Tập 03

Chương 139: 359. Mặc đồ nữ

Chương 139: 359. Mặc đồ nữ

"Điểm danh."

An Hàm nhìn vị giáo sư già lôi sổ điểm danh ra, hơi ngớ cả người.

Ghê thật! Giáo sư già đức cao vọng trọng mà cũng chơi trò này!

Cô nàng liếc nhìn hàng ghế trống trơn phía trước, không nhịn được mà phì cười.

"Anh Long và đồng bọn toi rồi!" Cô hả hê cười, rút điện thoại ra gọi voice cho Long Hưng, "Bọn họ mới đi chưa được bao lâu, chắc vẫn chạy về kịp."

Báo tin cho Long Hưng chạy về là một chuyện, nhưng chủ yếu cô vẫn muốn nghe xem hội Long Hưng sẽ la làng hoảng loạn như sắp chết đến nơi thế nào khi biết tin này.

Mấy kỳ trước tạch môn thì còn đỡ, chứ tạch môn kỳ hai năm ba thì dù thi lại hay học lại cũng đều ảnh hưởng đến kỳ thực tập năm cuối.

Tô Bằng nhìn quanh một vòng, hơi ngạc nhiên hỏi: "Đổng Minh cũng chuồn rồi à?"

"Cậu ấy đang ôn thi cao học, chắc cũng chẳng có tâm trạng lên lớp đâu."

An Hàm mím môi tắt cuộc gọi, chắc Long Hưng vẫn đang ăn mừng phi vụ cúp cua thành công nên không bắt máy.

Nhưng ngay sau đó, mắt cô sáng lên, chuyển sang gọi cho Ngô Đổng Minh.

Giáo sư trên bục đã bắt đầu lần lượt điểm danh, giọng thầy không nhanh không chậm, lúc điểm danh thì cứ cúi gằm mặt, thỉnh thoảng còn ung dung uống ngụm nước cho thấm giọng, ra vẻ thản nhiên như không, cũng chẳng bận tâm đến mấy sinh viên cúp học nhưng hóng tin nhanh đã lén lút quay về lớp ngồi ké.

Điện thoại của Ngô Đổng Minh reo lên không lâu thì đã có người bắt máy.

"Alô? Tiết này điểm danh đấy, cậu chuồn đi đâu rồi?" An Hàm cười tủm tỉm hỏi.

"Điểm danh? Đã tiết thứ hai rồi mà còn điểm danh á?"

"Ừa, đang điểm danh đây."

An Hàm nghe thấy tiếng bàn ghế bị xê dịch một cách hoảng loạn ở đầu dây bên kia, nhưng chỉ một lát sau, Ngô Đổng Minh lại rên rỉ gào lên: "Đệt! Cậu 'đến' hộ tớ với, tớ đang ở thư viện không chạy qua kịp!"

"Được thôi, nhưng cậu phải mặc đồ nữ cho tớ xem."

Cuối cùng cô cũng để lộ cái đuôi cáo của mình, Ngô Đổng Minh vừa nghe xong đã xìu ngay lập tức.

"Thế thì thôi, tớ thi cao học, tạch môn hay không cũng chẳng sao, năm tư học lại thi lại cũng được..."

"Thật không?"

An Hàm không rành về chuyện thi cao học, đôi mắt to xinh đẹp của cô nhìn sang Tô Bằng bên cạnh.

Mà Tô Bằng thấy ánh mắt của cô, bèn giải thích thêm: "Vòng phỏng vấn của thi cao học sẽ xem bảng điểm đại học đấy, có môn tạch thì cũng khó coi lắm."

"Đấy nhé! Đổng Minh, suy nghĩ lại đi?"

"Cậu bị bệnh à? Ngày nào cũng chăm chăm bắt tớ mặc đồ nữ? Sao cậu không bắt Tô Bằng mặc đi!"

"Tô Bằng cao quá, làm gì có đồ nữ nào vừa với cậu ấy."

