Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 137: 257. Buổi sáng thường ngày

Chương 137: 257. Buổi sáng thường ngày

Tô Bằng dần thích nghi với cuộc sống đi làm, mới vài ngày mà chàng trai có ngoại hình đẹp trai, tính cách ôn hòa này đã nhanh chóng kết giao được vài người bạn trong công ty, công việc cũng dần dà vào guồng.

Chỉ là, quãng đường đi làm cả đi lẫn về gần bốn tiếng mỗi ngày thật sự khiến cậu đuối sức. Mới có mấy hôm mà quanh mắt đã có thêm một quầng thâm nhàn nhạt.

Điều kinh khủng là, ngoài bốn ngày thực tập mỗi tuần, ba ngày còn lại cậu vẫn phải ngoan ngoãn lên lớp đi học.

Sáng sớm tinh mơ, Tô Bằng mơ màng mở mắt.

Cậu theo phản xạ nhìn căn phòng ngủ vẫn còn tối om, vươn tay vớ lấy chiếc điện thoại bên cạnh xem giờ.

"Chết rồi!"

Tô Bằng bất chợt bừng tỉnh, cả người bật dậy, nhưng đúng lúc này não cậu mới đột nhiên nhận ra hôm nay mình không cần đi làm.

Cơ thể đang căng cứng của cậu lúc này mới thả lỏng đôi chút, thở phào một hơi.

"Nhưng mà vẫn phải đi học..."

Xoa xoa thái dương đang căng lên, cậu ngáp một cái, định nằm xuống ngủ lại một giấc, nhưng ánh mắt lại bất giác dừng trên người cô gái bên cạnh.

Cô gái mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình làm đồ ngủ, mấy chiếc cúc áo đã bung ra, vạt áo mở rộng để lộ vùng da trắng nõn mịn màng, cả xương quai xanh và một bên vai trần đều lộ ra trong không khí.

Tư thế ngủ của cô không được nhã nhặn cho lắm, chăn đã sớm bị đạp sang một bên, vạt áo sơ mi bị kéo lên, một tay đặt trên vùng bụng nhỏ phẳng lì lờ mờ có cả đường cơ bụng số 11, còn bên dưới là chiếc quần dài màu hồng trắng rộng rãi, không nhìn ra được gì.

Ánh mắt của Tô Bằng nhanh chóng tập trung vào cặp "bánh bao" trước ngực An Hàm.

Cặp bồng đảo ngày thường cao ngất khi An Hàm nằm xuống lại trông như mấy chiếc bánh bao nước mềm oặt. Lúc ngủ cô vốn không mặc nội y, thậm chí cuối tuần ở nhà cũng chẳng muốn mặc, nhưng chiếc áo sơ mi trắng lại có vẻ mỏng manh, điểm lồi lên rõ rệt trên đó khiến Tô Bằng không nhịn được mà nuốt nước bọt.

"Sắp bị vắt kiệt rồi..."

Thế nhưng Tô Bằng lại than một tiếng, vịn trán thở dài, cố gắng dời ánh mắt khỏi người cô gái.

Có một cô bạn gái xinh đẹp quyến rũ ở bên cạnh, thành ra bây giờ chỉ cần lại gần An Hàm là cậu lại cực kỳ dễ "lên nòng", không cẩn thận là phải "chào cờ" ngay. Dù cậu rất muốn dưỡng lại cái eo cho cuộc sống hạnh phúc về sau, nhưng lại không thể kìm nén nổi.

Trời bên ngoài vẫn còn mờ sáng, Tô Bằng kéo chăn đắp lại lên người An Hàm, rồi nằm thẳng, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.

Cậu muốn ngủ lại một giấc mà ngủ không được, vốn dĩ đàn ông con trai lúc sáng sớm thức dậy đã ở trong trạng thái "chào cờ" rồi, lại còn bị thêm một cú sốc thị giác nữa chứ.

"Tô Bằng~ Cậu làm tớ thức rồi..."

Một giọng nói mềm mại như mèo con, lại hơi khàn khàn vang lên bên tai, An Hàm trở mình, ôm chầm lấy cánh tay Tô Bằng, còn khẽ cọ cọ hai cái: "Mấy giờ rồi?"

Tô Bằng vừa mới dằn được cơn bốc đồng xuống, khóe mắt cũng hơi đỏ lên.

"Hơn sáu giờ."

"Cậu không đi làm à~"

"Hôm nay đi học, có thể ngủ tới bảy giờ."

"Ò~"

An Hàm lơ mơ im lặng một lúc, sau đó mở đôi mắt ngấn nước nhưng vô hồn ra, ngơ ngác nhìn Tô Bằng bên cạnh.

Cô tham lam hít một hơi thật sâu, gò má nhanh chóng ửng hồng: "Tối qua tớ có một giấc mơ."

"Mơ gì thế?"

"Mơ thấy bố mẹ cậu nhất quyết không đồng ý cho chúng mình, rồi còn lấy gậy đánh tớ đi, bảo tớ là đồ đào mỏ..."

Tô Bằng cũng xoay người lại, đối mặt với vẻ tủi thân trên gương mặt An Hàm: "Trước đây lòng cậu lớn lắm, suốt ngày đi trêu chọc người khác, có bao giờ nghĩ đến mấy chuyện này đâu."

