Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 320. Tô Nghị Xương

Chương 320. Tô Nghị Xương

Sinh nhật Tô Bằng à~

Mấy ngày nay, An Hàm cứ thấy hơi lo lo về chuyện này.

Nhiệm vụ yêu cầu cô phải "giúp Tô Bằng giải sầu" vào đúng ngày sinh nhật cậu, dù cho giới hạn của cô vẫn luôn co dãn tùy tình hình và điều chỉnh linh hoạt, nhưng đối với chuyện thế này thì vẫn thấy ngượng chết đi được.

Con gái chính hiệu có lẽ sẽ cảm thấy xấu hổ, ghê tởm, không mấy tình nguyện. Nhưng An Hàm lại hiểu rõ về mấy thứ phụ tùng của con trai chẳng kém gì Tô Bằng, nên không đến mức ghê tởm, mà phần lớn là cảm giác xấu hổ cực độ, dù chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến cả người run lên cầm cập.

Đáng sợ quá đi!

May mà mình đã thành con gái, chứ nếu vẫn là con trai...

Hơn nữa lỡ như lúc đó Tô Bằng không cẩn thận cướp cò, e là cũng công cốc hết cả.

"Nghĩ gì mà mặt đỏ thế?" Tô Bằng dùng ngón tay thon dài gõ gõ lên mặt bàn, "Tan học rồi, còn ngẩn người ra đấy à?"

An Hàm ngơ ngác nhìn vào khoảng không giữa hai chân Tô Bằng, nơi đang đứng và vừa vặn cao hơn mặt bàn một chút, ngang tầm mắt cô.

Không được, đáng sợ quá!

Dùng tay thì thôi đành chịu, nhưng có khi Tô Bằng sẽ được đằng chân lân đằng đầu, yêu cầu mấy chuyện còn kinh khủng hơn nữa!

Đàn ông là cái nết gì, cô là người rõ nhất.

Tô Bằng vẫn còn hơi thắc mắc, lần này cậu gõ thẳng vào trán cô: "Tỉnh lại đi, cậu lại nghĩ đến chuyện gì linh tinh đấy hả?"

"Không có! Làm gì có!"

An Hàm phản bác theo phản xạ, cái đầu nhỏ lắc lia lịa như trống bỏi.

Nhưng hành động của cô lại càng khiến Tô Bằng chắc chắn rằng tốc độ suy nghĩ trong đầu cô vừa rồi nhanh lắm đây.

"Đi thôi đi thôi! Tớ đói chết mất!"

An Hàm lập tức đứng dậy, kéo tay Tô Bằng lôi ra ngoài lớp học.

Cũng đã khai giảng được hơn một tuần, các bạn trong lớp thấy An Hàm mặc đồ con gái thân mật với Tô Bằng cũng không còn thấy lạ lẫm gì nữa.

Gần đây trong lớp luôn có tin đồn rằng An Hàm thực chất là con gái, một bộ phận bạn học nhìn gương mặt xinh đẹp thanh tú kia, cộng thêm vòng một ngày càng không thể che giấu nổi, liền tin vào lời đồn.

Điều này cũng dẫn đến việc Wechat và QQ của An Hàm luôn xuất hiện thêm vài lời mời kết bạn kỳ quặc.

"Tô Bằng, lại có người định tán tỉnh tớ này!"

Trên con đường trong trường, An Hàm như thể khoe khoang mà cầm điện thoại huơ huơ trước mặt Tô Bằng: "Hôm nay có ba người muốn kết bạn với tớ! Lợi hại không?"

Tô Bằng hơi ghen, nhưng ngoài miệng lại nói ngược: "Thế sao cậu không đồng ý đi?"

"Đối phó một cậu đã đủ mệt rồi..."

An Hàm hừ hừ rồi từ chối hết những lời mời kết bạn đó.

Tuy không biết tại sao thông tin cá nhân của mình lại bị lộ ra, nhưng được nhiều người yêu thích cũng xem như là một sự công nhận cho nhan sắc của cô, khiến tâm trạng cô cũng khá tốt.

Thời gian trước tiêu hơi nhiều tiền, mấy ngày nay An Hàm đều cố gắng chọn ăn ở nhà ăn có giá tương đối rẻ.

Chỉ là khi đến cổng nhà ăn, bước chân của Tô Bằng lại khựng lại, trông như một cậu trai trẻ, không kìm được mà nở một nụ cười rạng rỡ, "Sao thế?" An Hàm lập tức cảnh giác, nhìn theo ánh mắt của Tô Bằng, phát hiện đó là một người con trai cũng cao gầy như Tô Bằng.

Lúc này cô mới yên tâm, lí nhí đi theo sau Tô Bằng, tò mò nhìn người lạ mặt kia.

Theo lý mà nói, vòng quan hệ xã hội của Tô Bằng sau khi lên đại học cũng chẳng khác gì An Hàm, bạn bè cậu quen thì An Hàm cũng quen, nhưng người lạ mặt kia thì An Hàm rất chắc chắn mình chưa từng gặp.

"Anh, sao anh lại tới đây?"

"Nghỉ phép mấy hôm, tiện thể qua mừng sinh nhật mày."

An Hàm ló đầu ra từ sau lưng Tô Bằng, đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ tò mò.

Là anh họ của Tô Bằng ư? Ngũ quan, vóc dáng, chiều cao quả thật có chút tương đồng, trông cũng khá đẹp trai sáng sủa, đối phương mặc một bộ vest thường, nhìn qua chắc cũng phải hai bảy, hai tám rồi.