Vả lại cũng đâu có nhiệm vụ nào liên quan đến việc Tô Bằng mặc đồ nữ.

Trong khi đó, nhiệm vụ về việc Ngô Đổng Minh mặc đồ nữ đến giờ vẫn chưa có thông báo thất bại.

Đầu dây bên kia im bặt, trong khi đó giáo sư trên bục cũng đã điểm danh đến Tô Bằng: "Tô Bằng."

"Có!"

An Hàm cười như một ác quỷ, thủ thỉ dịu dàng vào điện thoại: "Sắp đến tên cậu rồi đấy, không đồng ý nữa là tạch môn thật đấy."

"Tớ không tin thầy dám cho nửa lớp tạch đâu!"

"Giáo sư sáu bảy mươi tuổi rồi, cậu nghĩ thầy sẽ quan tâm đến chuyện đó à?"

Huống hồ những sinh viên hóng tin nhanh đều đã chạy về cả rồi, ngay cả Long Hưng không bắt máy cũng chẳng biết hóng được tin từ đâu, bộ ba phòng ký túc cũng đã lủi từ cửa sau vào lớp, ai nấy thở hổn hển như vừa chạy nước rút mấy vòng.

Thực ra, ngay lúc Ngô Đổng Minh bắt máy mà chạy về ngay thì có lẽ cũng kịp.

"Ông đây chết cũng không mặc đồ nữ! Đời này không bao giờ!"

An Hàm tức thì cáu lên: "Cậu còn mặt mũi mà nói à? Hồi đó đã hứa là tớ mặc đồ nữ thì cậu cũng sẽ mặc! Thế quái nào cậu lại ôm quần áo của tớ chạy mất dạng!"

Tô Bằng ở bên cạnh nhắc nhở: "Đừng nói bậy."

"Cứ nói chuyện với cậu ta là tớ lại bực! Tớ thấy cậu ta cố tình trốn tớ để không phải thực hiện lời hứa! Có phải đàn ông không cơ chứ?!"

Nhắc đến đây, An Hàm tức đến phồng má trợn mắt. Nếu ngày đó Ngô Đổng Minh ngoan ngoãn mặc đồ nữ, thì cô đã có một căn nhà khi tuổi còn trẻ, và có lẽ cũng không đến nỗi biến thành con gái, suốt ngày lo lắng về mấy vấn đề phụ khoa.

"Suốt ngày chỉ toàn làm chuyện không phải người!"

"Đợi đến lúc Ngô Đổng Minh chết, tớ phải ra mộ cậu ta đốt đồ nữ cho cậu ta mới được!"

Ngô Đổng Minh cũng hơi sốt ruột: "Thôi vừa vừa phải phải thôi, có xong không đấy!"

"Còn dám bật lại tớ..."

Nếu là trước đây bị bật lại một trận, An Hàm chắc chắn sẽ không chịu yếu thế mà chửi lại, nếu làm ầm lên rồi lao vào choảng nhau với Ngô Đổng Minh một trận cũng chẳng phải là không được, dù sao hai đứa cũng đều cao chưa tới mét bảy, kẻ tám lạng người nửa cân.

Nhưng giờ đã thành con gái rồi, phải biết mình biết ta.

"Cậu đi chết đi!"

An Hàm lẩm bẩm chửi thề, đưa ngón cái định nhấn nút tắt máy, nhưng ngay khoảnh khắc cuối cùng, cô lại nghe thấy giọng nói buông xuôi của Ngô Đổng Minh: "Được được được, mặc thì mặc."

"Đồ nữ phải là loại do tớ tự chuẩn bị, mặc xong là hai chúng ta không ai nợ ai! Đừng có suốt ngày lôi mấy cái chuyện vớ vẩn này ra làm phiền tớ nữa!"

"Xí~"

"Nhớ điểm danh giúp tớ đấy."

Vừa hay lúc này, giáo sư trên bục cũng gọi đến tên Ngô Đổng Minh.

"Ngô Đổng Minh."

