàm mặt mày ủ dột mặc xong quần áo. Cô hà ra một làn hơi trắng, hai tay đan vào nhau, co ro vai bước ra khỏi phòng ngủ.
Tô Bằng đã đợi sẵn ở phòng khách từ lâu.
“Học bổng của tớ về tài khoản rồi.” Vừa gặp mặt, cậu đã báo cho An Hàm một tin tốt, đoạn cười hiền lành, “Tối nay đi ăn một bữa thịnh soạn nhé? Cá nướng hay thịt nướng?”
“Không tiết kiệm một chút à?” Chân An Hàm vốn không chịu được tiết trời ẩm lạnh, cô cứ dậm chân tại chỗ không ngừng, “Được bao nhiêu thế?”
“Học bổng hạng ba, bảy trăm tệ.”
Cô chau đôi mày thanh tú, bối rối từ chối ý định của Tô Bằng: “Thôi bỏ đi, được hai ba nghìn tệ thì đi ăn một bữa sang chảnh cũng không sao, đằng này có mỗi bảy trăm...”
“Cậu đi giao hàng một tháng chắc cũng chỉ được một nghìn tệ thôi!”
Tô Bằng ngẩn ra, rồi gật đầu đăm chiêu. Đến lúc này cậu mới có một khái niệm thực tế về tiền bạc.
Từ nhỏ đến lớn cậu chưa bao giờ thiếu tiền, tiền bạc dường như chỉ là một con số trong tài khoản. Dù không hứng thú với đồ xa xỉ nên tiêu tiền cũng không đến mức như nước chảy, nhưng cậu vẫn luôn nạp vào game cả nghìn cả trăm tệ...
“Được rồi, vậy tớ sẽ để dành.”
Cậu cười, tán thành với suy nghĩ của An Hàm: “Tiền chuyển vào thẻ tớ dùng để đóng học phí rồi, có lẽ tớ phải để dành đủ sáu nghìn tệ trước năm tư.”
“Học phí cậu cũng không định xin họ à...”
An Hàm không tài nào tưởng tượng được lúc Tô Bằng về nhà đã cãi nhau với bố mẹ kịch liệt đến mức nào, cũng không thể hình dung được sự oán giận mà Tô Bằng đã dồn nén với bố mẹ mình.
Tuy oán trách bố mẹ nghe có vẻ khá bất hiếu, nhưng thật ra làm con thì có ai mà không có lúc như vậy chứ...
Tóm lại là, nhiệm vụ của cô e là còn phải trì hoãn một thời gian dài nữa rồi.
“Sắp tới có đợt tuyển dụng mùa xuân, tớ định đi xem có tìm được chỗ nào thực tập cuối tuần không.”
“Ừm.”
Nói rồi, Tô Bằng đã khoác chiếc áo mưa màu đỏ lên người.
An Hàm ghét bỏ ra mặt, kéo kéo chiếc áo mưa trên người cậu, mũi cũng khẽ nhăn lại: “Xấu quá đi...”
Tô Bằng bất kể ngoại hình hay vóc dáng đều có thể coi là một cái giá áo di động, vậy mà khoác áo mưa vào vẫn xấu không thể tả nổi.
“Đi xe đạp mà, trưa còn phải đi giao hàng, chẳng lẽ lại giương ô được à?”
Tô Bằng đi ra khỏi cửa trước, nhưng luồng không khí lạnh lẽo hòa cùng hơi ẩm ướt của buổi sáng sớm ập vào mặt, khiến cậu rùng mình một cái.
Cậu dắt chiếc xe đạp trong hành lang ra, lấy giẻ lau qua loa yên xe. Cậu còn chưa kịp quay đầu gọi An Hàm thì chiếc xe đã rung lên, ngay sau đó, eo cậu đã bị An Hàm ôm chặt cứng.
“Cậu cẩn thận chút.”
Tô Bằng quay đầu nhìn An Hàm đã yên vị trên yên sau, cậu vạch áo mưa ra: “Chui vào đây.”
“Không thèm, tớ cầm ô là được rồi.”
“Sẽ lạnh lắm đấy, dù sao chui vào rồi người khác cũng không thấy cậu đâu.”
Suy nghĩ một lát, An Hàm thấy cậu nói cũng có lý, bèn nhanh nhẹn cúi người chui nửa thân trên vào trong áo mưa, cơ thể áp sát vào lưng Tô Bằng.
“Đi thôi.”
Bên trong áo mưa rất ấm áp, hoàn toàn không cảm nhận được chút gió lạnh nào. Cơ thể Tô Bằng lúc nào cũng tỏa ra hơi ấm, hâm cho gò má An Hàm đỏ ửng cả lên.
Cô cực kỳ thích không gian vừa chật hẹp vừa ấm áp thế này, thoải mái áp má lên lưng Tô Bằng.
“Tô Bằng~”
Giữa cơn mưa xuân lất phất, An Hàm ôm eo Tô Bằng, giọng nói dịu dàng và thỏa mãn gọi tên cậu.
