Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 251: 470. Cầu hôn

Chương 251: 470. Cầu hôn

Khoác tay Tô Bằng, An Hàm rúc sát vào người cậu, tâm trạng vui vẻ, bước chân nhẹ tênh đi trên khu phố buôn bán quen thuộc của thị trấn.

Gò má cô đã ửng lên một màu hồng phớt, chẳng dám ngẩng đầu nhìn vào mắt Tô Bằng mà cứ cúi gằm, trong đầu ra sức tưởng tượng xem lúc được cầu hôn thì mình nên hành động thế nào để không tỏ ra là mình đang mong lắm rồi.

Ấy thế mà Tô Bằng lại đang lo sốt vó, cậu chốc chốc lại liếc nhìn gương mặt ửng đỏ đầy e thẹn của An Hàm, chốc chốc lại hoảng hốt đưa mắt nhìn các cửa hàng xung quanh, dường như đoán được đôi chút, nhưng lại chẳng đoán ra hoàn toàn.

Trông An Hàm có vẻ mong đợi lắm...

Nhưng lại không giống kiểu chủ động trêu ghẹo như những lúc cô lên cơn.

Lỡ như làm An Hàm vỡ mộng, chẳng phải mình sẽ chết không toàn thây tại chỗ hay sao?

Tô Bằng vắt óc nhớ lại những lời mình đã nói lúc ăn sáng, hình như cũng đâu có nói câu nào dễ gây hiểu lầm đâu nhỉ?

“Lại sắp Tết rồi ha...”

Mấy hôm trước không khí Tết vẫn chưa đậm đà lắm, nhưng hôm nay, khắp các con đường, ngõ hẻm đã treo đèn lồng đỏ rực, trên phố còn giăng từng hàng biểu ngữ đỏ tươi với dòng chữ “Mừng Xuân Mới”, các cửa tiệm ven đường cũng đã lần lượt trang hoàng mặt tiền bằng sắc đỏ. Thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng pháo diêm, tiếng pháo nổ, thậm chí giữa ban ngày ban mặt cũng nghe được tiếng pháo hoa đì đùng ở phía xa.

Mấy món ăn vặt ở các quán ven đường cũng tăng giá một hai tệ, đám xe ôm ba bánh tư nhân thì nhan nhản khắp nơi, giá cũng có thể tăng gấp đôi.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?”

An Hàm đưa miếng bánh hàu chiên ăn dở cho Tô Bằng: “Nếm thử đi, ngon lắm, mỗi tội hơi dầu.”

“Cậu không ăn nữa à?”

“Tớ hơi no rồi, với lại tớ còn xiên bạch tuộc viên nữa mà.”

“Ừm.” Tô Bằng lúng túng nhận lấy miếng bánh, cậu liếc nhìn nụ cười ngọt ngào đầy mong đợi của An Hàm, ngập ngừng mãi không biết nên mở lời thế nào.

Một lát sau, cậu thấy mình nên hỏi thẳng, chứ không nên đứng đây ngốc nghếch tự dọa mình.

“An Hàm, có phải cậu đang hiểu lầm gì đó không...”

Tô Bằng dè dặt hỏi: “Tớ thấy cậu có vẻ mong đợi lắm, còn gội đầu với lựa quần áo kỹ càng rồi mới ra ngoài nữa.”

“Hả?”

An Hàm ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu, khựng lại một lúc rồi mới nhận ra mình đã hiểu sai ý Tô Bằng.

Gương mặt vốn đã hơi ửng hồng giờ đây vì xấu hổ và ngượng ngùng mà đỏ bừng lên, cô luống cuống chân tay lùi lại hai bước, lắc đầu nguầy nguậy: “Không! Làm gì có!”

Chẳng lẽ lại bảo là tớ tưởng cậu định cầu hôn à?

Thế thì khác nào tự vạch áo cho người xem lưng, rằng mình mong lắm rồi.

