Ngô Đổng Minh ngồi ở cuối giường, mặt đỏ bừng, ánh mắt cậu hơi ngước lên, không dám nhìn thẳng vào An Hàm đang ngồi trước mặt, hai tay cũng vô thức siết chặt lấy chăn, cảm giác chột dạ và xấu hổ đã dâng lên đỉnh điểm ngay từ khoảnh khắc An Hàm trông thấy cậu trong bộ đồ con gái, khiến nội tâm cậu lúc nào cũng phải chịu đựng sự dày vò.
Điều đáng sợ hơn nữa là, cậu lại vô thức cảm thấy cảm giác đôi chân được bao bọc trong vớ lụa cũng khá là dễ chịu!
An Hàm ngồi trên một chiếc ghế đẩu, cầm kéo tỉa lại bộ tóc giả cho Ngô Đổng Minh, chắc chừng mười phút sau, bộ tóc giả đã được cô nàng tỉa tót qua một lượt, đội lên đầu Ngô Đổng Minh, cô hài lòng hết sức mà gật gù: “Tỉa xong tóc giả trông xinh hơn hẳn rồi nè~”
“......”
“Chỉ là da hơi xấu một tẹo.”
An Hàm lẩm bẩm, rồi cúi đầu nhìn xuống chân Ngô Đổng Minh: “Tớ cũng không có đồ tẩy lông, đành mặc tạm vậy.”
Đôi vớ đùi cô mua vốn rất dày, miễn cưỡng che được đám lông chân rậm rạp của Ngô Đổng Minh, nhưng khoảng hở giữa vớ và váy thì lại lồ lộ ra ngoài, không nỡ nhìn thẳng.
“Chậc, chân cũng thon đấy, mà lông lá rậm rạp quá nhỉ?”
“Cậu đừng nói nữa...”
Ngô Đổng Minh xấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên nổi, mỗi một câu của An Hàm như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của cậu, cả khuôn mặt nóng ran, đỏ bừng, dường như giây tiếp theo cậu sẽ ngất xỉu vì chuyện này mất.
“Để tớ trang điểm cho cậu nha~”
An Hàm cúi đầu nhặt bộ đồ trang điểm đặt trên mặt đất lên, một tay cầm bút kẻ, một tay săm soi khuôn mặt Ngô Đổng Minh.
Bộ mỹ phẩm này là mẹ tặng cho cô hồi nghỉ đông, nhưng đến giờ cô mới thử đúng một lần, mà vì sau khi họa mặt xong lại trông chẳng khác gì ma nữ, nên bộ mỹ phẩm này cũng bị vứt xó trong tủ đồ ở nhà vệ sinh.
Thực ra cô đã xem không ít video dạy trang điểm, giờ cũng vừa hay có thể thực hành trên mặt Ngô Đổng Minh.
Thế là An Hàm mở một video hướng dẫn trang điểm mà mình đã lưu từ trước.
Nghe thấy giọng nói phát ra từ video, khóe miệng Ngô Đổng Minh giật giật: “Cậu rốt cuộc có biết trang điểm không thế?”
“Yên tâm đi! Đảm bảo sẽ xinh lung linh luôn!”
“......”
“Đầu tiên là một lớp kem lót~”
Ngô Đổng Minh vô thức nhắm chặt mắt, vẻ mặt viết đầy bốn chữ “sống không còn gì luyến tiếc”, cậu cảm thấy mình bây giờ chẳng khác gì con búp bê của An Hàm, chỉ có thể mặc cho cô sắp đặt.
Hối hận quá đi...
Hôm nay đúng là ngày khổ nạn của mình mà.
Cảm nhận cây cọ lướt trên mặt, dường như cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của các loại phấn phủ trên má, và cả những đường cọ có phần thô bạo tùy hứng của An Hàm.
“Chậc, sao trắng bệch thế này?”
“......”
“Không sao, tiếp tục.”
