Tập 03

Chương 97: 317. Quán bar

Chương 97: 317. Quán bar

“Tô Bằng, Tô Bằng~ Có phải quán bar là nơi có rất nhiều người quẩy, loa bass cứ đập bùm bùm bùm liên tục không?”

“Đó là club.”

“Tô Bằng, Tô Bằng! Ở quán bar có phải có mấy loại rượu giá mấy chục triệu một chai không?”

“Hàng Taobao ấy mà, vài triệu một chai.”

“Thế bên ngoài quán bar có người ‘hốt xác’ thật không?”

“Dù sao thì tớ chưa thấy bao giờ.”

Từ bé đến lớn, An Hàm đã luôn tò mò khôn xiết về quán bar, nhưng nơi này lại bị bố mẹ cô ma quỷ hóa, cũng thường xuyên bị chỉ trích trên các diễn đàn mạng.

Thế nhưng, điều đó ngược lại càng khiến cô tò mò hơn.

Buổi chiều tối sau khi ăn lẩu và bánh kem, cùng bạn bè đón sinh nhật xong cũng mới chín giờ tối, An Hàm vin vào cớ hôm nay là sinh nhật mình, lại có một đám bạn đi cùng nên không lo gặp nguy hiểm, bèn nảy ra ý định đến quán bar mở mang tầm mắt.

Thế nhưng ý tưởng này vừa đưa ra lại chẳng được ai hưởng ứng, cuối cùng, cô đành phải lôi kéo Tô Bằng, hai người cùng đến một quán bar gần đó.

“Tớ còn tưởng cậu chỉ tò mò thôi, ai ngờ lại muốn đi thật.” Tô Bằng khẽ thở dài: “Cậu phải phân biệt rõ quán bar và club chứ, mà nếu đi một mình thì tốt nhất đừng đến những nơi thế này.”

“Hôm nay sinh nhật tớ mà~”

Sải bước dưới màn đêm và ánh đèn đường, An Hàm người thì nhỏ, chân lại ngắn hơn Tô Bằng một đoạn, nên đành phải rảo bước, líu ríu đi theo bên cạnh cậu, mắt sáng lấp lánh vẻ tò mò.

“Một mình tớ chắc chắn không dám đi rồi, ở ngoài tớ không bao giờ uống rượu đâu.”

“Tớ chỉ tò mò không biết cocktail có ngon không, muốn đến trải nghiệm không khí một chút thôi.”

Cô tìm lý do và viện cớ cho mình, đồng thời nhắc nhở Tô Bằng: “Cậu đừng uống nhé, tớ chỉ nếm thử thôi.”

“Tớ biết rồi.”

Tô Bằng đã quá quen với cái tính nghĩ gì làm nấy của An Hàm, bất giác đưa tay xoa đầu cô, cười vừa bất đắc dĩ vừa dịu dàng.

“Tớ còn định rủ cả anh Long với Tuấn Kiệt đi cùng, như thế sẽ an toàn hơn.”

“Không loạn đến thế đâu, nhất là cái quán mà cậu chọn này.”

Quán bar An Hàm chọn nằm ngay gần trường, cách căn hộ cô đang thuê cũng chẳng mấy bước chân.

Ban đầu cô còn hơi thắc mắc về lời nói của Tô Bằng, nhưng khi ngẩng đầu nhìn cửa tiệm nhỏ ngay trước mắt, cô có phần sững sờ.

Nói là quán bar, chứ trông chẳng khác nào một tiệm trà sữa...

Tô Bằng đẩy cửa kính ra, dẫn An Hàm đang ló đầu ngó nghiêng, mặt vừa tò mò vừa có chút rén đi vào trong.

“Chào mừng.”

Ở quầy bar dài, một người thanh niên không biết là ông chủ hay nhân viên phục vụ cất tiếng chào mà chẳng thèm ngẩng đầu.

An Hàm đảo mắt một vòng quanh cách bài trí trong quán, trên đầu hiện ra một dấu chấm hỏi.

Quán này bé tí tẹo, chỉ một quầy bar và ba chiếc bàn chữ nhật cho bốn người đã lấp đầy không gian. Thoạt nhìn ánh sáng có hơi mờ ảo, mang chút không khí của một quán bar trong tưởng tượng, nhưng nhạc nhẽo bên tai lại du dương nhẹ nhàng, hoàn toàn không thể “quẩy” nổi.

Trong quán cũng chỉ có hai vị khách, đang vừa ăn xiên nướng vừa tán gẫu.

“Đây là một dạng pub nhỏ thôi.”

Tô Bằng giải thích cho An Hàm một câu, rồi dẫn cô đến trước quầy bar: “Gọi hai ly uống thử rồi về nhé?”

“Ừm...”

Cứ tưởng sẽ là sàn nhảy lớn để quẩy, có mỹ nữ nhảy múa, giống như khung cảnh trong phim 《Tôi không phải dược thần》.

Ai dè quán này lại giống như sự kết hợp giữa tiệm trà sữa và quán đồ nướng, nhìn thực đơn trên quầy, ngoài các loại cocktail ra còn có đủ thứ đồ ăn vặt và xiên nướng.

“Nghe nói ông chủ là một đàn anh tốt nghiệp mấy năm trước, hồi World Cup tớ từng đến đây xem rồi, khách đông đến mức không có lối đi luôn.”

Chàng trai trong quầy ngẩng đầu lên bổ sung: “Hồi CKTG với TI cũng có không ít người đến xem, mỗi người ba mươi tệ, tặng một ly rượu và một đĩa đồ ăn vặt tổng hợp.”

