Hôm sau sinh nhật của Tô Bằng, Tô Nghị Xương liền rời đi để lo công việc của mình.
Chỉ là tâm trạng mấy hôm nay của Tô Bằng không được tốt cho lắm. Cậu rõ ràng đã đến bệnh viện kiểm tra, thậm chí còn tự mình thử rồi.
Nhưng cứ vào tay An Hàm là cậu lại bị đánh cho tan tác, không chút sức chống cự.
Không chỉ vậy, An Hàm lại có thiên phú khó hiểu ở phương diện này, lần đầu còn vụng về e thẹn, ấy vậy mà lần thứ hai đã thành thục lắm rồi... Không phải cậu yếu, mà là do kẻ địch quá mạnh.
Cũng chẳng biết nên vui hay buồn.
Trưa cuối tuần, An Hàm khoanh tay trước ngực, tựa vào khung cửa chính của câu lạc bộ gym, nhìn mấy người bên trong.
Tô Bằng đang tập squat, thật ra cậu thuộc câu lạc bộ đối kháng, nhưng câu lạc bộ gym không cấm sinh viên khác sử dụng thiết bị, thậm chí còn đặc biệt chào đón.
Vương Dục, chủ nhiệm câu lạc bộ gym, lúc này đang chạy bộ trên máy, còn Long Hưng đáng lẽ ngày nào cũng phải đến tập thì lại chẳng thấy tăm hơi đâu.
Trong phòng tập rộng lớn chỉ có lác đác vài người.
Học kỳ trước còn có một đợt tuyển thành viên mới, nhưng hôm nay trong câu lạc bộ chỉ có một gương mặt lạ hoắc mà An Hàm không quen, xem ra những người khác đã chạy mất dép cả rồi.
Chần chừ một lúc lâu, Vương Dục mới bước xuống khỏi máy chạy bộ, ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh, vẫn là gương mặt lạnh như tiền, nhưng ánh mắt lại mông lung, nhìn về phía cô gái xinh xắn đang đứng ở cửa.
Trông hơi quen, nhưng thật sự không nhớ ra mình quen cô gái này từ bao giờ.
Nhìn qua có lẽ cũng là một người đam mê thể hình, tuy ăn mặc khá kín đáo nhưng vóc dáng lại cân đối thon thả, lồi lõm đúng chỗ.
Liếc nhìn từ trên xuống dưới hai lượt, Vương Dục biết đây là bạn gái của Tô Bằng nên không nhìn nhiều nữa, bèn cầm bình nước lên tu ừng ực nửa bình, sau đó đứng dậy đi hướng dẫn các thành viên khác tập luyện.
An Hàm thở phào nhẹ nhõm.
May mà không bị nhận ra, nếu không mà bị lôi đi tập thì thảm.
“An Hàm.”
Lúc này, Tô Bằng bước thấp bước cao, loạng choạng đi tới trước mặt An Hàm: “Sao cậu lại chạy lên trường thế?”
Hôm nay là cuối tuần, đáng lẽ An Hàm sẽ ru rú trong căn hộ thuê, đợi đến chiều để đi dạo phố cùng cậu.
“Đi ăn cơm chung nha~”
“Đã một giờ rồi mà còn chưa ăn à?”
Cậu nhíu mày, ngước lên nhìn ánh mắt có phần mong đợi của An Hàm, đành nói: “Thôi được, tớ dọn dẹp một lát rồi đi ăn chung.”
“Được!”
Sau khi thân mật hơn với An Hàm, cô nàng này cũng ngày càng dính người.
Tô Bằng không ghét việc cô dính người, chỉ là có hơi đau đầu, và cũng có chút lo lắng cho tương lai.
Căng tin lúc một giờ chiều chẳng thấy bóng dáng sinh viên nào.
An Hàm ra vẻ dìu tay Tô Bằng, vén tấm rèm nhựa bước vào trong căng tin.
Tô Bằng vừa mới tập squat tạ xong, lúc này đi còn không vững, nên cô một mình chạy tới chạy lui chọn món gọi cơm.
Cô bưng hai khay cơm, ngồi sát rạt vào Tô Bằng, nhưng không động đũa mà chỉ nhìn cậu chằm chằm.
“Đừng nhắc nữa...”
An Hàm còn chưa kịp mở miệng, Tô Bằng đã biết cô định nói gì, cậu đành bất lực ôm trán thở dài: “Tối qua là tai nạn thôi.”
“Không sao, mau khỏe nhé, tay tớ không có mỏi đâu.”
An Hàm nén cười an ủi một câu, rồi lại bồi thêm: “Sao lần nào cũng là tai nạn thế?”
Lời an ủi này càng khiến Tô Bằng tức anh ách. Là đàn ông, yếu chỗ nào cũng được, nhưng riêng phương diện này, trước mặt bạn gái thì nhất định phải thể hiện được bản lĩnh.
“Ăn xong tớ lại đi tập gym tiếp.”
“Lại đi nữa á? Đừng có tập thành đô con như anh Long nhé... tớ không thích đô con quá đâu.”
Dáng người của Tô Bằng hiện tại, kiểu mặc đồ vào thì thư sinh gầy gầy, cởi đồ ra thì săn chắc rắn rỏi đầy hoang dại, rất hợp gu của An Hàm.
Thế mà rõ ràng body đẹp thế, vậy mà lại “gà” thế không biết.
