An Hàm cũng chẳng hiểu hệ thống nhà mình rốt cuộc là cái thứ của nợ gì, tóm lại là nó chẳng mang lại cho cô lợi lộc hay sự thăng tiến nào, phần lớn phần thưởng đều là mấy thứ kỳ quái.
Thuộc tính tuy đúng là có thể khiến cô thay đổi ngoại hình, nhưng cuối cùng lại biến cô thành một đứa con gái, đạo cụ hệ thống đúng là có tác dụng, nhưng tác dụng phụ lại khiến cô đỡ không nổi, còn kỹ năng thì thỉnh thoảng cũng có cái hữu dụng, nhưng đa số đều có hiệu quả kỳ quặc.
Từ một thằng con trai gầy gò cao gần mét bảy ngon lành, giờ lại bị biến thành một cô gái cúp C, dáng người lồi lõm đâu ra đấy.
“Quả nhiên là hệ thống nữ chính trong phim 18+ mà!”
An Hàm phẫn uất chửi thầm một câu.
Cái thuộc tính thể lực kia, sau đủ mọi loại thử nghiệm và phương pháp loại trừ, cô cũng đã xác định được công dụng của nó.
Đúng là về phương diện đó thật, cái thuộc tính thể lực để cô không dễ bị trâu cày nát ruộng...
Ngay từ lúc chạy bộ mà không nhận thấy sức bền của mình tăng lên chút nào, cô đã đoán được kết quả này rồi, nhưng không ngờ hệ thống lại có thể vô liêm sỉ đến mức này!
Than thở một tiếng, An Hàm gục mặt xuống bàn, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía chỗ ngồi trống không bên cạnh.
Trước đây An Hàm và Tô Bằng vẫn hay ngồi cùng đám bạn cùng phòng cũ, sau này hai người dần tách ra, cả hai thích tìm một góc khuất không người quấy rầy để ngồi học, tiện nói mấy chuyện không ai nghe được.
Nhưng bây giờ, Tô Bằng cũng cúp học rồi.
Mới năm ba thôi mà Tô Bằng đã tìm được công việc thực tập phù hợp với cậu ấy.
An Hàm giờ đây một mình ngồi ở góc lớp, cũng ngại đến ngồi chung bàn với bọn Long Hưng, Vương Thắng. Đã thành con gái rồi, cô cũng biết cứ suốt ngày tụ tập với đám bạn nam thì không hay cho lắm.
Thế là trong lớp học, cô bỗng trở thành kẻ cô đơn lẻ bóng, lẳng lặng nghe giảng, cũng chẳng còn hứng thú với điện thoại.
Khoảng thời gian trên lớp vốn chỉ cần một cái chớp mắt là qua, giờ đây lại khó nhằn như ngồi tù, cô đếm từng giây, nghe từng nhịp thở của chính mình, thời gian trôi qua chậm một cách bất thường.
Tiếng chuông tan tiết ngắn ngủi vang lên, An Hàm vẫn uể oải gục mặt trên bàn.
Còn ba tiết nữa mới đến giờ tan học buổi sáng.
“An Hàm~”
Nhưng điều cô không ngờ là, Lâm Nghệ lại nhân lúc giải lao mà ngồi xuống bên cạnh cô.
Mới lúc nãy còn ủ rũ rệu rã, giờ cô liền đột ngột cảnh giác, ánh mắt dò xét gương mặt không có ý tốt của Lâm Nghệ, mông bất giác nhấc lên, lùi ra xa Lâm Nghệ một khoảng bằng một cái ghế.
“Có chuyện gì không?”
Mấy lần nhiệm vụ bị kích hoạt đều là vì cô bạn này!
Mà toàn kích hoạt mấy cái nhiệm vụ chạm đến giới hạn xấu hổ của An Hàm! Dù giới hạn xấu hổ của cô có linh hoạt co giãn thế nào cũng không chịu nổi hết lần này đến lần khác.
“Không có gì, chỉ là thấy cậu ngồi một mình buồn chán quá nên qua đây ngồi cùng thôi.”
Lâm Nghệ thấy bộ dạng như gặp ma của cô, liền làm bộ đau lòng muốn chết, quẹt quẹt khóe mắt vốn chẳng có giọt lệ nào: “Cậu sợ tớ thế làm gì~”
“Đừng có lại rủ tớ tham gia mấy chuyện kỳ quặc nữa là được.”
“Cái gì mà ‘lại’ chứ?” Lâm Nghệ lườm cô một cái, ghé sát vào bên cạnh, tò mò hỏi: “Tô Bằng xin nghỉ hả?”
“Cậu ấy đi thực tập rồi, mỗi tuần chỉ có thể đến lớp học ba ngày thôi.”
“Tớ đã nói là cậu ấy không thể nào cúp học mà~”
Lâm Nghệ gật gù, nhưng rồi lại hạ thấp giọng, ra vẻ mờ ám thì thầm vào tai An Hàm: “Có phải cậu với Tô Bằng dọn về ở chung rồi không?”
An Hàm sững người, vội vàng lắc đầu chối bay: “Không có!”
“Nghe nói cậu ấy gần một tuần rồi không về ký túc xá.”
“Cậu nghe ở đâu thế?”
Cô vội tìm cớ cho mình: “Tô Bằng chỉ thuê nhà ở ngoài thôi mà.”