Quán pub nhỏ có một màn hình cực lớn treo trên trần nhà, An Hàm gần như có thể tưởng tượng ra cảnh mọi người tụ tập xem thi đấu, rồi cả quán hò reo sung sướng khi đội tuyển mình yêu thích giành chiến thắng.

Cô tùy tiện gọi hai ly rượu, sau đó có hơi chật vật mới kiễng chân ngồi lên được chiếc ghế cao.

Ghế cao quá, mũi chân cô còn chẳng chạm nổi xuống đất, khiến cô phải căng mặt, nơm nớp lo sợ sẽ bị ngã.

Tô Bằng cũng ngồi xuống bên cạnh, một tay chống cằm tựa vào quầy bar, ánh mắt dịu dàng nhìn ngắm vẻ mặt cái gì cũng tò mò của An Hàm.

Trông đáng yêu thật, như một chú mèo con vừa mới bò ra khỏi ổ, đang ngẩng đầu lảo đảo bước đi để quan sát thế giới mới.

“Gọi thêm đồ nướng không?”

“Thôi khỏi, vừa nãy ăn lẩu với bánh kem no căng cả bụng rồi...”

An Hàm lắc đầu từ chối, nhưng ánh mắt lại bị anh chàng đang pha chế rượu thu hút.

Hồi cấp hai, sau khi xem được video về các bartender trên mạng, cô đã kinh ngạc như thấy người trời, cảm thấy đây quả là nghề nghiệp ngầu nhất trên đời~

Lúc đó cô thậm chí còn định tốt nghiệp cấp hai sẽ đăng ký một lớp đào tạo pha chế, đi thi lấy chứng chỉ, sau này cũng làm bartender, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn học hết cấp ba rồi lên đại học.

Ấy thế mà An Hàm lại phát hiện kỹ thuật pha chế của anh chàng này chẳng có gì là ngầu lòi cả... chỉ là một chai rượu mạnh không biết tên cộng thêm Coca, rồi khuấy khuấy đảo đảo một chút là xong.

“Xong rồi đây.”

Cô hơi thất vọng nhận lấy ly rượu, khẽ nhấp một ngụm, rồi đôi mắt sáng rỡ lên.

Gần như không nếm ra vị rượu, trong ly còn có chút bọt khí lăn tăn của Coca, uống vào cứ như một ly nước giải khát ngon lành.

Thế là cô tu ừng ực vài hơi đã cạn sạch.

Tô Bằng giật giật mí mắt: “Cậu uống từ từ thôi, đừng để say đấy.”

“Đây chẳng phải là nước ngọt sao? Với lại tửu lượng của tớ tốt lắm.”

An Hàm ợ một cái, sắc mặt lại không kiềm được mà bắt đầu ửng hồng.

Nhưng cô chẳng hề nhận ra trạng thái của mình, thấy ly thứ hai cũng được đặt lên bàn, cô lại khẽ nhấp một ngụm, rồi lại tu ừng ực vài hơi cạn sạch.

“Chết rồi, muốn đi vệ sinh...”

“Cậu uống kiểu này dễ say lắm.”

“Tửu lượng của tớ tốt lắm biết không hả? Độ cồn này chắc còn chưa cao bằng bia nữa.”

An Hàm dừng một chút, rồi lại hào hứng gọi rượu tiếp.

“Không phải đã bảo chỉ mua hai ly uống thử thôi sao?” Tô Bằng đè lại bàn tay nhỏ đang phấn khích của cô.

“Khó khăn lắm mới đến đây một lần, lại còn là sinh nhật tớ, cậu không thể để tớ uống cho đã một bữa à?”

Tô Bằng đã lường trước được kết quả, vốn định ngăn cản, nhưng nhìn vẻ mặt vui sướng của An Hàm, cậu đành cười bất đắc dĩ: “Vậy cậu uống đi.”

Khuyên thì cũng chẳng được, chi bằng cứ để An Hàm uống say đến lúc mặt mũi ngơ ngác, đợi đến hôm sau tỉnh lại trong tình trạng mất trí nhớ tạm thời, đầu đau như búa bổ thì sẽ biết sợ là gì.

Tô Bằng đã sớm đọc vị được An Hàm, nắm chắc cô trong tay.

...

“Tô Bằng~ chóng mặt quá đi...”

“Ưm~ tự nhiên chóng mặt quá... ợ!”

Chú mèo con tham ăn úp mặt vào lồng ngực Tô Bằng, hai tay bám lấy vai cậu, đầu lắc lư nhè nhẹ, miệng phát ra những tiếng ư ử không rõ nghĩa.

“Ngốc thế này, nói không ngoa chứ lừa lên giường được hai lần.”

“Đúng là chẳng có chút phòng bị nào với tớ cả.”

Tô Bằng khẽ càu nhàu, một tay đỡ lấy người An Hàm, một tay quét mã thanh toán.

Cậu liếc nhìn những vị khách khác trong quán, rồi lại nhìn ánh mắt như đang nhìn một tên tra nam của anh chàng nhân viên, vẻ mặt cứng đờ.

“Tớ là bạn trai của cô ấy.” Tô Bằng thuận miệng giải thích một câu, để khỏi bị đồn ra ngoài làm ảnh hưởng danh tiếng.

Cậu bắt đầu đau đầu không biết làm sao để đưa An Hàm về nhà, trông bộ dạng toàn thân mềm nhũn này của cô, có lẽ đứng cũng không vững, e là chỉ có thể bế về thôi.

May mà, thứ cậu đang bế bây giờ không phải là bình gas, mà là một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu.

Nhất thời, sức lực bỗng cuồn cuộn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!