"Khác chứ, trước đây lỡ chọc giận người nhà cậu thì cùng lắm là xin lỗi, mời một bữa cơm là xong." Đồng tử của An Hàm đột nhiên có tiêu cự, tức tối mắng, "Cậu biết không? Hôm qua chú dì tìm được tới đây là hoàn toàn do Ngô Đổng Minh! Chính là cái thằng đó làm lộ địa chỉ của chúng ta! Nội gián!"

"Phải trị nó một trận! Giờ tớ là con gái không tiện ra tay, cậu làm đi!"

Tô Bằng dở khóc dở cười gật đầu: "Được."

"Bắt nó mặc đồ con gái!"

"???"

"Hồi đó nó bảo tớ mặc đồ con gái thì nó cũng mặc, kết quả tớ thay đồ xong thì nó lại co giò chạy mất! Còn mang cả đồ con trai của tớ đi nữa!"

Mặc dù bây giờ mặc đồ con gái đã là chuyện thường ngày, nhưng lần đầu tiên mặc đồ con gái đã phải ra ngoài, lại còn đụng phải Long Hưng... Đó là lần đầu tiên cô phải phá vỡ giới hạn xấu hổ của mình, cũng chính vì chuyện này mà sau đó cô mới hết lần này đến lần khác phá vỡ giới hạn!

Suy cho cùng, cái nồi này là của Ngô Đổng Minh!

Nếu Ngô Đổng Minh ngoan ngoãn mặc đồ con gái, thì căn hộ kia đã sớm là của cô rồi!

Tô Bằng cũng biết sơ sơ chuyện này, hôm đó An Hàm mặc đồ con gái còn bị cậu bắt gặp ở ban công ký túc xá.

Cậu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Muốn gài Ngô Đổng Minh... phải tìm một lý do mà nó không thể từ chối."

"Cho nó lợi lộc gì đó?" An Hàm đề nghị.

"Cậu chẳng có tí uy tín nào cả, hứa hẹn cho lợi lộc nó cũng không tin đâu."

"Sao lại bảo tớ không có uy tín... Rõ ràng tớ hứa với người khác chuyện gì cũng đều làm mà."

Cô lầm bầm tự bào chữa cho mình, nhưng lại chột dạ xoay người nằm thẳng, không dám nhìn vào mắt Tô Bằng.

Chắc là do trước đây quậy quá nên mới để lại ấn tượng không đáng tin cậy trong lòng mọi người? Dù sao thì số lần cô gài Ngô Đổng Minh cũng nhiều quá rồi.

"Tớ nhớ nó ở trong câu lạc bộ anime à?" Tô Bằng hỏi.

"Cậu mới là bạn cùng phòng của nó đấy nhé? Nó chỉ tham gia vài hoạt động hồi năm nhất thôi, sau này có đi sinh hoạt câu lạc bộ nữa đâu."

Bắt Ngô Đổng Minh mặc đồ con gái... cho dù có gài bẫy để thằng đó tự miệng đồng ý, thì đến lúc lâm trận, chắc chắn nó sẽ hối hận rồi ăn vạ.

Nếu lén mặc cho nó lúc nó đang ngủ thì lại dễ chọc nó tức điên, khiến An Hàm mất luôn người bạn này.

Cái đầu nhỏ của An Hàm nghĩ tới nghĩ lui vài vòng, cuối cùng bất lực kéo chăn lên đến cằm, quyết định ngủ bù nửa tiếng rồiค่อย nghiên cứu vấn đề này sau.

"Thôi bỏ đi, ngủ lại một giấc rồi tính."

Tô Bằng cũng cực kỳ tán thành ý kiến của cô, sau một hồi đối thoại, cậu cũng đã giải trừ được trạng thái "chào cờ", có thể ngủ một giấc ngon lành rồi.

Phòng ngủ chìm vào yên tĩnh, An Hàm miệng thì bảo đi ngủ nhưng lúc này lại lén hé mắt ra một khe hẹp, liếc nhìn Tô Bằng bên cạnh qua khoé mắt.

Tiếng thở của tên này nặng thật...

Tô Bằng thường không ngáy, nhưng lúc ngủ tiếng thở lại đặc biệt nặng nề, may mà bây giờ cô đã dần quen, những lúc buồn ngủ rũ rượi cũng chẳng để tâm.

Nhưng bây giờ An Hàm lại không buồn ngủ lắm, ngược lại, khi hít hà mùi hormone nam tính của Tô Bằng, trong đầu cô lại bắt đầu hiện lên những hình ảnh kỳ lạ, hai chân cũng bất giác kẹp chặt lại.

Cô mím môi, sắc mặt ửng hồng, hé miệng định nói gì đó, nhưng chút ham muốn nhỏ nhoi đó cuối cùng vẫn bị lòng xấu hổ dập tắt.

"Tớ đi vệ sinh một lát."

Thế là An Hàm掀 chăn ra, căng mặt chuẩn bị đứng dậy rời đi.

"Cậu ngủ thêm chút nữa đi, tớ tiện thể tắm luôn."

Cô xỏ dép vào, vội vã rời khỏi phòng ngủ, tiện tay đóng cửa lại.

Thảm quá đi, ngày nào cũng phải làm "thợ thủ công" cho Tô Bằng, Tô Bằng thì sướng rồi, còn lửa trong người mình thì mãi chẳng dập được.

Bây giờ nghĩ lại, cô cũng không biết hồi đó sao Tô Bằng có thể mặt dày nhờ cô giúp được, chẳng lẽ không thấy xấu hổ chút nào à!

Phải đi tắm cho hạ hỏa mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!