Tửu lượng của Long Hưng rất tốt, bình thường đi liên hoan chỉ cần có cậu là bia rượu bày kín bàn.
Trước đây cuối tuần nào cậu cũng cùng hội bạn trong câu lạc bộ thể hình ra ngoài uống rượu, lần nào về ký túc xá cũng trong tình trạng say khướt.
Còn lần này, cậu xách một lúc hai thùng bia vào phòng bao.
Cậu liếc nhìn cặp đôi Trần Tuấn Kiệt đang cúi đầu chơi chung một chiếc điện thoại, rồi nhìn sang cặp đôi Vương Thắng đang bàn luận về game, cuối cùng nhìn sang An Hàm và Tô Bằng đang nô đùa, một hơi nghẹn lại ở cổ họng suýt không thở nổi, mắt đỏ hoe cả lên.
"Khó khăn lắm mới tụ tập một bữa, hôm nay không say không về!"
Long Hưng đập mạnh thùng bia xuống bàn ăn: "Mỗi người đều phải uống một ít đấy! Không uống là không nể mặt anh!"
Tuy cậu thích uống rượu, nhưng chưa bao giờ nói mấy lời kiểu này trên bàn nhậu. Điều này khiến An Hàm hơi ngạc nhiên, nhưng nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì ghen tị của Long Hưng, cô đoán được ngay ý đồ của đối phương.
Đây là thất tình nên định tìm lại danh dự trên bàn rượu đây mà!
"Em không uống được." An Hàm lên tiếng trước, "Em đã hứa với Tô Bằng là sau này không uống rượu nữa rồi!"
Giống như cô không cho phép Tô Bằng hút thuốc, Tô Bằng cũng không muốn cô uống rượu ở bên ngoài, dù tửu lượng của cô rất khá, nhưng cũng có lúc say.
Cô thường chỉ uống với bạn cùng phòng hoặc bạn bè thân thiết, nhưng giờ đã thành con gái, những người bạn từng rất thân thiết này cũng trở thành đối tượng cần cảnh giác. Phải biết rằng rất nhiều tội phạm thích ra tay với phụ nữ quen biết bên cạnh mình.
"Sao hôm nay em làm mất hứng thế?" Long Hưng chua chát lầm bầm.
Cậu còn tưởng An Hàm, người bình thường hay uống rượu quậy phá nhất, sẽ hùa theo cơ.
"Không sao, phần của An Hàm để tớ uống cho."
Tô Bằng chủ động đứng dậy, lấy một chai bia từ trong thùng, định dùng răng cắn nắp chai, nhưng cắn mãi chỉ thấy đau răng mà nắp vẫn trơ trơ.
"Ngốc chết đi được..."
An Hàm giật lấy chai bia từ tay Tô Bằng, đập mạnh xuống cạnh bàn, nắp chai bay vèo đi: "Uống đi! Tửu lượng cậu kém, uống ít thôi."
"Không sao, say thì cậu chăm sóc tớ."
"Mơ đi? Say tớ vứt cậu lại đây rửa bát."
Long Hưng nhìn hai người tương tác, chẳng biết nói gì, đành quay sang nhìn người khác.
Trần Tuấn Kiệt không bài trừ chuyện uống rượu, giờ đang cùng Oánh Oánh mỗi người một ly vừa uống vừa cười nói. Vương Thắng tuy không uống rượu nhưng lúc này cũng không muốn mất mặt trước bạn gái, đang lóng ngóng dùng cái mở bia.
Cậu phát hiện ra ba cặp đôi này đều đang chụm đầu vào nhau trò chuyện riêng, còn cậu - người anh cả của ký túc xá, lại một lần nữa bị lãng quên.
Lủi thủi ngồi xuống, Long Hưng gắp hai miếng rau ăn mà thấy thê lương thảm hại, tự rót cho mình nửa chai bia uống ừng ực.
Món Tứ Xuyên này sao mà chua thế...
Thất vọng một hồi, cậu nhìn sang Tô Bằng.
