"Thế cậu có biết sinh nhật tớ ngày nào không?"
An Hàm mỉm cười rạng rỡ, nụ cười của cô luôn khiến Tô Bằng cảm thấy dopamine trong người tăng vọt, cảm giác vui vẻ dâng trào.
Nhưng lần này, nhìn nụ cười ngọt ngào dịu dàng, trong sáng mà pha chút quyến rũ ấy, Tô Bằng lại chẳng thể vui nổi, ngược lại còn thấy sống lưng lạnh toát, tim ngừng đập mất một giây.
Cậu từng tham gia sinh nhật An Hàm chưa nhỉ? Trước đây An Hàm từng nói ngày sinh nhật cho cậu biết chưa?
Sau khi lục lọi trí nhớ một hồi, Tô Bằng do dự hỏi: "Tháng Mười..."
Cậu quan sát biểu cảm của An Hàm, thấy sắc mặt cô sầm xuống ngay lập tức.
"Chắc chắn không phải tháng Mười! Thế thì tháng Ba..."
Mặt An Hàm vẫn lạnh tanh: "Cậu cứ đọc một lèo mười hai tháng đi, rồi hỏi tiếp từ mùng một đến ngày ba mươi mốt cho xong."
"Cậu cũng chưa từng nói với tớ mà."
"Cuối tuần này."
Cô lườm Tô Bằng một cái, cất quần áo đã gấp gọn vào tủ.
Cuối tuần, ngày 24 tháng 2 là sinh nhật dương lịch của cô, thường thì lúc đó đang nghỉ đông nên cô đã đón sinh nhật sớm ở nhà rồi.
Thực ra theo phong tục thì thường ăn sinh nhật theo lịch âm, nhưng trước đây ở nhà đã tổ chức một lần rồi nên đến trường cũng không cần thiết phải tổ chức lại nữa.
Thực tế là nếu không phải mẹ nhắn tin nhắc trên WeChat, chính cô cũng quên béng mất.
Tô Bằng vội vàng ghi chú ngày sinh nhật của An Hàm vào điện thoại, lúc này mới nhận ra An Hàm vậy mà lại lớn hơn cậu hơn một tuần.
Tình chị em sao?
Lại thêm chút thú vị kỳ quái rồi.
"Cậu nói một lần là tớ sẽ không quên đâu." Tô Bằng thề thốt đảm bảo.
Nhưng ngay sau đó cậu bắt đầu đau đầu.
An Hàm thích quà gì nhỉ?
Với sự hiểu biết của cậu về An Hàm, những thứ lãng mạn nhưng thiếu thực tế như hoa hồng, bữa tối dưới ánh nến chắc An Hàm sẽ không thích lắm, chi bằng tặng cái gì thiết thực... trang phục (skin) game?
Đây là lần đầu tiên cậu tham dự sinh nhật An Hàm, tặng skin game có qua loa quá không nhỉ?
An Hàm cũng không chủ động đòi quà, thực tế chính cô cũng không biết mình muốn gì.
Giờ cuộc sống của cô cũng chẳng có gì phải theo đuổi hay so bì, điện thoại máy tính đủ dùng là được, phòng trọ cũng rộng rãi không cần đổi, quần áo này nọ cô càng không thiếu.
Hàng hiệu xa xỉ cô lại càng không hứng thú.
Không nghĩ ngợi nhiều, An Hàm đi ra ban công, lấy cây lau nhà, xả nước vào xô, định lau nhà dọn dẹp vệ sinh.
Khó khăn lắm mới được nghỉ, thế mà còn phải tự tay dọn dẹp căn phòng mấy chục mét vuông.
Hồi còn ở ký túc xá, cái phòng bé tí chưa đến hai mươi mét vuông cô còn lười quét, ngày nào cũng đợi Vương Thắng mắc bệnh sạch sẽ không chịu nổi nữa mới dọn...
Cô đặt cây lau nhà xuống, tắt vòi nước, lấy điện thoại ra.
"Các con trai ngoan của bố ơi! Cuối tuần này bố mày sinh nhật, có hai em gái đến chơi, đi không?"
"+1"
Vương Thắng rõ ràng đang ngồi trước máy tính, giây sau đã ngoi lên trong nhóm chat ký túc xá.
An Hàm thấy cậu ta cắn câu, trong lòng vui vẻ: "Đến lúc đó tự chuẩn bị đồ ăn mình thích nhé, đừng làm nhà tao bừa bộn quá, không chúng mày tự đi mà dọn."
"Ok, Tuấn Kiệt với anh Long chắc cũng đi đấy."
Giải quyết xong Vương Thắng, An Hàm vươn vai định đi tắm rồi ngủ trưa.
Nhưng Tô Bằng đã cầm giẻ lau vắt khô định lau dọn, thấy cô tay không đi từ ban công vào, hỏi: "Không dọn nữa à?"
"Cuối tuần sinh nhật, đám bạn cùng phòng của tớ chắc chắn sẽ đến, giờ dọn sạch đến mấy thì đến lúc đó cũng bị bầy bừa bộn lên thôi."
"Cũng đúng." Tô Bằng cũng bỏ giẻ lau xuống, "Cậu muốn quà gì?"
"Chẳng muốn gì cả."
"Thế... tớ mời cậu một bữa thật ngon nhé?"
An Hàm lắc đầu nguầy nguậy, đi ăn nhà hàng cao cấp với Tô Bằng hai lần rồi, mùi vị cũng được nhưng lần nào cũng thấy không thoải mái, thực sự không quen với kiểu trang trí hào nhoáng đó.
