Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 210: 430. Kế hoạch đi biển

Chương 210: 430. Kế hoạch đi biển

Đến tối, An Hàm mệt rã rời nằm bẹp dí trên giường trong phòng ngủ, ngáp ngắn ngáp dài.

Thỉnh thoảng, cô vẫn nhớ lại hai tiếng đồng hồ ngượng chín cả mặt hồi chiều, may mà sau khi xem phim xong mẹ không nói gì nhiều, cô em gái còn xem hăng say, cười suốt cả buổi.

Nhưng cái trải nghiệm tê cả da đầu, đứng ngồi không yên ấy vẫn cứ lởn vởn trong đầu cô.

Nhìn giấy dán tường đậm chất thiếu nữ trong phòng, An Hàm ép mình quên đi những chuyện vừa xảy ra.

“Chị! Chị tắm chưa?”

Em gái cầm một bộ đồ ngủ, quay đầu hỏi An Hàm đang nằm ườn ra như một con cá khô trên giường.

“Tắm rồi.”

“Ồ!”

Cô bé ôm đồ ngủ định rời đi, nhưng rồi lại xoay người ngồi xuống đầu giường, tò mò hỏi An Hàm: “Chị ơi, sao em tới kỳ mà không đau bụng nữa vậy?”

“Thật à? Sao chị biết được.” An Hàm vờ như không biết, lắc đầu. “Chắc tại em khỏe thôi?”

“Thế sau này em có được ăn kem với uống nước ngọt thoải mái không ạ?”

“Sau này mà đau thì đừng có than với chị đấy.”

Em gái nhớ lại cảm giác đau bụng kinh lần đầu tiên, rùng mình một cái, mặt mày tái đi vài phần: “Thôi bỏ đi vậy... Chị ơi, chị tới kỳ có đau không?”

“Thỉnh thoảng thôi.”

“Ồ~”

Nhìn em gái rời khỏi phòng ngủ, An Hàm lập tức tỉnh táo hẳn lên, lôi điện thoại ra, nhân lúc em gái đi tắm mà gọi video cho Tô Bằng.

Dù sáng nay vừa mới gặp Tô Bằng, nhưng cô đã không thể chờ được nữa mà muốn chia sẻ ngay những chuyện xảy ra trong ngày.

Ví dụ như cô chị họ của Lâm Nghệ, người mà An Hàm đang nghi ngờ là chủ nhân Hệ thống, Lâm Nam.

Còn cả chuyện dở khóc dở cười lúc xem phim chiều nay nữa.

Lúc ở nhà thuê, ngày nào cũng gặp Tô Bằng, có lúc cô còn thấy cậu phiền phức, lười nói chuyện, thế mà mới xa nhau nửa ngày đã có cả một bụng chuyện muốn kể.

Rất nhanh, Tô Bằng vừa tan làm về nhà đã nhận cuộc gọi video.

Gương mặt có chút mệt mỏi nhưng luôn nở nụ cười ấm áp ấy hiện ra trên màn hình điện thoại.

“Về đến nhà cũng không báo tớ một tiếng, phải để tớ hỏi.”

“Có phải con nít nữa đâu.”

An Hàm cười tủm tỉm, cô tựa lưng vào đầu giường, co chân lên, ôm điện thoại ngắm nghía vẻ mặt của Tô Bằng: “Sao trông cậu chẳng có tí tinh thần nào vậy?”

“Cũng tại ‘nóc nhà’ không có ở nhà, nên tớ mới chẳng có tí tinh thần nào.”

“Xì! Tối nay cậu ăn gì thế?”

“Mì ly.”

Tô Bằng chĩa camera về phía ly mì đang đặt trên bàn trà: “Đợi thêm hai phút nữa là ăn được rồi.”

“Gọi đồ ăn ngoài ngon hơn nhiều, mì ly vừa không no lại còn ăn uống qua loa.”

An Hàm bĩu môi, rồi nhanh chóng luyên thuyên kể cho Tô Bằng nghe những chuyện trong ngày.

“Cậu không biết đâu, chị họ của Lâm Nghệ xinh lắm luôn! Sắp bằng tớ rồi đó!”

“Mà tính cách chị ấy đáng yêu cực~ Muốn bắt nạt ghê~”

“Chiều nay tớ đi xem phim với mẹ và em gái, cái bộ phim đó á... một lời khó nói hết.”

Cô như một con vẹt lắm mồm không thể ngừng lại, líu ríu không dứt, Tô Bằng cũng vô cùng phối hợp mà chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại ném ra vài câu hỏi.

Nhưng cửa phòng ngủ đột nhiên bị mở ra.

An Hàm theo phản xạ úp màn hình điện thoại xuống giường, cảnh giác ngẩng đầu nhìn mẹ đang đứng ở cửa.

Dù đã đính hôn với Tô Bằng, cô vẫn có cảm giác như đang vụng trộm thì bị mẹ bắt quả tang.

“An Hàm, cuối tuần có muốn đi biển chơi không?”

“Đi biển ạ?” An Hàm hơi nhíu mày, cô không biết bơi, lại hơi sợ nước, nên chẳng có hứng thú gì với biển cả.

“Giờ trời nóng, mà em gái con cũng nhắc mãi chuyện muốn đi rồi.”

Cô không muốn làm mọi người mất hứng, nhưng vẫn uyển chuyển từ chối: “Cuối tuần Tô Bằng qua mà...”

“Thì nó đi cùng luôn.”

Nụ cười của An Hàm cứng lại, cô miễn cưỡng gật đầu.