“Không có à...” Tô Bằng nhìn kiểu gì cũng không thấy An Hàm đang nói thật.

Nhưng nhìn biểu hiện của An Hàm, cậu cũng mường tượng ra được phần nào.

“Ừm! Thật sự không có!”

An Hàm gật đầu lia lịa.

[Lựa chọn một: Tự mình chủ động thực hiện một màn cầu hôn khiến Tô Bằng hài lòng. Phần thưởng: Nhẫn cưới kim cương

Lựa chọn hai: Bị động đón nhận một màn cầu hôn khiến bản thân hài lòng. Phần thưởng: Một hộp trang sức xinh đẹp

Lựa chọn ba: Không cần cầu hôn. Phần thưởng: Điểm thuộc tính ngẫu nhiên]

Nhìn cái hệ thống biệt tăm biệt tích bỗng dưng xuất hiện góp vui vào đúng lúc này, khóe mắt cô giật giật.

Dạo này, tần suất hệ thống kích hoạt nhiệm vụ là khoảng hai, ba tháng một lần, có lúc thì yêu cầu cô và Tô Bằng mở khóa tư thế mới, có lúc thì bắt cô trêu chọc đồng nghiệp trong công ty, cũng có những nhiệm vụ quá xấu hổ khiến cô chọn buông xuôi để rồi nhận được một điểm thuộc tính chịu đựng...

Thế nên Tô Bằng mới ngày càng cảm thấy sắp không đỡ nổi cô nữa.

Còn lần này, An Hàm lại thấy đắn đo với nhiệm vụ lạ thường.

Cô làm sao mà biết màn cầu hôn khiến Tô Bằng hài lòng là như thế nào? Đã thế còn phải do cô chủ động...

Cô cũng không biết màn cầu hôn do Tô Bằng chuẩn bị có làm cô hài lòng hay không, hơn nữa, quỷ mới biết cậu ta có chuẩn bị hay chưa.

Nhiệm vụ này mà xuất hiện sớm hơn vài phút, chắc chắn cô đã không trả lời dứt khoát là “Không có” rồi!

Còn về phần thưởng... An Hàm trước nay vốn không có hứng thú với các loại trang sức, cô cũng từng tìm hiểu trên mạng về cú lừa thế kỷ mang tên kim cương rồi, nên cô chẳng mảy may quan tâm đến phần thưởng, chọn nhiệm vụ chẳng qua chỉ vì không muốn bị cộng thêm điểm thuộc tính ngẫu nhiên mà thôi.

Thêm tí điểm vóc dáng nữa là cô sắp lên cúp D đến nơi rồi.

Thêm một lần điểm chịu đựng nữa, sau này Tô Bằng chắc phải coi việc đó như nộp tô mất.

Điểm quyến rũ cũng đã khiến cô phải từ chối đàn ông nhiều đến mức sắp mắc hội chứng sợ trai rồi... Trời mới biết hồi đi thực tập, cứ dăm ba bữa lại bị người ta bắt chuyện tỏ tình nó phiền đến mức nào.

...

Thời gian đếm ngược vẫn còn, An Hàm nghĩ mình nên chuẩn bị trước một chút, hỏi dò ý Tô Bằng xem sao.

Như thể coi xiên đồ ăn vặt là cái hệ thống trời đánh, cô dùng tăm xiên một viên bạch tuộc, hung hăng bỏ vào miệng nhai.

Nói là bạch tuộc viên chứ thực ra toàn bột là bột!

Một phần hơn hai chục tệ, đắt cắt cổ mà đến một mẩu râu bạch tuộc cũng không thèm cho!

An Hàm, người sắp bị nhiệm vụ của hệ thống ép cho mắc chứng rối loạn lựa chọn, quả thực càng thêm tức tối.

Tô Bằng quan sát biểu cảm vừa ngơ ngác luống cuống, lại vừa có chút bực bội của An Hàm.

