Tập 03

Chương 298: Hiểu lầm

Chương 298: Hiểu lầm

Hôm qua Ngô Đổng Minh ngủ không ngon.

Trong đầu cậu toàn là hình ảnh khuôn mặt xinh đẹp nhưng buồn bã đến đau lòng của An Hàm trong ngày báo danh.

Điều này khiến cậu vô cùng để tâm, tối qua định tìm An Hàm xin lỗi thì chợt nhận ra cô đã không còn ở ký túc xá nữa.

Đầu óc cậu hơi hỗn loạn. Người bạn thân thiết, chí cốt của mình dần dần biến thành một cô gái ngay trước mắt, tất cả những gì quen thuộc đều đang dần phai nhạt, biến mất. Mỗi lần nhìn thấy An Hàm, cậu luôn có cảm giác xa lạ và bài xích mãnh liệt...

Cậu cũng muốn tiếp tục làm bạn với An Hàm, nhưng khi đối diện với cô gái xinh đẹp ấy, cậu lại căng thẳng đến mức không nói nên lời.

Mà Tô Bằng thân thiết với An Hàm từ bao giờ thế nhỉ?

Ngô Đổng Minh kín đáo nhìn về phía trước, bất chợt nhận ra cả nhóm bạn cùng phòng của An Hàm đều quay đầu nhìn mình chằm chằm.

Thôi xong, chẳng phải chỉ là hôm qua không chào hỏi thôi sao? Có cần thiết phải huy động cả phòng lên án tôi thế không?

Cậu lờ đi đám người đó, gục xuống bàn ngáp ngắn ngáp dài.

An Hàm càng ngày càng giống con gái.

Thậm chí còn bắt đầu mặc đồ nữ đi học rồi.

Hồi trước khó khăn lắm mới dụ An Hàm mặc đồ nữ một lần ở khách sạn, vậy mà giờ có vẻ như cô nàng thích mặc đồ nữ luôn rồi.

Ngô Đổng Minh hơi nghi ngờ không biết có phải lỗi tại mình không, lần đó hại An Hàm mặc đồ nữ, không ngờ lại vô tình đánh thức sở thích kỳ quái (XP) nào đó của cậu ta?

Nhưng không chỉ là đồ nữ...

Lúc nãy khi An Hàm bước vào lớp, phần ngực tuy chưa đến mức rõ rệt nhưng cũng phồng lên như thể độn cái gì đó vào trong.

Cái này có vẻ vượt quá mức độ giả gái (Trap) thông thường rồi.

Kết thúc bốn tiết học buổi sáng thì cũng đã 12 giờ trưa.

Ngô Đổng Minh như thường lệ cầm sách vở, đi theo sau mấy người bạn cùng phòng ra khỏi lớp.

Cậu cứ thấy là lạ, dường như có ánh mắt nào đó luôn dõi theo mình. Đến cửa lớp, không kìm được tò mò quay đầu lại, thấy Long Hưng đang cười thân thiện với mình.

Nụ cười đó... dọa Ngô Đổng Minh tưởng giây tiếp theo Long Hưng sẽ vác dao lao tới.

Nhưng dù sao cũng là bạn học mấy năm, cậu nhanh chóng nhận ra Long Hưng không có ác ý, bèn miễn cưỡng cười chào lại.

"Cậu ta cười gượng gạo lắm! Chắc chắn là có tật giật mình!"

Long Hưng nhìn bóng lưng Ngô Đổng Minh rời đi, phấn khích nói.

"Có khi là bị cậu dọa đấy..."

Cậu ta quay lại liếc nhìn An Hàm, đăm chiêu gật đầu.

An Hàm thực sự không hiểu sao Ngô Đổng Minh lại trở thành đối tượng tình nghi của Long Hưng và Trần Tuấn Kiệt.

Nhưng nghĩ kỹ lại, cao tầm một mét bảy, người gầy gò, mặt mũi thanh tú trung tính, trong số người quen của cô đúng là chỉ có mỗi Ngô Đổng Minh.

Dù sao Nhâm Trì bình thường cũng ít xuất hiện trước mặt sinh viên, Long Hưng cũng không biết Nhâm Trì và An Hàm có quan hệ tốt.

"Đỡ đạn cho cố vấn học tập... cũng coi như chết có ý nghĩa nhỉ?"

An Hàm suýt bật cười thành tiếng.

Tô Bằng nhắc nhở: "Đừng để bị nghe thấy."

"Ừ!" An Hàm lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, đôi mắt to tròn đảo quanh người Tô Bằng, "Sao cảm giác cậu học thói xấu rồi ấy nhỉ?"

Cô còn chưa kịp nghĩ ra chiêu "họa thủy đông dẫn" (đổ vạ cho người khác) này đâu.

"Sau này còn xấu hơn nữa cơ."

"..."

Cứ cảm giác Tô Bằng đang nói lái sang chuyện 18+ để trêu chọc mình.

An Hàm lườm cậu một cái, cũng chẳng để tâm đến diễn biến tiếp theo của Long Hưng và Ngô Đổng Minh. Dù sao đây chỉ là hiểu lầm, không thể có diễn biến gì thú vị được.

"Tớ về trước đây, buồn ngủ quá." An Hàm vươn vai, tối qua đề phòng Tô Bằng tập kích nên ngủ không ngon.

"Đi với tớ ra nhà để xe, tớ đạp xe đưa cậu về, cho nhanh."

Mắt cô sáng lên, vội vàng chạy theo bước chân Tô Bằng: "Được đấy! Vừa hay tớ cũng lười đi bộ!"