“Sẽ không đâu.”
“Vậy tớ ra thư viện đọc sách đây...”
Đã quen với việc ăn cơm cùng nhau, nên dù tạm thời hết chuyện để nói, An Hàm vẫn ăn rất ngon miệng, tâm trạng vui vẻ, dường như cả người đều thả lỏng hơn bình thường.
Chỉ cần ở bên cạnh Tô Bằng, tâm trạng của cô sẽ không tệ đi được, dù có tức giận thì phần lớn cũng chỉ là hờn dỗi vì xấu hổ, đến nhanh mà đi cũng nhanh.
“Mấy hôm nữa tớ phải xin nghỉ phép.”
“Hửm?” An Hàm miệng vẫn còn đang nhai một miếng thịt, ngước mắt nhìn Tô Bằng bên cạnh.
Tô Bằng đắn đo nói: “Phải chuẩn bị chuyện visa rồi.”
“Ồ~”
An Hàm đáp một tiếng, chẳng mấy để tâm mà tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Cô vẫn luôn biết Tô Bằng sẽ đi du học, từ lâu đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi...
Chẳng bao lâu sau, miệng cô đã nhét đầy đồ ăn, hai má phồng lên, khiến cho giọng nói cũng trở nên lí nhí không rõ: “Không đi không được à?”
“Cái gì cơ?”
Cô nuốt đồ ăn trong miệng xuống: “Tớ nói là tốt lắm, ra nước ngoài mạ vàng một lớp, về rồi cũng dễ tìm việc...”
“Mà khoan, nhà cậu không phải có tiền sao? Vào thẳng công ty nhà mình làm là được rồi còn gì.”
Cô lẩm bẩm, không dám nhìn vẻ mặt của Tô Bằng.
Chuyện Tô Bằng đi du học đã được quyết từ hồi cấp ba, là do gia đình yêu cầu. Trước đây cậu cũng không có cảm giác gì ác cảm với việc đi du học, chỉ cần đi theo con đường gia đình đã vạch sẵn thì cuộc đời cậu tám chín phần mười sẽ thuận buồm xuôi gió.
Nhưng bây giờ...
“Còn bao lâu nữa thì cậu đi?”
“Tháng Tám.”
“Vậy thì còn lâu mà... sao làm visa sớm thế.”
“Chuẩn bị chút giấy tờ thôi.”
Tô Bằng quan sát vẻ mặt của An Hàm, nhưng không nhìn ra được cảm xúc gì nhiều.
Điều này trái lại càng khiến cậu không yên tâm.
Thời gian này quan hệ với An Hàm ngày càng thân thiết, An Hàm cũng thể hiện mặt dính người của mình, cậu có chút lo lắng sau khi ra nước ngoài, An Hàm sẽ buồn bã một thời gian dài.
“Cậu cũng đi à?”
“Tớ nói rồi mà, trước đây ba tớ từng muốn cho tớ đi, nhưng hồ sơ visa làm giả nên bị từ chối một lần, còn bị cấm mười năm nữa.”
An Hàm cười tủm tỉm ngẩng đầu lên: “Ba tớ cũng đang làm việc ở Anh đấy, đến lúc đó tớ bảo ông ấy chiếu cố cậu nhiều vào.”
“Chưa chắc đã ở cùng một thành phố...”
Tô Bằng nghĩ, nếu để bố vợ tương lai chiếu cố mình, tám phần là sẽ bị ghét bỏ chèn ép mỗi ngày cho xem.
“Cũng đúng.”
Cậu nhìn gương mặt An Hàm, vẫn nhíu mày có chút rối rắm lo lắng.
“Hay là... tớ không đi nữa nhé?”
“Tùy cậu thôi.”
An Hàm luôn giữ vẻ mặt cười tủm tỉm, cô cố gắng hết sức để đầu óc không nghĩ đến chuyện này, tránh cho Hệ thống lại thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, đầu óc cô vẫn không kìm được mà bắt đầu suy nghĩ.
Hay là giữ Tô Bằng ở lại đi? Đối với Tô Bằng thì đi du học hay không chắc cũng chẳng khác gì nhau nhỉ? Dù gì sau này cũng sẽ tiếp quản công ty của gia đình...
Nếu mình chủ động nói, lại làm bộ đáng thương một chút, có lẽ Tô Bằng sẽ ở lại.
Nhưng cô lại nhíu mày, dùng đũa chọc mạnh mấy cái vào viên thịt sư tử đầu trong khay cơm như để trút giận.
Dù gì cũng đã làm đàn ông hai mươi năm! Chỉ là xa nhau một thời gian thôi mà, sao lại ủy mị sến sẩm thế này!
Cô đột nhiên nhận ra, thời gian ở bên Tô Bằng càng lâu, tính độc lập của cô dường như càng bị bào mòn, dần dần bắt đầu quen với sự tồn tại của Tô Bằng, quen với việc dựa dẫm vào cậu.
Chắc chắn là Hệ thống lại đang ảnh hưởng đến suy nghĩ của mình, muốn biến mình thành một người phụ nữ yếu đuối không thể rời xa đàn ông!
Hệ thống chó chết!
Bộ dạng mày chau mặt ủ, cau có nhăn nhó của An Hàm đã bị Tô Bằng thu hết vào đáy mắt.
0 Bình luận