Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 265: 484. Kế hoạch

Chương 265: 484. Kế hoạch

“Ông ngoại! Tụi con đi đây!”

Sau bữa trưa, cả nhà An Hàm đã vào trong nhà, cô em gái ló đầu từ cửa chính, nhìn về phía ông ngoại đang ngồi bên bàn ăn, gọi lớn chào một tiếng.

“Mấy hôm nữa nhớ qua nhà dì chơi nhé.” Dì nhỏ cười tủm tỉm gật đầu.

“Sớm thế?” Ông ngoại có vẻ hơi ngạc nhiên.

“Đúng đó, về sớm thế làm gì ạ!” Cô em gái mặt mày hớn hở quay đầu lại, thắc mắc hỏi mẹ, “Hay là tối mình hẵng về được không mẹ?”

An Hàm lườm em gái một cái, cái con bé này mới nãy còn la chán, đòi về cho bằng được, thế mà lúc ăn cơm được ông ngoại cho tiền mừng tuổi là trở mặt ngay tắp lự.

Càng tức hơn nữa là! Vì sắp cưới đến nơi rồi, ông ngoại thế mà lại không chuẩn bị tiền mừng tuổi cho cô!

Tiền mừng tuổi ở đây thường sẽ cho đến tận lúc con cháu lấy vợ lấy chồng, thế nên có mấy anh chị họ dù đã đi làm kiếm tiền rồi vẫn mặt dày nhận vài trăm tệ, ấy vậy mà An Hàm còn chưa tốt nghiệp đại học đã tính chuyện đăng ký kết hôn.

Lỗ sấp mặt!

Trong khi cô đang ấm ức không thôi thì mẹ cô lại quay đầu ra hiệu, nháy mắt với cô.

An Hàm khẽ thở dài, cũng ló đầu vào trong nói: “Ông ngoại! Tụi con buổi chiều có việc rồi ạ! Mấy hôm nữa tụi con lại qua!”

Nói rồi cô vội rụt đầu lại như chạy trốn, ghé vào tai em gái hăm dọa: “Em thích ở đây đến thế thì tự ở lại đi! Đợi ăn xong bữa tối rồi hãy về!”

“Thôi, thế thì chán chết~”

“Chuồn lẹ chuồn lẹ!”

Cả nhà chào hỏi xong, cũng chẳng đợi ông ngoại gật đầu đồng ý đã rồng rắn kéo nhau đi dọc con phố.

Nếu không đi nhanh là mấy bà cô lắm chuyện sắp kéo tới bây giờ.

Trước đây nhà không có chuyện gì to tát, họ hàng lắm chuyện cùng lắm cũng chỉ hơi phiền một chút, thậm chí không đỡ nổi thì hùa theo cho xong chuyện. Nhưng bây giờ An Hàm đã thành con gái, lại còn yêu đương, chuẩn bị đăng ký kết hôn, ma xui quỷ khiến thế nào mà biết được mấy người họ hàng đó sẽ nói ra những lời kỳ quái gì.

Đã biết trước thể nào cũng bị dội cho một rổ lời ra tiếng vào, vậy thì chuồn là thượng sách.

Nghĩ lại chuyện của mấy ông anh họ bà chị họ năm ngoái đã gây ra sóng gió lớn đến mức nào...

Đường trong thị trấn không được gọi là sạch sẽ gọn gàng, lại đang là Tết nên trên phố cũng chẳng thấy bao nhiêu người đi lại.

Bố mẹ dắt tay em gái đi ở phía trước, An Hàm và Tô Bằng cố tình đi chậm lại vài bước, sóng vai nhau ở phía sau.

An Hàm bắt đầu nảy sinh ý đồ, cô liếc cái túi quần phồng cộm của Tô Bằng, ghé sát lại, hỏi nhỏ: “Sao ông ngoại đưa tiền mà cậu nhận luôn thế?”

“Không nhận là ông giận tớ chết.” Tô Bằng bất đắc dĩ thở dài, “Thật sự không có cách nào khác, tớ cũng chẳng muốn nhận đâu.”

“Bao nhiêu tiền thế?”

“Chắc hơn hai nghìn tệ? Tớ không đếm.”

Nhiều thế!

An Hàm từ nhỏ đến lớn nhận tiền mừng tuổi của ông ngoại cộng lại còn không được nhiều bằng.

Vậy mà Tô Bằng còn tỏ vẻ hơi đau đầu: “Hay là tớ đưa tiền cho mẹ cậu nhé? Để bác tìm cơ hội trả lại?”

“Trả lại làm gì? Đưa cho mẹ tớ thì mẹ tớ thụt két luôn cho xem!” An Hàm không nén được niềm vui, mắt cười tít lại, “Cứ giữ lại đi,正好 gom góp chút tiền đổi nhà trọ~ Cái chỗ rách bây giờ ngày nào đi làm cũng mất mấy tiếng đồng hồ.”

Tô Bằng vẻ mặt hơi kỳ quặc, liếc An Hàm một cái, cà khịa: “Không ngờ cậu cũng mê tiền ghê nhỉ?”

“Thế này mà là mê tiền á? Tiền người lớn cho mà cũng tính là mê tiền à! Không nhận là không nể mặt ông ngoại đấy!”

Cô vui vẻ sáp lại gần, lấy vai huých nhẹ vào cánh tay Tô Bằng: “Lấy ra đếm xem rốt cuộc có bao nhiêu nào?”

Cũng không phải cô thật sự mê tiền, chỉ là sau khi đi làm kiếm tiền thì gia đình không cho cô tiền sinh hoạt nữa, giống như Tô Bằng, phải tự mình kiếm tiền tự mình tiêu.