"Hay sau này tớ đưa đón cậu nhé?"

"Thế thì càng tốt!"

Tô Bằng vốn định tặng luôn xe đạp cho cô, nhưng nghĩ lại, ngày ngày đưa đón chẳng phải dễ vun đắp tình cảm hơn sao.

"Vậy sau này 7 rưỡi sáng tớ đợi cậu dưới nhà, tiện thể cùng ăn sáng luôn."

An Hàm gật đầu lia lịa, túm lấy cổ tay Tô Bằng, chạy bước nhỏ về phía nhà để xe: "Thế thì vừa hay đi hóng hớt tí!"

"Hóng hớt?"

"Xem Đổng Minh giải thích thế nào chứ sao~ Cậu giúp tớ leo tường vào nhé!"

Tô Bằng bị kéo đi theo bước chân An Hàm. Cậu liếc nhìn các bạn xung quanh chưa rời đi, hơi lo lắng nếu An Hàm quá thân mật với cậu thì trong lớp sẽ xuất hiện lời ra tiếng vào nhắm vào cô.

Nhưng An Hàm lại chẳng bận tâm...

Ở một diễn biến khác, Ngô Đổng Minh đã về đến ký túc xá.

Giống như học kỳ trước, vừa về đến phòng, cậu liền ngồi trước máy tính, mở bộ anime đang xem dở gần đây, vừa nghe nhạc mở đầu phim vừa cúi đầu đặt đồ ăn trên điện thoại.

Các bạn cùng phòng khác cũng lục tục trở về, nhưng trong phòng rất yên tĩnh. Bạn cùng phòng của cậu đều thuộc tuýp người trầm tính, thích làm việc riêng của mình, nhưng cậu lại thích không khí ồn ào náo nhiệt ở phòng An Hàm hơn.

Cửa đột nhiên mở ra, Ngô Đổng Minh theo bản năng quay đầu lại, thấy Trần Tuấn Kiệt nghênh ngang bước vào.

Tên này bình thường hay đi các phòng chơi nên cậu cũng không để ý lắm, tiếp tục phân vân chọn bữa trưa trên ứng dụng đặt đồ ăn.

Nhưng chưa đầy hai phút sau, cậu lại ngẩng đầu lên, phát hiện Trần Tuấn Kiệt đang đứng ngay cạnh mình, dường như rất hứng thú với bộ anime cậu đang xem.

"Anime gì đây?"

" Chiến Ký (Youjo Senki)."

Nghe tên có vẻ không được đứng đắn cho lắm nhỉ?

Trần Tuấn Kiệt nheo mắt, liếc nhìn bàn học của Ngô Đổng Minh.

Ngay cả bàn của gã to con Long Hưng còn có cái bình giữ nhiệt màu hồng phấn cực kỳ nữ tính, nhưng bàn của Ngô Đổng Minh lại hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ vật dụng nào nữ tính.

Dù là màu sắc, kiểu dáng, hoa văn hay bất cứ thứ gì khác... đều rất bình thường.

Ánh mắt cậu ta lại hướng về tủ quần áo của Ngô Đổng Minh, tự hỏi liệu bên trong có xuất hiện đồ nữ hay không.

Chắc là không thể nào đâu nhỉ?

Hồi trước An Hàm ngày nào cũng mặc đồ nữ mà cũng chẳng bị phát hiện có đồ nữ trong phòng...

"Có việc gì không?" Ngô Đổng Minh thấy Trần Tuấn Kiệt vẫn chưa đi, nhíu mày, tự hỏi mình với cậu ta cũng chẳng có giao tình gì.

"Anime này trông cũng thú vị phết, xuyên không à?"

Trần Tuấn Kiệt kiếm cớ để tiếp tục ở lại.

Nhắc đến anime đang xem, Ngô Đổng Minh lập tức hứng thú, giới thiệu: "Đúng rồi, xuyên không, một ông chú trung niên xuyên không đến nơi giống thời thế chiến thứ hai, còn biến thành bé gái loli nữa..."

Cậu nói gì sau đó Trần Tuấn Kiệt không để tâm nữa, gật gù ra chiều đã hiểu.

Cái thiết lập này nghe cũng kỳ quái phết...

Nhìn lại khuôn mặt thanh tú của Ngô Đổng Minh, nếu trang điểm, mặc đồ nữ xinh đẹp vào, dường như đúng là có tố chất làm mỹ nhân.

Chẳng lẽ, Ngô Đổng Minh muốn làm con gái?

Một suy đoán hoang đường nảy ra trong đầu Trần Tuấn Kiệt.

Nhưng xem loại anime biến thân xuyên không này có thể chỉ đơn thuần là xem cho vui, vẫn cần phải tìm bằng chứng mới được...

Cậu ta liền đổi chủ đề thăm dò: "Này, hôm nay An Hàm mặc đồ nữ đi học rồi đấy..."

"Mặc thì mặc thôi, chả hiểu dạo này An Hàm lên cơn gì nữa." Ngô Đổng Minh thở dài, còn tưởng An Hàm nhờ Trần Tuấn Kiệt đến hỏi tội hoặc giảng hòa.

Cậu quả thực quá lạnh nhạt với An Hàm, nhưng cũng chẳng có cách giải quyết nào tốt hơn.

"Thôi bỏ đi, giờ tao nhìn thấy cậu ấy là thấy căng thẳng."

"!!!"

Trần Tuấn Kiệt cảm thấy mình đã nắm được trọng điểm!

Là vì giả gái bị An Hàm và Long Hưng bắt gặp, nên giờ nhìn thấy An Hàm mới căng thẳng chứ gì?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!