Nếu không phải Tô Bằng chen ngang, biết đâu cậu đã theo đuổi được An Hàm rồi... Nhưng cũng chỉ trách lúc đó cậu do dự về giới tính của An Hàm, không xuống tay được với đàn ông.
Nhưng có trời mới biết An Hàm lại là con gái! Chẳng giải thích nổi luôn ấy!
Lần này sẽ không lùi bước nữa!
"Tô Bằng! Chạm cốc!"
Long Hưng giơ chai bia trong tay lên: "Một hơi cạn sạch nhé!"
"?" Tô Bằng ngơ ngác nhìn chai bia, nuốt nước bọt, kiên trì học theo dáng vẻ của Long Hưng, dốc ngược chai bia đổ hơn nửa chai còn lại vào bụng.
"Chúc cậu với An Hàm trăm năm hạnh phúc! Làm chai nữa!"
"Được, cảm ơn."
"Vương Thắng! Nào, chúc chú em với Lâm Thiến viên mãn, mãi mãi hạnh phúc!"
"Cảm ơn anh Long."
"Tuấn Kiệt..."
"Anh Long, anh muốn chuốc say bọn em để xem bọn em làm trò cười thì đừng có kiếm cớ." Trần Tuấn Kiệt cười cầm chai bia chạm vào chai của Long Hưng, "Ai sợ thì làm chó!"
Cậu ta luôn có thể nhìn thấu bản chất vấn đề ngay lập tức.
"Ai bảo chúng mày đều lén lút sau lưng anh tìm bạn gái hả?"
"Em có đâu..." An Hàm vẻ mặt vô tội.
Long Hưng lờ tịt cô đi, tiếp tục hào hứng uống rượu với mấy gã đàn ông.
Tuy ghen tị với đám bạn cùng phòng, nhưng cậu cũng không định làm khó mấy cô gái, dù Oánh Oánh trông có vẻ uống tốt hơn cả Trần Tuấn Kiệt, và dù An Hàm từng chuốc cậu say bí tỉ không chỉ một lần.
Rượu qua ba tuần, không khí trên bàn ăn náo nhiệt hơn hẳn, ngay cả cô bạn gái hướng nội của Vương Thắng là Lâm Thiến cũng dần nói nhiều hơn.
Họ than vãn về những chuyện xảy ra trong kỳ nghỉ đông, oán trách lịch học kín mít của kỳ này, thi thoảng lại châm chọc Long Hưng vẫn còn độc thân.
"Này! Anh em! Tôi có để ý một cô gái!"
Mượn rượu làm càn, Long Hưng lại lôi tấm ảnh chụp trộm bóng lưng ra: "Mọi người nghĩ cách giúp tôi tìm cô ấy với, tôi chỉ cần cái tên và WeChat thôi, chuyện còn lại tôi tự lo."
"Nói lý lẽ thì, mọi người đều có người yêu hết rồi, bỏ chút thời gian giúp đỡ con cẩu độc thân này chắc không vấn đề gì chứ?"
An Hàm âm thầm đảo mắt, cô biết ngay Long Hưng sẽ nhắc đến chuyện này trong bữa tiệc mà.
May mà chỉ có cái ảnh bóng lưng, cùng lắm bị Trần Tuấn Kiệt nhận ra là đàn ông, chứ đến giờ chưa ai nhận ra cái bóng lưng này chính là cố vấn học tập Nhâm Trì.
"Trông sao giống cố vấn..."
An Hàm vội vàng bịt chặt miệng Tô Bằng, trừng mắt nhìn cậu đầy hung dữ.
Vốn dĩ Tô Bằng chỉ nghĩ mình uống nhiều hoa mắt, nhưng thấy hành động này của An Hàm, lập tức hiểu ra mình đoán trúng phóc.
Cậu trợn tròn mắt, trong mắt là ba phần mờ mịt, ba phần khó hiểu, cộng thêm bốn phần hưng phấn.
Kích thích thế cơ à?
