Tập 03

Chương 294: Tô Bằng say rượu

Chương 294: Tô Bằng say rượu

"Không uống được mà cứ cố uống cho cố vào!"

"Cậu chắc chắn là cố ý, thấy nhà trọ tớ có hai phòng nên tìm mọi cách để được ở lại chứ gì!"

Khó khăn lắm mới dìu được Tô Bằng, An Hàm cẩn thận duy trì sự cân bằng mong manh, cố chừa ra một tay để mở cửa phòng trọ.

Tuy có thể đưa ra khách sạn, nhưng rõ ràng về phòng trọ tiết kiệm hơn nhiều.

Hơn nữa chỉ đi ăn cơm thôi nên cả cô và Tô Bằng đều không mang theo căn cước công dân.

"Cậu phải giảm cân đi! Nặng quá..."

Tô Bằng mơ màng nghe thấy tiếng phàn nàn của An Hàm, cậu đưa một tay chống lên tường để đứng thẳng hơn một chút, cố gắng không dồn quá nhiều trọng lượng cơ thể lên người An Hàm nhỏ bé.

Nhưng mà người An Hàm thơm quá...

Cậu có chút mê luyến tì cằm lên đỉnh đầu An Hàm, mũi ngập tràn mùi dầu gội đầu hòa quyện với hương thơm thiếu nữ.

"Cậu đừng có lung lay nữa!"

An Hàm suýt thì đứng không vững, vội vàng một tay nắm tay nắm cửa, một tay ôm chặt eo Tô Bằng.

Vào được trong nhà, cô cẩn thận để Tô Bằng ngồi xuống ghế sofa, sau đó đau đầu nhìn về phía phòng ngủ phụ.

Trong phòng ngủ phụ chỉ có mỗi cái dát giường gỗ, không đệm không chăn không gối, trống huơ trống hoác chẳng thể ngủ được.

Qua hôm nay có thể đi mua chăn đệm, nhưng tối nay Tô Bằng chỉ có thể ngủ sofa thôi, lại còn phải đắp chăn điều hòa mùa hè của An Hàm, không biết có bị cảm không nữa.

"Cậu ngủ tạm ở đây đi, dù sao ghế sofa cũng khá rộng, tớ đi lấy chăn cho cậu."

Trước khi đi bố mẹ còn ngàn lần dặn dò cô không được đưa người khác về nhà, thế mà chưa qua nửa ngày, trong nhà đã có một người đàn ông to xác dọn vào.

Lại còn là loại người đang thèm khát cơ thể cô nữa chứ.

An Hàm thực ra cũng hơi chột dạ, sợ Tô Bằng mượn rượu làm càn với mình. Nhưng khi lấy chăn điều hòa từ phòng ngủ ra, cô phát hiện Tô Bằng đã buông thõng hai chân nằm nghiêng trên sofa, mày nhíu chặt, trạng thái tệ đến mức đừng nói là làm gì cô, e là ngồi dậy cũng khó khăn.

Tô Bằng trong trạng thái này, e là chẳng làm ăn gì được.

Cô thở phào nhẹ nhõm, đắp chăn lên người Tô Bằng, rồi ngồi xổm xuống, hơi vụng về cởi giày tất cho cậu.

May quá, không có mùi chân... nhưng cô vẫn ghét bỏ đá đôi tất và giày vào gầm bàn trà.

Xem ra Tô Bằng say thật rồi.

Trong lòng đang thấy may mắn, cô chợt nhận ra có ánh mắt đang nhìn lên má mình. Nhìn theo hướng đó, cô thấy Tô Bằng đã mở mắt từ lúc nào, đang lẳng lặng quan sát cô.

Cảnh giác lại dâng lên rồi!

Tô Bằng với hơn một trăm điểm hảo cảm dành cho An Hàm thì không biết sẽ làm ra chuyện gì đâu!

"Cậu..."

"Lấy giúp tớ chai nước." Giọng Tô Bằng khàn khàn, nhìn chai nước khoáng trên bàn trà.

An Hàm vươn tay mở nắp chai nước rồi đưa qua, sau đó ngồi phịch xuống bàn trà bằng kính, cúi đầu nhìn Tô Bằng.

"Sau này cậu cũng không được uống rượu nữa." Cô cau mày, không thích nhìn thấy dáng vẻ say khướt của Tô Bằng chút nào.

"Ừ." Tô Bằng dựa vào tay vịn sofa, miễn cưỡng chống nửa người trên dậy, ừng ực tu hết sạch một chai nước.

Lúc này não bộ cậu mới tỉnh táo hơn được nhiều, nhưng sâu trong đầu vẫn truyền đến từng cơn đau nhói, khiến cậu vô cùng khó chịu.

"Mới uống có năm sáu chai thôi mà... Rõ ràng không uống được còn cậy mạnh."

An Hàm lầm bầm. Đổi lại là cô, vừa ăn vừa nói chuyện, uống từ từ thì một thùng bia chắc cũng chưa hạ gục được cô.

Lần trước trong tiệc sinh nhật Long Hưng là do cô uống quá vội nên mới vô tình bị say.

"Trước đây anh Long không bao giờ ép rượu người khác đâu, hôm nay là do tâm lý mất cân bằng thôi, cậu đừng trách anh ấy."

"Tối ngủ đừng cởi quần áo nhé, chăn mỏng lắm, tớ sợ cậu bị cảm."

"Đợi chút, tớ đi lấy khăn mặt lau mặt cho cậu."