Điều này khiến cô lập tức cảm nhận được áp lực của cuộc sống, những món đặt ngoài hay ăn trước đây giờ chỉ còn là bữa phụ, ba bữa sáng trưa tối đều cố gắng tự nấu nướng hết mức để tiết kiệm tiền.

Có thêm thu nhập ngoài dĩ nhiên là vui rồi~

Tô Bằng cười bất đắc dĩ, rút từ trong túi ra một xấp tiền dày cộp, tiện tay đếm qua.

“Hai nghìn tư.”

“Sắp bằng cả tháng lương của tớ rồi đấy~”

An Hàm mặt mày ngưỡng mộ, dù là bằng cử nhân chính quy nhưng công việc đầu tiên của cô lương cũng chỉ có ba nghìn tệ.

Thấy bộ dạng mắt sáng rỡ của cô, Tô Bằng không chút do dự nhét tiền vào tay cô: “Đây, cậu cầm đi, lát nữa đi qua ngân hàng thì gửi vào.”

“Ể?”

An Hàm luống cuống tay chân cầm xấp tiền, rồi đột nhiên cảnh giác, như một con cầy thảo nguyên nhón chân ngó nghiêng tứ phía, thấy trên phố không có người đi đường nào để ý tới mình, cô mới vội vội vàng vàng cất tiền đi.

“Đưa tớ làm gì? Lười gửi tiền à? Cũng không sợ tớ tiêu linh tinh à...”

“Tiền của cậu chẳng phải là tiền của tớ sao?” Tô Bằng khẽ ngước mắt nhìn về phía trước, bố mẹ vợ tương lai đang nghiêng đầu quan sát hai đứa ở phía sau, cậu bèn hùng hồn bổ sung ngay, “Không sao, sau này tiền tớ kiếm được đều đưa cậu giữ, cậu cũng biết mà, tớ tiêu tiền hoang lắm, thấy cái gì cũng muốn mua.”

“Đúng là hoang thật...”

An Hàm gật đầu lia lịa tỏ vẻ vô cùng đồng tình.

Gã này dù gì cũng là một cậu ấm, sau khi đi làm dù đã có khái niệm về tiền bạc, nhưng vẫn không thể nào ngừng tay mua sắm được.

Cứ thấy thứ gì thích là muốn mua ngay, lần đầu tiên hai người cãi nhau chính là vì Tô Bằng tự ý mua một mô hình Gundam trị giá mấy trăm tệ, khiến An Hàm tức đến mức ba ngày không thèm để ý đến cậu.

Nhưng thái độ nhận sai của Tô Bằng rất tốt, và cậu đã dùng sự nỗ lực chăm chỉ của mình để có được sự tha thứ của An Hàm.

“Bố! Con muốn ăn mì gọt!”

Cô em gái phát hiện một quán mì gọt lâu năm ven đường, dù vừa ăn no xong nhưng cô bé lại đói ngay lập tức.

“An Hàm ăn không con?” Mẹ cô quay đầu nhìn cô con gái lớn ở phía sau.

An Hàm hơi do dự, bụng vẫn còn hơi no, nhưng quán mì gọt kia đúng là cũng một thời gian rồi chưa ăn, bèn gắng sức gật đầu: “Con ăn một ít ạ?”

Cô từng dắt Tô Bằng đến quán mì này, và cũng nhận được lời khen từ cậu.

Cả nhà rồng rắn kéo nhau vào trong quán mì, vì vừa mới ăn trưa xong nên bốn người chỉ gọi hai bát.

Giữa trưa, quán mì chủ yếu bán đồ ăn đêm này vẫn chưa có khách mấy, cả nhà bao trọn luôn cả quán.

An Hàm và Tô Bằng ngồi cạnh nhau, bố mẹ cũng ngồi sát vào nhau, chỉ có cô em gái là chiếm một góc rìa xa nhất, trông cô đơn lẻ bóng.

“An Hàm, sau này đăng ký kết hôn rồi có kế hoạch gì không?” Vừa ngồi xuống gọi món, bố cô đã hỏi con gái.

An Hàm sững người, ngập ngừng đáp: “Kiếm tiền ạ?”

Từ khi thành con gái, cô dường như cũng chẳng có việc gì đặc biệt muốn làm, càng không có kế hoạch sự nghiệp gì, chỉ mong sao ngoan ngoãn yên phận không kích hoạt Hệ thống là tốt rồi.

Thế là cô quay đầu nhìn sang Tô Bằng.

“Trước hết là đổi một căn nhà thuê gần công ty hơn ạ?” Về điểm này thì Tô Bằng và An Hàm nghĩ giống nhau, suy nghĩ thêm một lát, cậu nói tiếp, “Sau đó thì dành dụm tiền tổ chức đám cưới, nếu được thì sẽ tự lực mua một căn nhà.”

Bố cô nhíu mày: “Thế tức là cưới xong vẫn phải ở nhà thuê à?”

Nghe ra sự không hài lòng trong giọng của bố, An Hàm vội vàng bênh vực: “Con thấy có sao đâu ạ.”

“Nếu tạm thời chưa có điều kiện thì thôi đành chịu, nhưng Tô Bằng mà là không có điều kiện à? Nhà nó không phải là công ty niêm yết sao?” Bố lườm cô một cái, “Bây giờ ai cưới mà chẳng cần có nhà có xe? Bố mẹ lo cho con mà con còn bênh người ngoài chằm chằm.”

Tô Bằng sững sờ, cúi đầu xuống vẻ mặt có đôi chút trầm tư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!