“Vậy được, để mẹ mua cho con một bộ đồ bơi.”

Mẹ gật đầu định rời đi, nhưng An Hàm giật nảy mình, vội gọi mẹ lại.

“Khoan đã! Con không cần đồ bơi đâu ạ!”

“Hửm?”

“Con có biết bơi đâu! Mua đồ bơi làm gì ạ?”

Có trời mới biết mẹ sẽ mua cho cô kiểu đồ bơi gì!

Nhưng bất kể là kiểu nào, đồ bơi nữ không bó sát thì cũng hở hang, An Hàm rất nghi ngờ trong tình huống này sẽ bị kích hoạt nhiệm vụ!

Hình như trước đây từng có nhiệm vụ bắt cô mặc đồ bơi cả ngày thì phải.

Thế nhưng, từ trong chiếc điện thoại bị úp xuống lại vang lên giọng nói kìm nén sự phấn khích của Tô Bằng: “Tớ thấy hay đấy chứ!”

An Hàm sững người, rồi mặt cô đỏ bừng nóng ran, bối rối nhìn mẹ.

“Vậy để nó mua cho con.”

Mặt mẹ sầm lại, bà đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.

An Hàm vừa xấu hổ vừa tức giận, cầm điện thoại lên định tuôn một tràng mắng mỏ Tô Bằng: “Này, cậu vừa xen vào làm gì thế hả!”

“Tớ cũng có biết bơi đâu, mua hay không mua đồ bơi cũng thế thôi! Đằng nào tớ cũng không xuống nước bơi!”

“Với lại đồ bơi ít vải như thế, cậu không thấy tớ mặc hở hang bị người khác ngắm thì lỗ to à?”

Cô đỏ bừng mặt, vừa ngại vừa giận mà lườm Tô Bằng.

“Đồ bơi ít vải thì cũng có sao đâu nhỉ?” Tô Bằng gãi đầu, “Dù gì ở biển ai cũng mặc đồ bơi mà, có khác gì đâu?”

“Nếu cậu ngại thì mặc đồ bơi liền thân kiểu kín đáo một chút là được rồi.”

“Tớ ngại hồi nào?!” An Hàm lập tức hiểu ra cậu đang nói đến loại đồ bơi học sinh kiểu Nhật. “Loại đó cũng đâu có kín đáo gì đâu? Bó sát người khoe dáng lắm...”

“Ít nhất thì sẽ không bị hớ hênh.”

Nói rồi, Tô Bằng liền gửi cho cô mấy ảnh chụp màn hình đồ bơi trên mạng: “Cậu chọn đi, tớ thấy bộ nào cũng xinh.”

Tô Bằng nghĩ mình rất tâm lý, nhưng An Hàm lại cảm thấy như đang bị Hệ thống ép buộc lựa chọn.

Mà còn là loại không có phần thưởng!

Cô hừ hừ ra vẻ tức tối, nhưng vẫn thu nhỏ giao diện video lại, mở mấy tấm ảnh Tô Bằng gửi ra xem.

Một bộ đồ bơi liền thân màu đen tuyền, trên đó có điểm xuyết hình một chú mèo trắng, trông khá dễ thương. Một bộ giống như váy liền thân ngắn. Và một bộ đồ bơi hở rốn gồm áo tay ngắn và quần short.

Thật ra An Hàm có thể chấp nhận nhất là bộ thứ ba, bộ thứ hai cũng không phải là không được. Còn bộ đầu tiên, trong mắt cô nó quá bó và ôm sát người, mặc vào sẽ phô bày hết cả vóc dáng, hoàn toàn không có tác dụng che chắn tầm mắt của đám con trai, gần như là bằng thừa.

“Chẳng đẹp gì cả.”

Cô lẩm bẩm, vừa bực bội vừa xấu hổ nên chẳng muốn chọn chút nào.

“Cậu xem rồi mua đi...”

Nếu đây là nhiệm vụ của Hệ thống, An Hàm tuyệt đối không dám đợi đến lúc đếm ngược kết thúc rồi để Hệ thống tự chọn đâu.

“Ok! Tớ sẽ chọn một bộ thật xinh.” Tô Bằng hào hứng gật đầu. “Cậu cứ đợi nhận hàng là được.”

“Đừng mua loại hở hang quá đấy.”

An Hàm có chút không yên tâm mà dặn thêm một câu.

“Ngại ngùng làm gì thế?” Tô Bằng cười trêu chọc, “Lần trước đi fes... cậu mặc cũng bạo lắm mà.”

“Không giống nhau!”

Lần đi fes đó chủ yếu là do hoàn cảnh, lúc ấy cô vẫn là con trai, cũng chưa có thuộc tính nhạy cảm để cảm nhận được những ánh nhìn nóng rực của nam giới.

Hơn nữa chẳng phải là do Hệ thống ép buộc hay sao!

“Chị! Chị!”

Em gái chỉ mặc mỗi quần lót đã xông vào phòng, An Hàm vội vàng tắt cuộc gọi video, ngẩng đầu nhìn.

“Kem tẩy lông dùng tốt không chị! Chị biết dùng không!”

Em gái cầm một tuýp kem tẩy lông đến trước mặt An Hàm: “Cái này có tác dụng không ạ! Mẹ đồng ý cho em đi biển cuối tuần rồi! Em phải chuẩn bị trước mới được!”

“Em mua thứ này ở đâu vậy...”

“Mua trên mạng đó chị, nhận hàng trả tiền!”

An Hàm hơi ngơ ngác: “Chị không biết, chưa dùng bao giờ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!