An Hàm hắng giọng, đổi sang tông giọng trầm của nam giới: "Có!"

Vị giáo sư cũng chẳng ngẩng đầu lên xác nhận, tiếp tục điểm danh cái tên tiếp theo, còn An Hàm thì vội cúi đầu xuống, nói vào điện thoại: "Xong rồi đấy, nhớ mặc đồ nữ cho tớ xem!"

"Đừng có nói mãi, tớ biết rồi!"

Cúp máy xong, An Hàm thở dài một hơi não nề, mặt không hề có chút vui sướng nào của kẻ vừa "bức hại" thành công.

Với tính cách của Ngô Đổng Minh, mười phần thì hết chín phần là cậu ta sẽ giở quẻ.

Nghe giọng điệu tức giận đó, hình như cô cũng hơi quá đáng thật.

An Hàm gục mặt xuống bàn, lo lắng lẩm bẩm: "Sao tớ cứ thấy Đổng Minh hơi giận rồi, không lẽ cậu ấy sẽ 'đập nồi dìm thuyền', mặc đồ nữ xong là cạch mặt tớ luôn nhỉ?"

Nếu là trước đây thì cô đã chẳng nghĩ ngợi thế này, hồi đó hai đứa chuyên gia gài bẫy nhau, đủ các loại lời hứa không thực hiện là chuyện rất bình thường, nhưng sau khi thành con gái, khoảng cách giữa cô và Ngô Đổng Minh ngày càng xa.

"Nhưng mà là cậu ta lừa tớ mặc đồ nữ trước mà." An Hàm tự an ủi, "Chỉ là một màn trả thù muộn màng thôi."

Tô Bằng nhướng mày: "Cậu ngày càng nhạy cảm rồi đấy, lo đông lo tây, không cần thiết phải vậy đâu."

"Chắc thế nhỉ?"

Là do thuộc tính "Nhạy cảm" sao?

An Hàm nhanh chóng đổ hết tội lỗi lên đầu Hệ thống.

"Ngô Đổng Minh cũng không hẹp hòi đến thế đâu, chắc là giả vờ đấy, cố tình tức giận để dọa cậu thôi, chính cậu ta cũng ngày nào chẳng xem video biến trang, khéo khi lại muốn mặc đồ nữ từ lâu mà ngại không dám thử ấy chứ."

Cô ngẩng đầu liếc Tô Bằng: "Thật không?"

"Ừm." Tô Bằng một tay chống cằm, nhìn khuôn mặt đang bị mặt bàn đè cho bẹp dí của An Hàm, "Sau này tớ cúp học đi làm, cậu cũng điểm danh giúp tớ thế này chứ?"

"Mấy hôm nay tớ đều điểm danh giúp cậu mà, yên tâm đi." An Hàm lườm cậu một cái, "Chỉ là bị tóm hai lần rồi, có mấy giảng viên không chỉ điểm danh mà còn nhìn mặt nữa."

Giáo sư già đã bắt đầu giảng bài, An Hàm cũng lấy lại tinh thần, ngồi thẳng dậy nghe giảng.

Chỉ là trong đầu cô đã bất giác tưởng tượng ra hình ảnh Ngô Đổng Minh mặc đồ nữ.

Bắt cậu ta mặc váy siêu ngắn với áo hở rốn ư? Có phải hơi ác quá không nhỉ? Lỡ cậu ta giận thật thì sao.

Vậy thì cứ cho cậu ta mặc bừa một bộ đồ nữ dài tay dài quần?

Tuy cũng hoàn thành được nhiệm vụ, nhưng cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.

Đàn ông mặc đồ nữ được mấy lần đâu, sao có thể không bày ra trò gì đó kích thích một chút chứ?

An Hàm mất tập trung trầm trọng, hai mắt vô hồn nhìn lên bảng đen, trong đầu toàn là những ý tưởng kỳ quái.

"Số 21, An Hàm... mời em trả lời câu hỏi tôi vừa nêu."

"Hả?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!