“Sao thế?”
“Các cặp đôi khác đều gọi tên thân mật của nhau đó.”
Tô Bằng khựng lại: “Tiểu Hàm?”
“Không hay, nghe cứ như sếp hay là anh Long đang gọi tớ vậy.”
“Hàm Hàm?”
“Cậu đang mắng tớ đấy à?”
“Đồ ngốc nhỏ?”
“Biến!”
An Hàm nhắm ngay hai bên hông của Tô Bằng, dùng sức chọc ngón tay vào.
Nhưng Tô Bằng cũng mặc rất dày, ngón tay cô hoàn toàn không chọc xuyên qua được lớp áo bông, càng không thể khiến cậu cảm thấy đau hay nhột chút nào.
Mười lăm phút trước khi vào lớp, chiếc xe đạp dừng lại ở cửa nhà ăn.
An Hàm nhanh chóng nhảy xuống xe, vội vàng chạy vào dưới mái hiên của nhà ăn, khẽ dậm chân bôm bốp. Mặt cô đỏ bừng vì lạnh, hơi thở hà ra hóa thành một dải khói trắng dài.
Tô Bằng dựng xe xong cũng nhanh chóng đi tới bên cạnh cô.
“Buổi sáng chắc cậu không phải đi làm nhỉ?”
Cô nhanh chóng sà tới, ôm lấy cánh tay Tô Bằng, tận hưởng hơi ấm liên tục tỏa ra từ người cậu.
“Chỉ có buổi trưa và tối thôi. Hôm nay vào lớp chúng ta ngồi ở gần cửa sau nhé, tớ phải về sớm nửa tiếng để đi giao hàng.”
“Không ảnh hưởng đến thành tích của cậu à?”
“Không đâu.”
“Cũng có thấy cậu đọc sách mấy đâu...”
Lúc trên lớp, Tô Bằng toàn rỉ tai nói chuyện với An Hàm, hoặc cùng cô xem video, chơi điện thoại, chẳng bao giờ thấy cậu cố gắng học hành chăm chỉ, thế mà thành tích luôn đứng top đầu của lớp.
Hai người mua hai suất bữa sáng trong nhà ăn rồi tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.
An Hàm nhìn cơn mưa nhỏ vẫn chưa ngớt bên ngoài nhà ăn, khẽ phàn nàn: “Tớ không thích trời mưa.”
“Vừa ẩm vừa lạnh, cảm giác tất của tớ ướt hết rồi.”
“Tối tớ sưởi ấm chân cho cậu.”
Cô đương nhiên biết tỏng suy nghĩ của Tô Bằng, ngẩng đầu lườm cậu một cái.
Tên này được nếm mùi ngon một lần là đâm ra tham lam vô độ, hầu như ngày nào cũng mặt dày mày dạn nài nỉ An Hàm giúp đỡ. Số lần nhiều lên, ngưỡng chịu đựng của cậu ta cũng tăng lên không ít, từ chỗ vừa chạm đã hàng thì giờ đã có thể chống cự được đôi chút, xem như cũng có tiến bộ.
Nhưng Tô Bằng có nhu cầu thì An Hàm cũng có... Mấy hôm nay cô càng lúc càng không muốn giúp nữa, nếu không thì Tô Bằng sướng rồi, còn cô thì cứ trằn trọc khó ngủ.
“Thôi đi, tớ tự ngủ được.”
Cô lẩm bẩm rồi dời mắt khỏi Tô Bằng, lại vừa hay trông thấy ba người sóng vai nhau bước vào từ cửa lớn nhà ăn.
“Cũng không biết anh Long đã theo đuổi được cô gái kia chưa nhỉ.”
An Hàm nhìn ba người bạn cùng phòng, hỏi Tô Bằng: “Cậu có nghe anh ấy kể bao giờ chưa?”
“Chắc là chưa? Tớ với họ cũng không thân lắm.”
Tuy hồi còn ở ký túc xá là hàng xóm, thỉnh thoảng cũng qua phòng nhau chơi, nhưng nếu không phải vì An Hàm thì Tô Bằng và đám Long Hưng cũng không có nhiều giao thiệp.
“Bọn họ hình như cũng không chơi chung với tớ nữa rồi.”
Ba người Long Hưng ngồi ở một bàn trống khác. Kể từ hôm ốm đó, đã một tuần An Hàm chẳng nói chuyện mấy với họ.
“Chắc là họ sợ ảnh hưởng đến chúng ta, có lẽ cũng sợ gây ra hiểu lầm gì đó.”
“Chậc...”
An Hàm bĩu môi, ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, cũng không muốn nghĩ nhiều về chuyện này nữa.
Tuy không quá rõ ràng, nhưng những người bạn nam này quả thực đang dần xa cách cô.
May mà bên cạnh vẫn còn có Tô Bằng, Lâm Nghệ và An Khả Hân cũng đã trở thành bạn của cô.
0 Bình luận