An Hàm vội vàng đứng dậy, chạy bước nhỏ vào nhà vệ sinh, lát sau mang ra một cái khăn mặt ướt, ấn lên mặt Tô Bằng, ra sức lau chùi trên dưới trái phải.

Lần trước say rượu ở ký túc xá hồi Quốc khánh, hình như cô cũng chăm sóc Tô Bằng thế này.

Nhớ lại chuyện năm ngoái, cô tò mò hỏi: "Quốc khánh năm ngoái, có phải cậu đã nhắm trúng tớ rồi không?"

Trong trạng thái say rượu, Tô Bằng trả lời không cần suy nghĩ: "Có một chút, lúc đó cậu đã rất đáng yêu rồi."

Đáng yêu... An Hàm lúc đó tuyệt đối không thể gọi là xinh đẹp, cũng chỉ có thể dùng từ này để hình dung thôi.

"Ưm, thế thì cậu cũng biến thái phết đấy..."

Lúc đó độ hảo cảm của Tô Bằng với cô cũng chưa cao, cô cũng chẳng xinh, càng chưa bị phát hiện là con gái, thế mà Tô Bằng lại ăn tạp thế cơ à.

"Được rồi, ngủ nhanh đi, ngủ một giấc dậy là khỏe ngay." An Hàm vươn vai, cũng bắt đầu thấy buồn ngủ.

"Đợi tí, tớ đi tắm cái đã."

Tô Bằng chống tay đứng dậy, vịn vào lưng ghế sofa để đứng thẳng. Ý thức cậu vẫn còn khá tỉnh táo, nhưng bước chân thì phiêu diêu, đi một bước loạng choạng ba bước.

An Hàm thực sự lo tên này chưa đi đến nhà vệ sinh đã ngã sấp mặt, vội vàng sán lại gần, nâng cánh tay cậu lên, giữ vững cơ thể cậu.

"Đừng có tắm rồi ngủ quên trong đấy đấy nhé."

"Ừ..."

Người An Hàm không ngừng run lên, quay đầu lại nhìn mới phát hiện mũi miệng Tô Bằng đang hướng thẳng vào dái tai nhạy cảm của cô. Giữa những lời nói và nhịp thở, hơi thở nóng hổi nặng nề liên tục phả vào tai cô.

Cảm giác ngứa ngáy nhẹ khiến cô thấy khó chịu, sắc đỏ từ vành tai lan dần ra khắp đôi má.

Cô đang cố gắng đỡ lấy cơ thể Tô Bằng, nhưng thực tế trông giống như đang được Tô Bằng ôm vào lòng hơn. Cô bị bao bọc bởi mùi rượu nồng nặc và nhiệt độ cơ thể nóng rực của Tô Bằng.

Trong đầu cũng chẳng nghĩ ngợi chuyện kỳ quái gì, nhưng cơ thể lại dần nóng lên, hơi thở thỉnh thoảng kích thích vào dái tai càng khiến cô cảm thấy tê dại dị thường.

Khó khăn lắm mới đưa được Tô Bằng vào nhà vệ sinh, An Hàm chợt nhớ ra trong nhà không có khăn mặt dự phòng.

"Tớ đi mua khăn mặt cho cậu, đợi tớ chút."

Cô vừa định đi thì thấy Tô Bằng đã cầm lấy khăn tắm của cô, lảo đảo đi vào trong phòng tắm được ngăn cách bởi cửa kính.

"Thôi cũng được..."

Đằng nào mua cái khác là xong.

An Hàm bất lực lắc đầu, lại thấy Tô Bằng đã bắt đầu cởi quần áo như chốn không người.

Cô không có vẻ e thẹn như những cô gái bình thường khi nhìn thấy cơ thể đàn ông, dù sao ở ký túc xá nam cô đã nhìn Tô Bằng sạch sành sanh từ lâu rồi.

Dựa lưng vào khung cửa, cô tiếp tục dặn dò: "Ném quần áo ra đây, trong đó không có đồ để thay đâu, đừng làm ướt."

"Ừ."

Tô Bằng lúc mặc quần áo trông thư sinh, nho nhã, nhưng khi cởi áo ra, để lộ cơ bắp săn chắc, lại mang đến cảm giác tương phản mãnh liệt.

Nhìn cái rãnh bụng V-cut kia, nhìn cái eo thon săn chắc kia xem~

An Hàm không hề né tránh mà ngắm nhìn rãnh V-cut đó, đó chính là vóc dáng mà cô từng theo đuổi.

Cơ bắp của Tô Bằng không cuồn cuộn như đá tảng giống vận động viên thể hình, cũng không tạo cảm giác áp bức mạnh mẽ, cơ bắp của cậu mang đường nét mượt mà, phù hợp với thẩm mỹ của người thường hơn.

Đón lấy chiếc áo ném ra từ phòng tắm, An Hàm cũng không định đứng nhìn Tô Bằng cởi quần tiếp, cô lấy cái chậu bên cạnh đặt xuống đất: "Ném vào chậu là được."

Mấy bộ quần áo này lát nữa Tô Bằng còn phải mặc, không thể ném thẳng xuống đất được.

Rời khỏi nhà vệ sinh, An Hàm lầm bầm: "Nếu hệ thống mà bình thường chút, không chừng mình cũng có được vóc dáng như Tô Bằng rồi..."

"Mặc dù... theo một ý nghĩa nào đó, thì hiện tại mình có thể có được thân xác cậu ấy bất cứ lúc nào."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!