Cậu phát hiện ra đã có mấy lần, sau khi An Hàm có biểu cảm tương tự, cô nàng này sẽ trở nên chủ động lạ thường, chẳng biết học được ở đâu ra mấy trò, mấy tư thế mới để hành hạ cậu.

Nghĩ đến lại thấy cũng khá mong chờ...

“Tô Bằng!”

“Ừm!”

Tô Bằng lập tức vào tư thế sẵn sàng.

“Cậu thấy một màn cầu hôn thì nên diễn ra như thế nào?”

Còn tưởng sắp được làm chuyện đồi bại, ai ngờ lại là giục cưới!

Cậu bị hỏi bất ngờ, nhất thời không biết nên mở lời ra sao: “Cầu hôn...”

Vì hai người đã sớm bàn bạc là sẽ đi đăng ký kết hôn vào đúng ngày Tô Bằng tròn hai mươi hai tuổi, nên cậu hoàn toàn không nghĩ tới chuyện cầu hôn.

Nhưng nghe giọng điệu của An Hàm, có vẻ cô rất coi trọng nghi thức này, xem ra bây giờ cậu bắt buộc phải nghĩ đến nó rồi...

“Chắc là... phải lãng mạn lắm nhỉ?”

Cậu trả lời một cách không chắc chắn.

“Còn gì nữa không?”

“Thế cậu thấy sao?”

Tô Bằng nghe ra được sự khẩn thiết trong giọng nói của An Hàm.

Việc cầu hôn phải được đưa vào lịch trình thôi!

“Tớ thấy...” An Hàm lộ vẻ mờ mịt, “Tớ không biết nữa.”

Trước đây cô chưa từng nghĩ mình sẽ được cầu hôn, chỉ gần đây sau khi bàn chuyện đăng ký kết hôn, cô mới đột nhiên nảy sinh ảo tưởng về việc này.

Thực ra có cầu hôn hay không cô cũng không quá để tâm, có thì tốt, không có cũng chẳng sao, chỉ là nếu chọn lựa chọn ba thì có thể sẽ rước thêm phiền phức vào người.

Thong thả dạo bước trên phố, nhìn đồng hồ đếm ngược sắp kết thúc, An Hàm bất giác thở dài một tiếng.

Thôi thì chọn nhiệm vụ một vậy? Quỷ mới biết Tô Bằng có định cầu hôn hay không, chi bằng mình cứ nắm đằng chuôi cho chắc.

Còn về chiếc nhẫn kim cương làm phần thưởng... Cái thứ nhân tạo được, toàn dựa vào marketing để thổi giá mà cũng đòi làm phần thưởng cho lựa chọn một á? Nó có xứng không? Chê!

“Hơi mệt rồi, tìm chỗ nào nghỉ một lát đi?”

Tuy mới ra ngoài chưa đầy một tiếng, nhưng An Hàm sau khi trải qua cơn rối loạn lựa chọn thì thấy tâm mệt quá.

Mắt Tô Bằng sáng lên, ánh mắt nhanh chóng quét đến một khách sạn bình dân gần đó.

“Vậy chúng ta vào khách sạn thuê phòng theo giờ nghỉ ngơi nhé?”

“Nghỉ ngơi mà vào khách sạn làm...” An Hàm chợt nhận ra ý đồ thật sự của tên này khi rủ cô ra ngoài hôm nay, cô khựng lại, hai má phớt một vầng đào.

Không phải cầu hôn, cũng chẳng phải là đi dạo loanh quanh như lời cậu nói, gọi là hẹn hò thì cũng tạm được.

Nhưng thực chất chỉ là muốn làm chuyện đồi bại mà thôi!

“Cậu đúng là! Đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện này thôi đúng không!”

“Mấy ngày rồi còn gì! Ở nhà cậu tớ đến nắm tay còn không dám!” Tô Bằng hùng hồn phản bác, “Với lại tớ trai tráng khỏe mạnh, chuyện này bình thường mà! Đi không?”

“Đi thì đi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!