Dù sao thì căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, Tô Bằng thuê phòng ngủ phụ còn lại, lời giải thích này rất hợp lý.
Nhưng Lâm Nghệ nhìn vẻ mặt đó của cô, lại để lộ nụ cười đầy ẩn ý mà con gái ai cũng hiểu: “Vậy à~”
Ánh mắt sâu xa đó khiến An Hàm đỏ bừng mặt, cô ngước lên lườm bạn một cái.
“Đừng có hóng hớt chuyện của tớ.”
Cô lập tức đổi chủ đề: “Cậu lo mà nghĩ xem sau này tốt nghiệp làm gì đi, suốt ngày hóng hớt như mấy bà thím trong làng.”
“Tốt nghiệp à... Tớ định thi công chức.”
“Cậu?”
Cái dạng cà lơ phất phơ như Lâm Nghệ mà cũng thi công chức được á?!
“Sao thế? Thành tích của tớ tốt hơn cậu nhiều đấy nhé?”
Cái này thì đúng là cô chưa từng để ý.
An Hàm nghĩ đến thành tích lẹt đẹt ở top dưới của mình, lòng như tro tàn mà gục mặt xuống bàn.
Lâm Nghệ ngồi bên cạnh chống cằm nhìn cô, nghĩ một lúc rồi lại đổi chủ đề: “Cậu có thích ngôi sao nào không? Dịch Dương Thiên Tỉ? Dương Dương?”
“Dịch Dương Thiên Tỉ thì em gái tớ khá thích...”
An Hàm lắc đầu: “Nếu bắt buộc phải nói là thích ai thì chắc là Hồ Ca? Còn có mấy diễn viên gạo cội nữa, ít nhất phim họ đóng thường đều xem được. Ừm, thực ra tớ cũng không hay xem phim, thường chỉ đọc tiểu thuyết thôi.”
“Không đu idol, không cày phim à~ Nhìn cậu thế này chắc cũng chẳng trang điểm... Thế cậu đọc truyện ngôn tình à?”
“Tớ thích thể loại lịch sử huyền huyễn.”
“Game thì sao? Liên Quân? PUBG?”
“Không chơi, tớ thích Dota hoặc game offline hơn.”
“...”
Lâm Nghệ hơi đau đầu, An Hàm tuy xinh đẹp thật đấy, nhưng sở thích lại toàn của đám con trai.
Điều này khiến hai người hoàn toàn không có chủ đề chung, chỉ đành mặt đối mặt ngơ ngác một lúc, cuối cùng Lâm Nghệ đành bất lực từ bỏ việc bắt chuyện với An Hàm, lủi thủi đứng dậy rời đi.
Nhưng khi An Hàm nhìn bóng lưng cô bạn rời đi, đôi mắt to của cô chớp chớp, tâm trạng trở nên có chút hụt hẫng.
Con người là động vật xã hội, những người bạn từng thân thiết đều dần trở nên xa cách vì sự thay đổi ngoại hình và giới tính của cô, nhưng giờ đây cô lại hoàn toàn không thể hòa nhập vào hội con gái.
Lâm Nghệ cũng có thể coi là bạn của cô, vậy mà lại chẳng có chủ đề gì để nói với nhau.
Có lẽ với nhan sắc hiện tại, cô cũng được coi là hoa khôi của lớp, nhưng bạn bè lại ít đến đáng thương. Trước đây có Tô Bằng ở bên thì chẳng sao cả, bây giờ Tô Bằng bắt đầu bận rộn, không có nhiều thời gian ở bên cô nữa.
An Hàm đảo mắt một vòng quanh lớp, dừng lại ở trên người các bạn học nam.
Cô vẫn thích kết bạn với con trai hơn, nhưng một đứa con gái mà xung quanh toàn là con trai...
“Có lẽ nên thử cày phim, chủ động kết bạn với các bạn nữ xem sao.”
Cô chau mày, tìm kiếm trên điện thoại “làm thế nào để hòa nhập với hội con gái”, sau đó nhanh chóng thấy một bài trả lời có vẻ đáng tin cậy trên Bí Hô.
“Thay đổi tâm thái, đừng tự ti? Khiến bản thân tỏa sáng và ưu tú hơn? Phải tự tin, lạc quan, cũng có thể quan tâm nhiều hơn đến quần áo, ẩm thực, giải trí, hóng hớt...”
An Hàm ngơ ngác đọc hết bài trả lời, suy nghĩ một lát rồi lại mở trang cá nhân của Lâm Nghệ.
Tường nhà Lâm Nghệ toàn là thông tin giảm giá các loại sản phẩm, bình thường cũng không nhận ra cô bạn này lại còn bán hàng online, thỉnh thoảng cũng có vài tấm ảnh phong cảnh lúc Lâm Nghệ đi chơi.
Cô khổ não vò đầu bứt tai.
Khi còn là con trai, cô vốn dĩ chẳng có một người bạn nữ nào, lúc chơi game mà gặp con gái còn thấy phiền, chỉ sợ bị tạ.
Ngoại trừ mẹ và em gái, từ nhỏ đến lớn cô tiếp xúc với con gái cực kỳ ít.
Dù bây giờ đã thành con gái, cô vẫn giữ một thái độ kính nhi viễn chi với những người con gái xa lạ khác, cứ cảm thấy không cùng hội cùng thuyền.
“Hay là, cuối tuần rủ Lâm Nghệ đi leo núi?”
0 Bình luận