Tô Bằng ngồi ngoài phòng khách không yên, bèn đi tới cửa phòng ngủ phụ, dựa lưng vào khung cửa, nhìn An Hàm đang vô cùng tập trung và Ngô Đổng Minh đang bị hành hạ.
Cậu trơ mắt nhìn khuôn mặt vốn cũng được coi là thanh tú của Ngô Đổng Minh dần dần biến thành một con ma.
“An Hàm, đồ ăn sắp nguội hết rồi.”
“Cậu mang đi hâm lại đi, để tớ nghiên cứu thêm về trang điểm đã.”
An Hàm đã sớm không còn vẻ u oán như lúc mới dậy, giọng điệu phấn khích, ánh mắt ngập tràn sự thích thú tinh quái.
Ngô Đổng Minh thì thỏa mãn được trí tò mò về việc mặc đồ con gái, còn cô thì có được một người mẫu trang điểm tạm thời, được chiêm ngưỡng dáng vẻ ngượng ngùng của Ngô Đổng Minh khi giả gái, lại còn tiện thể hoàn thành được cái nhiệm vụ suýt nữa đã bị cô lãng quên~
Đôi bên cùng có lợi! Hời to luôn rồi.
“Ê, cứ thế này đi...”
An Hàm đặt bút trang điểm xuống, lẩm bẩm một mình: “Rõ ràng các bước không sai mà, mình làm y hệt video luôn, không lý nào lại thế này nhỉ?”
“Cậu rốt cuộc đã biến tớ thành cái dạng gì rồi?”
Ngô Đổng Minh bi thương lên tiếng, trông như sắp khóc đến nơi.
Dù cậu chẳng hiểu gì về trang điểm, nhưng với thái độ qua loa cho xong chuyện này của An Hàm, rõ ràng là cô vẽ không ra sao cả.
Tô Bằng lúc này mới nhìn lại khuôn mặt ma chê quỷ hờn chỉ có thể dùng từ “không dám nhìn thẳng” để hình dung của Ngô Đổng Minh.
Tối mà ra đường chắc dọa chết cả đám người.
Cậu chỉ liếc một cái, trong lòng đã thắt lại, sống lưng bất giác lạnh toát, lông tóc dựng đứng, sợ đến mức vội vàng đi ra phòng khách, chuẩn bị cho hết bữa tối vào lò vi sóng hâm nóng, chứ không ở đây hóng hớt để tự làm hại đôi mắt của mình nữa.
Tô Bằng đi rồi, An Hàm mới yên tâm, cầm chiếc máy ảnh biến trang trong tay, tìm đến tấm ảnh trang điểm đã tải sẵn.
“Xong rồi! Cậu mở mắt ra lấy gương soi thử đi.”
Cô nhanh chóng nhét máy ảnh vào túi áo khoác, lúc ngẩng đầu lên nhìn Ngô Đổng Minh, khuôn mặt vốn như ma vẽ quỷ vời kia đã có thể dùng từ xinh xắn đáng yêu để miêu tả.
“Thật không?”
“Ừm, xinh lắm, có thể đi cua anh Long được rồi đấy.”
“Biến!”
An Hàm nói sự thật chứ không phải trêu chọc, tiếc là Ngô Đổng Minh không tin.
Ngực phẳng, chân thon, ngũ quan hơi nam tính cộng thêm mái tóc ngắn, điểm nào cũng chọc đúng gu của Long Hưng.
Tiếc là phải giữ lời hứa, không thì chụp một tấm gửi cho Long Hưng, vừa được xem phản ứng của ảnh, lại còn được hóng drama Long Hưng theo đuổi Ngô Đổng Minh.
“Xong thật rồi à?”
Ngô Đổng Minh không tin vào tay nghề của An Hàm chút nào.
“Ừm!”
Cậu có hơi căng thẳng đưa tay lên, sờ sờ lên má, cũng không dám đi ra ngoài, cúi gằm đầu, rút điện thoại ra, dùng chế độ selfie để xem mặt mình.
“......”
