Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 214: 434. Mặc thử

Chương 214: 434. Mặc thử

“Quả nhiên vẫn là muốn chọn nhiệm vụ ba...”

Ngủ trưa dậy, An Hàm chán chường nằm ngửa trên giường.

Nhiệm vụ ba trước giờ luôn là dễ thở và nhẹ nhàng nhất, cũng chẳng hề làm khó độ ngại ngùng của cô, nhưng trước đây vì thấy nhiệm vụ là não tàn chọn ba, không chỉ khiến cô biến thành con gái mà còn làm vòng một của cô nảy nở với tốc độ mắt thường cũng thấy được.

Tuy không chắc sẽ ngẫu nhiên trúng thuộc tính vóc dáng, những thuộc tính như nhan sắc, làn da cũng là thứ An Hàm khá thích, nhưng lỡ như thì sao?

Kích cỡ hiện tại đang vừa vặn với tỉ lệ cơ thể, to thêm nữa sẽ mất cân đối, không đẹp nữa.

Chỉ là An Hàm từng là con trai, đã xem không ít doujinshi, manga về đồ bơi, cô cứ thấy bộ đồ bơi một mảnh nó gợi cảm một cách lạ lùng.

May mà bộ đồ bơi Tô Bằng mua cho cô có thiết kế dạng quần đùi, vừa hay né được điểm mà cô thấy khó chấp nhận nhất.

“Sáu giờ rồi! Dậy mau!”

Em gái đột nhiên mở cửa xông vào phòng: “Là chị bảo em sáu giờ gọi chị đấy nhé!”

“Ừm.”

An Hàm che miệng ngáp một cái, dụi dụi giọt nước mắt nơi khóe mi, vươn vai một cái.

Sáng nay nhận hàng xong là cô không ra khỏi cửa nữa, hết chơi máy tính lại lướt điện thoại, chiều ngủ một giấc, chẳng mấy chốc đã đến chập choạng tối.

“Mẹ bảo sáng mai đi sang nhà ông ngoại đó.”

“Ừm.”

Vốn dĩ cả nhà định hôm nay đi thăm ông ngoại, nhưng nghĩ lại, chi bằng đợi Tô Bằng đến rồi cùng đi.

Bây giờ chuyện cưới xin của An Hàm và Tô Bằng đều trông cậy cả vào ông ngoại và ông nội của Tô Bằng, cả hai bên đều phải chăm sóc lấy lòng, kẻo hai ông lại đột nhiên đổi ý.

“Chị! Anh rể bao giờ đến ạ?”

“Cậu gấp cái gì?”

An Hàm ngồi dậy, dựa vào đầu giường, với tay lấy điện thoại xem có tin nhắn chưa đọc không.

Trong điện thoại chỉ có vài tin nhắn của Tô Bằng:

“Tớ mua vé xe lúc tám giờ rồi”

“Đang ngủ trưa à?”

“Cậu mặc thử bộ đồ bơi rồi chụp cho tớ xem với?”

Thực ra ngoài tin nhắn của nhà mạng và tin nhắn quảng cáo ra, thường cũng chỉ có Tô Bằng là hay nhắn tin cho cô.

Cô lướt qua mấy tin nhắn của Tô Bằng, thẳng thừng lơ luôn tin cuối cùng, nhẩm tính thời gian rồi trả lời em gái: “Tô Bằng chắc phải mười một giờ đêm mới tới nơi nhỉ?”

“Muộn thế ạ... Lúc cậu ấy đến em ngủ mất rồi.”

Em gái lập tức ỉu xìu, con bé còn đang nghĩ tối nay có thể đi chơi cùng chị gái và anh rể, nhưng ý nghĩ đó đã tan thành mây khói.

“Sao chị thấy cậu còn gấp hơn cả tớ nhỉ...”

Buổi chiều An Hàm chỉ ngủ một tiếng, vẫn còn hơi buồn ngủ, nhưng để tránh buổi tối mất ngủ, cô đành nén cơn buồn ngủ lại mà dậy, vào phòng vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo.

Hơn sáu giờ, mẹ đã tất bật chuẩn bị bữa tối.

An Hàm men theo cầu thang xuống tầng một, ngó vào bàn ăn đã thấy món thịt Lệ Chi làm xong, cô liền đưa tay, nhón một miếng thịt bỏ vào miệng nếm thử.

“Rửa tay chưa mà ăn đấy?”

“Rửa rồi ạ.”

“Con mua đồ bơi chưa?”

Cô đang lấy khăn giấy lau tay, nghe mẹ hỏi định trả lời thì cô em gái theo đuôi phía sau đã nhanh nhảu đáp: “Đồ bơi của chị gái sáng nay đã về rồi ạ!”

“Thế à? Sao không mang ra giặt trước đi.”

“Chị còn mua cả cái loại bi ki... Ưm!” An Hàm phản ứng kịp thời, lập tức quay người lại, một tay bịt chặt miệng em gái.

Đừng có chuyện gì cũng bô bô ra ngoài chứ!

“Loại nào?” Mẹ đang cúi đầu nấu ăn, không quay lại mà hỏi.

“Là... là loại đồ bơi một mảnh ấy ạ.”

An Hàm vội vàng trả lời, tránh cho em gái lại bán đứng mình.