May mà câu nói lí nhí của Tô Bằng không bị những người khác nghe thấy.
Nếu không dù chỉ là một lời đoán mò, có khi Long Hưng và mấy người kia sẽ để tâm.
An Hàm cẩn thận nhìn Long Hưng, thấy cậu ta vẫn đang tranh luận kịch liệt với Trần Tuấn Kiệt xem bóng lưng trong ảnh rốt cuộc là nam hay nữ.
Cuộc thảo luận của họ rõ ràng sẽ chẳng đi đến kết quả gì, dù sao màn giả gái của Nhâm Trì cũng khá thành công, lại là mùa đông, khuyết điểm về khung xương vóc dáng đều được che giấu hết.
Cuộc thảo luận dần biến thành màn Long Hưng đơn phương chuốc rượu mấy gã đàn ông, rất nhanh Tô Bằng đã không chịu nổi nữa.
Rượu vào thì bốc, dù uống ngày càng chậm nhưng trông cậu lại ngày càng hưng phấn.
Vốn không hứng thú gì với bia rượu, nhưng giờ cậu cứ một miếng thức ăn một hớp rượu, càng uống càng hăng.
"Tô Bằng, cậu có ổn không đấy? Mặt đỏ như mông khỉ rồi kìa." Long Hưng trêu chọc khuôn mặt đỏ bừng của cậu, "Hay là đừng uống nữa?"
"Uống được!"
Bên cạnh là An Hàm, Tô Bằng với tư cách là đàn ông luôn hy vọng thể hiện mặt phi phàm của mình trước mặt cô gái mình thích. Cậu cố gắng ngồi thẳng người, cứng miệng lắc đầu: "Tớ chỉ là uống rượu vào dễ đỏ mặt thôi."
An Hàm cứ thế chống cằm, nhìn dáng vẻ say rượu của Tô Bằng.
Tô Bằng say rượu cũng không quậy phá, vẫn ôn hòa nhã nhặn, chỉ là mặt đỏ dọa người, và trở nên đặc biệt cố chấp với rượu.
Đột nhiên nhớ lại Quốc khánh năm ngoái, lúc đó Tô Bằng bị cô chuốc say mềm, khi ấy cô chưa nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Tô Bằng không biết tự lượng sức mình.
Giờ nghĩ lại, chắc lúc đó Tô Bằng đã có ý với cô, nên cố tình thể hiện.
"Được rồi, đừng uống nữa."
An Hàm giữ chặt cốc rượu của Tô Bằng: "Uống nữa là cậu không đi nổi về trường đâu."
"Thế tớ về nhà cậu nhé?"
"Nghĩ hay nhỉ." Cô lườm Tô Bằng một cái, "Anh Long bọn họ sẽ đưa cậu về ký túc xá."
"Hơn nữa bố mẹ tớ đặc biệt điểm danh cấm cậu đến nhà tớ rồi."
...
Nửa tiếng sau, ba cô gái nhìn những người bạn trai đã gục xuống bàn ngủ say, ngẩng đầu nhìn nhau, mắt lớn trừng mắt nhỏ.
"Cái này... làm thế nào bây giờ?"
Lâm Thiến rõ ràng chưa từng thấy cảnh tượng này: "Chúng ta cũng không vào được ký túc xá nam mà."
Người duy nhất còn tạm coi là tỉnh táo là Long Hưng cũng đã lảo đảo, đi lại còn khó khăn, không thể nào một mình đưa mấy người kia về ký túc xá được.
"Đưa ra khách sạn (nhà nghỉ) chứ sao, còn làm thế nào được nữa? Anh Long, anh tự về được chứ?"
Nghe câu hỏi của An Hàm, Long Hưng chợt nhận ra đêm nay có thể là một đêm "pháo hỏa liên thiên" (các cặp đôi mây mưa mặn nồng) của người khác.
Còn cậu chỉ có thể lủi thủi về ký túc xá, một mình đối mặt với đêm dài trống vắng, cô đơn và lạnh lẽo.
1 Bình luận