Tô Nghị Xương cũng phát hiện ra cô gái sau lưng em họ mình, anh nở một nụ cười thân thiện gật đầu chào hỏi: "Bạn gái mày à? Cô bé tên An Hàm đó hả?"

"Cậu còn có bạn gái khác nữa à?" An Hàm nhón chân, ghé vào tai Tô Bằng hỏi khẽ.

"Không có..." Nụ cười của Tô Bằng hơi cứng lại, sau đó mới khôi phục lại vẻ ôn hòa thường ngày, "Ừm, bạn gái tớ, An Hàm. Đây là anh họ tớ, Tô Nghị Xương."

"Ồ~"

An Hàm tuy có hơi gượng gạo với người lạ lần đầu gặp mặt, nhưng bản tính vốn dĩ năng động, sau khi tò mò đánh giá Tô Nghị Xương một lượt, cô liền chủ động nhưng có phần rụt rè mở lời: "Chào anh họ ạ."

Nói xong, cô liền rụt đầu lại, trốn sau lưng Tô Bằng.

Cô có chút hối hận về cách xưng hô của mình với Tô Nghị Xương, cứ như cô nóng lòng muốn làm vợ Tô Bằng lắm không bằng.

Tô Nghị Xương mỉm cười nhìn phản ứng của An Hàm, tiến lên phía trước, khoác vai Tô Bằng: "Đi thôi, anh mời hai đứa một bữa."

"Anh, dạo này anh ở đâu?"

"Anh tìm một khách sạn gần đây, qua mừng sinh nhật mày xong chắc cuối tuần về."

"Con chó nhà em hai hôm nay không gây chuyện gì chứ ạ?"

"Nghe nói nó ra ngoài ve vãn được một em chó cái rồi..."

An Hàm đi theo sau hai người họ, luôn có cảm giác Tô Bằng của mình đã bị cướp mất.

Hơn nữa vốn dĩ cô muốn tổ chức sinh nhật riêng cho Tô Bằng, như vậy lúc làm nhiệm vụ cũng có thể thoải mái hơn, nhưng giờ Tô Nghị Xương đến rồi, lỡ như anh ta còn kéo Tô Bằng đến khách sạn ở...

Vậy chẳng phải mình sẽ không cần dùng năm ngón tay của mình giúp Tô Bằng, và nhiệm vụ có thể trực tiếp tuyên bố thất bại rồi không?

Cô đột nhiên nghĩ thông suốt.

"Em dâu, em muốn ăn gì?"

Hai chàng trai đi phía trước trò chuyện vài câu, Tô Nghị Xương liền quay đầu lại hỏi An Hàm.

"Em ăn gì cũng được ạ, không kén ăn."

"Ăn hải sản đi, cậu ấy thích lắm."

Tô Bằng nói xen vào, cô nàng An Hàm này miệng thì bảo không kén ăn, nhưng lúc chọn đồ ăn ngoài thật thì cái này không ăn cái kia không ăn, lúc nào cũng đắn đo nửa tiếng đồng hồ rồi cuối cùng vẫn là do cậu quyết định.

Cậu dần dần nghiệm ra rồi, đối với An Hàm thì có những lúc nên quyết đoán một chút, nếu không sẽ bị cô hành cho phát điên.

"Được, để anh xem nhà hàng hải sản gần đây."

Lúc Tô Nghị Xương cúi đầu dùng điện thoại tra nhà hàng, Tô Bằng đi chậm lại vài bước, đến bên cạnh An Hàm.

Lúc này An Hàm ra vẻ ngoan ngoãn vâng lời hiểu chuyện, ngay cả bước chân cũng cố ý thu nhỏ lại, trông thục nữ hơn hẳn, hoàn toàn không còn cái vẻ hoạt bát và thích nghịch ngợm như ngày thường, biểu cảm càng hiếm khi nghiêm túc.

Tô Bằng cười khẽ, ghé sát hỏi: "Cậu căng thẳng thế làm gì?"

"Tớ có đâu!"

An Hàm không chút do dự lắc đầu, nhưng câu tiếp theo giọng lại lí nhí như muỗi kêu: "Sao cậu không nói trước với tớ một tiếng là anh họ cậu sẽ đến..."

"Tớ chẳng chuẩn bị gì cả, lỡ như để lại ấn tượng không tốt cho anh ấy thì sao?"

Cô thấp thỏm lẩm bẩm: "Anh họ cậu có dễ tính không? Về nhà rồi sẽ không nói xấu tớ với ba mẹ cậu chứ?"

"Là anh họ chơi với tớ từ nhỏ đến lớn."

"Nhìn có vẻ lạnh lùng quá..."

Vẻ lạnh lùng của Tô Nghị Xương thuộc kiểu ngoài nóng trong lạnh, dù nụ cười luôn nở trên môi nhưng vẫn khiến An Hàm cảm nhận được một cảm giác xa cách mãnh liệt.

"Chắc là anh ấy cũng căng thẳng thôi." Tô Bằng giải thích cho anh họ mình, "Thật ra cũng chỉ là một tên tấu hài thôi, gặp người không quen mới thế."

"Vậy à..."

An Hàm đột nhiên nhớ lại cuộc đối thoại loáng thoáng nghe được lúc nãy.

Tô Bằng hỏi thăm tình hình sức khỏe của chú chó Golden nhà mình, nhưng Tô Nghị Xương lại trả lời là nó đi ve vãn một em chó cái...

Đúng là tấu hài thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!