Tập 03

Chương 135: 355. Cẩu huyết

Chương 135: 355. Cẩu huyết

Buổi chiều tan học, An Hàm không về thẳng căn hộ mà thuê, thay vào đó là đứng tựa vào cột biển báo xe buýt với mặt mày sinh không thể luyến, chờ Tô Bằng tan làm về.

Bảo cô một mình đối mặt với hai bác thì đúng là làm khó cô quá rồi, thế nên Tô Bằng đã xin nghỉ hai tiếng để tan làm sớm, định cùng cô đương đầu với sóng gió.

Cô khẽ thở dài, lưng dựa vào tấm biển quảng cáo, mắt đăm đăm nhìn về phía cuối con đường.

Lớp chiều nay cô đã tra khảo Ngô Đổng Minh một trận ra trò, và đúng như cô đoán, bố mẹ Tô Bằng chính là do tên nội gián này dẫn tới!

Ngô Đổng Minh vốn dĩ chẳng biết Tô Bằng đang cãi nhau với gia đình, không tỏ tường nội tình, người ta vừa hỏi là cậu ta đã trả lời tuốt tuồn tuột không chút do dự.

"Đồ ngốc đó."

An Hàm lẩm bẩm, giờ đây mối quan hệ giữa cô và Ngô Đổng Minh đã có chút xa cách, không thể đùa giỡn như trước kia được nữa, nên mấy ý định trả thù cũng chỉ có thể dừng lại ở trong đầu mà thôi.

Một chiếc xe buýt từ xa chạy tới, dừng lại trước trạm.

Cô lập tức quẳng chuyện của Ngô Đổng Minh ra sau đầu, hớn hở chạy lên đón, ngó nghiêng tìm kiếm trong đám hành khách đang chuẩn bị xuống xe.

"Tô Bằng!"

Không ngoài dự đoán, cô đã phát hiện ra Tô Bằng đang bị kẹt cứng giữa đám đông, cố gắng chen về phía cửa sau.

Chiếc xe buýt chật ních như một hộp cá mòi. Tô Bằng ngày thường luôn ăn mặc chỉn chu, gọn gàng sạch sẽ mà giờ đây lại chật vật vô cùng, trán lấm tấm mồ hôi, vội vàng chen chúc qua đám người, mãi đến lúc xe buýt sắp lăn bánh mới nhảy được xuống từ cửa sau.

Cậu thở hổn hển, dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên trán, rồi cười toe toét móc từ trong túi ra một chiếc hamburger trứng vẫn còn ấm nóng.

"Quán hamburger trứng này ngay dưới lầu công ty tớ, đồng nghiệp ai cũng khen ngon, nên tớ mua cho cậu một cái."

"Ừm!"

An Hàm nhận lấy đồ ăn, nhưng mắt lại nhìn Tô Bằng từ trên xuống dưới.

"Sao thế?"

"Không nhìn ra luôn á~ Hóa ra hồi trước cậu là một cậu béo cơ đấy~" Cô quan sát gương mặt điển trai ấy, tặc lưỡi cảm thán, "Hoàn toàn không tưởng tượng nổi dáng vẻ hồi cậu cả trăm ký trông như thế nào luôn."

Tô Bằng khựng lại, ngượng ngùng gãi đầu: "Sao mẹ tớ chuyện gì cũng kể cho cậu vậy."

"Còn kể hồi bé cậu đi giày cao gót té gãy xương nữa cơ."

An Hàm cười gian xáp lại gần, dùng cùi chỏ huých nhẹ vào eo cậu: "Có ảnh không? Cho tớ xem hồi đó cậu béo cỡ nào đi."

"Chắc là có..."

"Nhanh lên nhanh lên!"

Tô Bằng đành bất lực lướt tìm trong album ảnh điện thoại, An Hàm cũng ghé đầu vào xem, nhân tiện dòm ngó bí mật trong album của cậu.

Cũng chẳng có bí mật gì, nhiều nhất chỉ là vài tấm ảnh nóng, meme, hoặc ảnh chụp màn hình, thỉnh thoảng còn thấy ảnh Tô Bằng chụp bạn học, ảnh tự sướng của cậu, và cả ảnh của An Hàm nữa.

"Cậu chụp lén tớ!"

"Tớ chụp quang minh chính đại mà, tại cậu lơ đãng không để ý thôi."

"Chụp cũng đẹp phết~ Đừng có đăng linh tinh lên mạng hay cho người khác xem đấy."

"Tớ biết rồi."

Hai người đầu kề đầu, vừa lướt album ảnh vừa đi về phía khu nhà trọ.

An Hàm hứng chí dòm ngó album ảnh của Tô Bằng, nhưng trong đầu lại đột nhiên hiện lên hình ảnh một cậu béo.

Lúc này cô mới sực nhớ ra, ông ngoại cô cũng quen một cậu béo trùng tên trùng họ với Tô Bằng, và còn từng cho cô xem ảnh nữa.

Không thể nào trùng hợp đến thế chứ?

"Tô Bằng, không lẽ cậu quen ông ngoại tớ à? Cậu có họ hàng nào ở quê tớ không?"

"Không quen, cũng không có." Tô Bằng trả lời, vừa hay cũng tìm được tấm ảnh hồi cấp ba của mình, "Nè, cậu xem xong tớ xóa liền."

"Có gì mà phải xóa chứ."

Trong ảnh hẳn là ảnh chụp chung của đội bóng rổ hồi cấp ba, Tô Bằng đứng ở hàng cuối cùng, tay ôm quả bóng rổ. Cậu không phải là cậu nhóc béo trắng đáng yêu như An Hàm tưởng tượng, mà là đô con cực kỳ, đứng đó trông như một con gấu đen bự chảng.