Cô vẫn hợp với mấy quán ăn bình dân vỉa hè hơn, mùi vị cũng chưa chắc kém hơn nhà hàng sang trọng.
Quay lại phòng khách, co chân ngồi trên sofa, An Hàm bật tivi, tìm một bộ phim chiếu mạng (web drama) được đánh giá khá tốt gần đây để xem.
Tài khoản VIP tivi là Tô Bằng mua, nghe nói tốn ba mươi tệ, An Hàm tiếc tiền nên đành tận dụng triệt để, xem thêm một bộ phim VIP thì bớt lỗ một chút.
Vừa ngồi xuống, nhạc mở đầu phim còn chưa hết, cô đã nhận ra Tô Bằng ngồi xuống bên cạnh mình.
Liếc nhìn khoảng cách mười mấy centimet giữa hai người, cô dịch mông, chủ động dựa sát vào.
"..."
Tô Bằng theo bản năng cúi đầu nhìn An Hàm. Cởi áo khoác ra rồi, vết đỏ nhỏ trên chiếc cổ trắng ngần của cô càng thêm nổi bật, nhìn dọc theo cần cổ xuống dưới còn có thể lờ mờ thấy xương quai xanh tinh tế rõ nét.
Xuống chút nữa là chiếc áo len trắng ôm sát, không hiểu sao hiệu ứng thị giác khiến vòng một trông to hơn hẳn bình thường.
Cậu không kìm được nuốt nước bọt, cảm nhận được cơ thể đang nhanh chóng rạo rực lên.
An Hàm nhìn tivi nhưng khóe mắt vẫn quan sát biểu cảm của Tô Bằng, cơ thể cũng cảm nhận rõ ánh mắt cậu đang du ngoạn trên cổ và ngực mình.
Nhưng giờ cô cũng không có ý định trêu chọc Tô Bằng, ngáp một cái, hơi buồn ngủ nghiêng người dựa vào người cậu.
Người Tô Bằng cứng lại một chút, vội vàng kéo giãn khoảng cách với An Hàm.
Không phải nhát gan, chỉ là cho nhìn nhưng không cho ăn, lại còn quyến rũ chết người, trêu chọc cậu lửng lơ thế này phiền phức lắm, nhỡ hại thận thì được không bù nổi mất.
"Ôm tớ xem tivi không được à?"
An Hàm gần như ngay lập tức lại sán tới.
"Được thì được, nhưng cậu mặc dày vào chút."
"Cậu bị làm sao thế..."
Cô ngáp ngắn ngáp dài đứng dậy, khoác áo khoác lên người, sau đó ngồi thẳng lên đùi Tô Bằng.
Tô Bằng lùi ra sau một chút, tách hai chân ra.
An Hàm như một con mèo lười biếng, co chân cuộn tròn người, ngồi lọt thỏm giữa hai chân Tô Bằng, ngả người ra sau, dựa vào lồng ngực rắn chắc rộng lớn kia.
Chỉ được ôm nhẹ nhàng thôi nhưng cô cảm nhận được cảm giác an toàn và thoải mái mãnh liệt bao trùm từ bốn phía.
Thoải mái khịt mũi nhẹ một tiếng, An Hàm nhận ra mình khá thích cái ôm của Tô Bằng.
Nếu được ôm đi ngủ thì tốt biết mấy.
Mũi ngập tràn hơi thở của Tô Bằng, nhịp tim dường như cũng dịu đi nhiều, đầu óc dần tĩnh lại. Cô không còn nghịch ngợm như mọi khi, an tĩnh dựa vào người Tô Bằng, xem bộ phim đang chiếu, miệng thỉnh thoảng bàn luận với Tô Bằng về nhân vật và tình tiết phim.
"Nam chính này xấu trai thế... Mắt hình như không cân đối hay sao ấy?"
"So với người thường thì cũng đẹp trai rồi, tất nhiên là không bằng tớ."
"Cậu tự luyến vừa thôi!"
An Hàm thích xem phim và bàn luận cùng bạn bè, càng thích cảm giác thoải mái khi được ôm.
Dường như thời gian cũng trôi chậm lại trong khoảnh khắc này...
"Cười chết mất! Cậu thấy không! Vừa nãy biểu cảm của nam chính ấy!"
"Đây chẳng phải diễn viên trong phim Danh Nghĩa Nhân Dân à? Tên gì ấy nhỉ..."
Phần lớn thời gian là An Hàm nói, Tô Bằng thỉnh thoảng chen vào vài câu: "Ngô Cương."
"Đúng đúng đúng, chính là chú ấy!"
An Hàm phấn khích ngọ nguậy trong lòng Tô Bằng: "Diễn vai gì cũng có khí chất ghê!"
Ấn tượng của cô về phim chiếu mạng luôn là làm ẩu tả, không ngờ hứng lên xem thử một bộ thì từ diễn xuất đến trang phục đạo cụ, kịch bản đều khá ổn.
Nhưng khoảng mười phút sau, An Hàm rõ ràng cảm thấy có thứ gì đó chọc vào mông mình.
Cô ngẩn ra, do dự quay đầu lại nhìn khuôn mặt tỏ vẻ vô tội của Tô Bằng.
Cô cũng có làm gì quá đáng đâu, càng không cố ý trêu chọc Tô Bằng mà?
"Hết cách rồi, tớ cũng không kiểm soát được." Tô Bằng bình tĩnh giải thích, "Tớ còn chẳng dám ôm chặt quá, thế mà vẫn phản ứng..."
1 Bình luận