Bộ bikini kia ít vải đến đáng thương, bộ đồ bơi hở hang táo bạo như thế mà bị mẹ biết thì chẳng khác nào bị mẹ phát hiện ra “hàng nóng” trong máy tính, xấu hổ chết đi được.

Lỡ như mẹ lại thấy nó cũng đẹp rồi bắt cô mặc thử thì sao!

“Một mảnh à? Lát con mang ra cho vào máy giặt đi, tối nay giặt chắc mai là khô.”

“Mua trên mạng phải không? Con thử chưa? Vừa người không? Đừng để đến lúc ra biển mới mua đồ bơi thì đắt chết.”

Vẻ mặt An Hàm có chút lúng túng và kỳ quặc: “Cái này... Lát con lên thử xem.”

Cô em gái đang bị cô giữ trong lòng bắt đầu giãy giụa, khó khăn lắm mới gỡ được bàn tay đang bịt miệng mình ra, con bé liền hào hứng nói: “Em giúp cho!”

“Giúp cái đầu cậu ấy! Thử quần áo cũng cần cậu giúp à?”

An Hàm lườm em một cái, vội vàng chạy lên lầu.

“Chị!”

Em gái vừa định đuổi theo thì An Hàm chân dài, một bước leo hai bậc thang, nhanh chóng bỏ xa em gái, lao vào phòng ngủ trên tầng ba rồi khóa trái cửa lại.

Thay đồ bơi là phải cởi hết ra đó! Sao có thể cho nó lên được!

Kể cả em gái không ngại thay đồ trước mặt cô, thì cô cũng ngại.

Lấy bộ đồ bơi một mảnh từ trong tủ ra, An Hàm kéo rèm cửa sổ, mang đồ bơi đến trước gương tủ quần áo, đang định cởi đồ thì trong đầu đột nhiên nảy ra một câu hỏi.

Lúc mặc đồ bơi, có cần mặc đồ lót bên trong không nhỉ?

Tuy cô sống ở ven biển, nhưng hồi nhỏ đi biển chơi chưa bao giờ để ý xem các bạn nữ mặc như thế nào.

Trước đây khi còn là con trai cũng chẳng có khái niệm gì về đồ bơi, cởi áo ra, quần đùi biến thành quần bơi luôn.

Cô cúi đầu nhìn bộ đồ bơi trong tay, sờ sờ chất liệu, lẩm bẩm một mình: “Ừm, có mút ngực, còn khá dày nữa, chắc là không cần mặc thêm đồ lót đâu nhỉ?”

Lẩm bẩm xong, cô cởi hết quần áo, ngước lên nhìn thân hình trần như nhộng trong gương, mím môi, gò má đã ửng lên một màu hồng.

Tuy cô vẫn luôn tự thuyết phục mình rằng đồ bơi một mảnh rất kín đáo, nhưng những cảnh đi biển mặc đồ bơi trong doujinshi và anime từng xem lúc này lại không ngừng hiện lên trong đầu.

Cô hít một hơi thật sâu, giống như mặc quần, luồn hai chân vào đồ bơi trước, kéo lên đến hông, sau đó mới vắt hai bên dây lên vai.

An Hàm kéo kéo ống quần, chỉnh lại mút ngực của bộ đồ bơi, lúc ngẩng đầu nhìn vào gương, mặt cô đã càng lúc càng nóng ran.

Hơi chật... Có cảm giác cả người bị bao bọc, bó chặt, giống hệt như trải nghiệm lần đầu mặc tất da chân.

Đồ bơi ôm dáng có độ co giãn, áp sát vào da thịt, tôn lên đường cong giữa eo và hông của cô một cách hoàn hảo. Vòng eo vốn đã thon thả, vòng ba căng tròn, và cả khuôn ngực cao thẳng nữa, cả ba gần như đều được bộ đồ bơi thể hiện một cách trọn vẹn.

“Đúng là vẫn khêu gợi quá mà...”

An Hàm thở dài một tiếng, xoay người, ngoái đầu nhìn về phía sau mình.

Phần lưng gần như lộ hoàn toàn ra ngoài không khí, ngay cả hai lúm đồng tiền ở thắt lưng cũng thấp thoáng trông thấy.

Tuy bình thường cô cũng khá hứng thú với chân váy ngắn và tất da, lúc được người qua đường ngắm nhìn thì phần lớn thời gian đều có thể giữ tâm trạng vui vẻ, nhưng với bộ đồ này, chính cô cũng có chút chột dạ.

May mà là quần đùi...

An Hàm khẽ thở dài, đang định thay đồ bơi ra thì ánh mắt đột nhiên liếc thấy chiếc điện thoại trên giường.

Vừa nãy Tô Bằng nói gì ấy nhỉ?

Cô ngẩn ra một lúc, rồi đầy hứng khởi cầm điện thoại lên, dựa theo gu của Tô Bằng mà tạo dáng khiêu khích nhất, chụp hai tấm ảnh trước gương rồi gửi qua.

Tuy có hơi ngại ngùng, nhưng cô rất mong chờ phản ứng của Tô Bằng.

Gần như ngay lập tức, Tô Bằng liền trả lời tin nhắn.

“Vợ tớ đỉnh thật!”

“Đề nghị chụp bộ bikini tớ mua cho cậu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!