Nhìn con gấu trong ảnh, rồi lại ngẩng đầu nhìn chàng trai ấm áp nho nhã bên cạnh, mấy dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trên đầu An Hàm.

"Trông chả giống một người chút nào..."

Tô Bằng im lặng nhún vai, lại thấy An Hàm cứ nhìn chằm chằm vào tấm ảnh rồi dừng bước.

"Sao thế?"

"Không ngờ lại là cậu thật..."

Chắc kèo rồi, Tô Bằng mà ông ngoại quen, chính là cậu bạn trai nhà mình đây.

An Hàm cố gắng lôi từ trong ký ức ra hình ảnh cậu béo từng thấy trong điện thoại ông ngoại, so sánh với con gấu đen trong tấm ảnh chụp chung trước mắt, cô không biết nên châm chọc hay nên cảm thán: "Trong điện thoại ông ngoại tớ có ảnh hồi trước của cậu."

Tô Bằng ngẩn người.

"Chắc là ảnh hồi cậu học cấp hai nhỉ? Trông không đô con bằng tấm này."

Cậu gãi đầu, vẻ mặt hoang mang hỏi: "Thế à? Trùng hợp vậy sao?"

"Cẩu huyết quá đi mất~"

An Hàm thực sự không nhịn nổi nữa, vẫn phải吐槽: "Tình tiết trùng hợp y như trong mấy bộ phim sến rẻ tiền, biết đâu chúng ta lại có quan hệ máu mủ, rồi lòi ra thật ra chúng ta là chị em họ hay thậm chí là ruột thịt..."

Vừa bắt đầu châm chọc là cô lại không kìm được mà để trí tưởng tượng bay xa: "Sau đó chúng ta bị bố mẹ ép chia tay, rồi tớ bị tai nạn xe mất trí nhớ, trải qua sinh ly tử biệt..."

Tô Bằng suýt nữa thì bật cười, gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của cô: "Nghĩ cái gì thế?"

"Đau đấy!"

An Hàm ôm đầu, lườm Tô Bằng tóe lửa.

"Tớ có dùng sức đâu."

Hai người về đến trước cửa nhà trọ, vừa nãy còn đang chí chóe, vậy mà giờ đây cả hai lại cùng im bặt.

An Hàm đau đầu không biết tiếp đãi hai bác thế nào, Tô Bằng thì mâu thuẫn với gia đình, cũng chẳng biết phải đối mặt ra sao.

Đang lúc do dự, cửa phòng đột nhiên mở ra.

Bác gái cười tươi rói nhìn hai người ngoài hành lang: "Vào đi, đứng đực ra đó làm gì?"

"Cháu chào bác ạ~" An Hàm như thường lệ xây dựng hình tượng ngoan ngoãn, lễ phép.

"Mẹ..."

"Mẹ nấu cơm xong cả rồi." Bác gái cười, đón hai người vào nhà, lúc An Hàm đi ngang qua, bác còn tiện tay xoa đầu cô, "Mau vào thử tay nghề của bác xem có hợp khẩu vị không."

"Dạ..."

An Hàm cứng đờ người đi vào phòng khách, cô rón rén, khép nép bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bên bàn trà.

Trên bàn trà đã bày sẵn bốn món mặn một món canh, bác trai đang ngồi một bên nhấp rượu trắng xem ti vi, khi nhận ra Tô Bằng đã về, sắc mặt bác trai đã đen như than.

Lần trước Tô Bằng về nhà suýt nữa đã choảng nhau với bác trai, lần này không lẽ cũng sắp có chuyện không vui xảy ra sao?

Cô đảo mắt nhìn Tô Bằng và bác gái đang đi tới bàn trà, rồi lại quay đầu nhìn sang bác trai...

Bầu không khí căng như dây đàn, sắc mặt Tô Bằng cũng chẳng khá hơn là bao, bác gái chắc đang đóng vai người hòa giải, vai hiền, nên cười trông rất dịu dàng.

Khi tất cả mọi người đã ngồi xuống, An Hàm cảm thấy bầu không khí càng thêm nặng nề.

Chỉ có bác gái là không ngừng gắp thức ăn vào bát cho Tô Bằng và An Hàm, nhiệt tình mời mọc, còn bác trai và Tô Bằng thì không nói một lời, thậm chí còn chẳng thèm nhìn nhau.

"Dạ cho cháu hỏi..."

An Hàm đột nhiên lên tiếng: "Bác gái, bác trai... hai bác có quen ông ngoại cháu không ạ?"

Cô cảm thấy cần phải có một chủ đề để phá vỡ cục diện bế tắc này, mà chuyện này cũng vừa hay là điều cô rất để tâm.

Thấy ánh mắt của hai bác đều đổ dồn về phía mình, cô mím môi, lí nhí nói: "Ông ngoại cháu tên là Ngô Kiến Quốc... Hồi trước cháu từng thấy ảnh của Tô Bằng trong điện thoại của ông ạ."

Bác trai trông có vẻ hơi ngẩn ra, khẽ cau mày, chưa phản ứng kịp.

"Ở Trường Lạc ạ, Ngô Kiến Quốc, bảy mươi mấy tuổi rồi ạ..." An Hàm đưa ra vài từ khóa.

Vẻ mặt bác trai dần giãn ra, bừng tỉnh ngộ: "Ồ, là đồng đội của bố chú phải không? Để chú gọi điện hỏi xem có phải tên Ngô Kiến Quốc không."

"Ế?"

Vậy là đồng đội của ông nội Tô Bằng à?

Không có quan hệ máu mủ là tốt rồi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!