“Thế nào? Xinh không?” An Hàm đắc ý chống nạnh, “Cậu xem mắt to miệng nhỏ này~ Chà chà, đi ra đường chắc khối anh nhìn cậu đấy~”
Ngô Đổng Minh bị trêu chọc đến hai má nóng bừng, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào màn hình điện thoại, tràn ngập vẻ khó tin.
Tuy sau khi trang điểm, ngũ quan vẫn có thể nhìn ra sự không hài hòa và gượng gạo, không thể coi là xinh đẹp xuất sắc, nhưng cũng đủ để người khác liếc mắt một cái là nhận nhầm giới tính của cậu.
Cậu nghiêm túc ngắm nghía mình trong điện thoại, rồi ngẩng đầu nhìn An Hàm, không biết nên nói gì.
Cô nàng này vậy mà không hề chơi khăm cậu lúc trang điểm...
“Tiếc thật.” An Hàm lẩm bẩm rồi đi ra ngoài, “Ăn cơm thôi, cứ mặc đồ nữ ăn cơm đi.”
“Không đời nào!”
“Vậy cậu cứ từ từ ngắm tiếp đi, ngắm xong thì thay đồ nam ra ăn cơm.”
“Ngắm cái con khỉ!”
An Hàm tiện tay khép cửa phòng ngủ phụ lại, sau đó không thể kìm nén được cảm xúc phấn khích nữa, bước chân càng lúc càng nhanh nhẹn, không ngừng nhón gót.
Đi được vài bước, cô bèn mím môi, cố nén cái miệng sắp cười phá lên, phấn khích nhảy tưng tưng tại chỗ mấy cái.
[Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhận được phần thưởng: một căn nhà]
Đỉnh quá!
Lúc ban đầu định hoàn thành nhiệm vụ này, cô thậm chí đã nghĩ đến việc sẽ chia đôi số tiền bán nhà cho Ngô Đổng Minh, nhưng còn chưa kịp nói ra ý tưởng đó thì Ngô Đổng Minh đã yêu cầu cô phải giả gái trước, cuối cùng bị lừa, hại cô lần đầu tiên mặc đồ nữ đã phải ra đường.
Giờ thì phần thưởng này tất nhiên không thể chia cho Ngô Đổng Minh được rồi!
Mới hai mốt tuổi đã có một căn nhà của riêng mình rồi~
Tô Bằng bưng đồ ăn đã hâm nóng, đứng ở cửa phòng bếp, nhìn An Hàm đang không ngừng nhảy cẫng lên tại chỗ, đuôi tóc ngựa bay lên bay xuống, nụ cười vô cùng ngây thơ trong sáng.
Cậu chẳng hiểu mô tê gì cả, hoàn toàn không hiểu tại sao An Hàm lừa được Ngô Đổng Minh mà lại phấn khích đến thế, chỉ cảm thấy dáng vẻ ấy của cô nàng trông hệt như một cô bé vừa được tặng món đồ chơi yêu thích.
Giây tiếp theo, An Hàm phát hiện ra bóng dáng cậu, vội vàng kiềm chế biểu cảm của mình, ho nhẹ một tiếng đầy ngượng ngùng: “Khụ, ờm... đến giờ ăn cơm rồi.”
“Dễ thương thật đấy.” Tô Bằng dịu dàng cười nói.
“Ăn cơm, ăn cơm!”
An Hàm vội vàng ngồi xuống sofa, rồi cố gắng chuyển chủ đề: “Đổng Minh sao vẫn chưa thay đồ xong ra ngoài thế?”
“Chắc tại xinh quá nên cậu ta mê mẩn ngắm mình rồi? Cậu có thể ra mở cửa xem thử đó, trình makeup của tớ đỉnh của chóp luôn!”
Tô Bằng chẳng có hứng thú chút nào, chỉ sợ bị ô nhiễm tinh thần, bèn đặt đồ ăn lên bàn trà, gật đầu qua loa.
“Ừm, đỉnh của chóp.”
Không đi nhà ma ứng tuyển làm chuyên viên trang điểm đúng là lãng phí tài năng mà.
0 Bình luận