Tập 03

Chương 113: 333. Làm thêm

Chương 113: 333. Làm thêm

“Học bổng bao giờ mới về đây~”

Trong giờ học, An Hàm uể oải gục mặt xuống bàn, vẻ mặt sầu não thở dài.

Trước đây tuy nghèo, nhưng vẫn có Tô Bằng chống lưng nên cô chẳng thấy có gì nguy cấp. Còn bây giờ, Tô Bằng cũng thành một tên nghèo rớt mồng tơi, lại còn ăn của cô, uống của cô.

Hồi trước nếu hết tiền, cô còn có thể xin bố thêm một ít, nhưng hôm qua vừa mới chọc bố tức điên lên, giờ cô chẳng có gan nào mà đi xin nữa.

Cuối tuần này bố cô còn đến trường một chuyến, cô phải tiễn ông đi nước ngoài... Cô có hơi lo lắng, sợ bị phát hiện ra chuyện mình và Tô Bằng đang trong trạng thái bán chung sống, rồi bố mẹ sẽ kịch liệt phản đối tình cảm của hai đứa.

“Không sao, sau này tớ đi làm thêm ở nhà ăn.” Tô Bằng trái lại rất bình tĩnh, không hề hoang mang chút nào, “Chiều nay tớ sẽ mang mấy đôi giày với figure của tớ đến căn hộ, đợi khi nào kẹt tiền quá thì bán đi một hai món là được.”

“Chẳng phải cậu đã nói cố gắng không đụng đến số tiền đó sao...”

Tô Bằng bĩu môi: “Chẳng lẽ lại để chết đói à?”

“Tớ sợ cậu vào nhà ăn làm được hai hôm lại bị người ta đuổi ra ấy, dù sao học bổng cũng sắp về rồi, đến lúc đó mình tiêu tiết kiệm một chút là được mà?”

Cậu nhanh chóng hiểu ra suy nghĩ của An Hàm, nụ cười thoáng trên môi biến mất, thay vào đó là vẻ mặt khá nghiêm túc: “Lần này, trừ khi họ cúi đầu trước, nếu không tớ sẽ không đời nào nhận sai. Bọn mình phải chuẩn bị cho một cuộc chiến trường kỳ.”

“Haiz, cần gì phải làm căng như vậy chứ...”

Chuyện xem mắt trước đây của Tô Bằng cũng là do bố mẹ cậu yêu cầu, mà lúc đó cậu hoàn toàn không có tâm tư yêu đương hay kết hôn.

Việc đi du học cũng tương tự, đều do bố mẹ sắp đặt. Cậu cảm thấy dù có là trường đại học hàng đầu ở nước ngoài, đến đó cũng chỉ là để mạ vàng và kết giao với con cái của các ông lớn quốc tế, nhưng cậu lại không hề thích làm những chuyện này.

“Tớ lại không phải không nuôi nổi bản thân. Nếu tớ mềm lòng, sau này họ sẽ càng quá đáng hơn.”

An Hàm không hoàn toàn thấu hiểu được suy nghĩ của Tô Bằng. Tuy bố mẹ cô đôi khi cũng thể hiện ham muốn kiểm soát khá mạnh mẽ, nhưng phần lớn chỉ là không cho phép cô làm gì đó, chứ không phải ép buộc cô làm những việc mình không muốn... Cô không quá phản cảm với ham muốn kiểm soát thỉnh thoảng của bố mẹ.

Nhưng cô vẫn ủng hộ quyết định của Tô Bằng: “Ừm, vậy cũng được.”

Không chỉ vì nhiệm vụ của Hệ thống, mà việc Tô Bằng xích mích với gia đình cũng là vì cô.

“Vậy tớ cũng muốn tìm một công việc làm thêm.”

“Cậu á... Cậu mà đi làm thêm, tớ e là cuối kỳ phải thi lại đấy.”

An Hàm lườm cậu một cái: “Làm gì có chuyện đó!”

Câu trước vừa nói còn hùng hồn lắm, câu sau cô đã có chút chột dạ, liếc ngang liếc dọc: “Đến lúc đó cậu cho tớ chép bài để qua môn thì chắc không thành vấn đề chứ?”

Tô Bằng một tay chống cằm, vẻ mặt bất lực: “Hay là cậu tự học thì tốt hơn.”

“Tớ không thích học mấy thứ này...”

Không nán lại chủ đề này quá lâu, Tô Bằng quay đầu lại, đảo mắt tìm kiếm trong đám bạn cùng lớp.

Cậu muốn tìm một người bạn từng làm thêm ở nhà ăn để hỏi thăm tình hình. Bây giờ dù cậu muốn đi làm thêm nhưng lại hoàn toàn không biết nơi nào đang tuyển người.

“Hình như năm nhất Đổng Minh từng làm shipper ở nhà ăn thì phải?” cậu hỏi An Hàm.

“Từng làm rồi, chậm như rùa, còn ăn vụng đồ ăn của tớ nữa.”

An Hàm bực bội cằn nhằn: “Nếu không phải thấy cậu ta với tớ thân nhau thì tớ đã tố cáo cậu ta từ lâu rồi!”

“Là do cậu cũng hay gài bẫy cậu ta mà.”

Bị nói trúng tim đen, cô bình tĩnh cúi đầu cầm điện thoại lên, mở khung chat với Ngô Đổng Minh: “Để tớ hỏi cậu ta giúp cậu xem tình hình làm thêm ở nhà ăn thế nào.”

...

Mười hai giờ trưa tan học, An Hàm và Tô Bằng tìm thấy Ngô Đổng Minh đang đứng ở hành lang đợi hai người họ.

Lần nữa đối mặt với An Hàm, Ngô Đổng Minh trông vẫn có vẻ hơi căng thẳng và do dự.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn về phía An Hàm trong bộ váy liền màu trắng xinh đẹp. Người bạn thân chí cốt ngày xưa của cậu, giờ đây có vẻ ngoài ngọt ngào trong sáng, đang khoác tay Tô Bằng, toàn thân toát ra mùi chua lòm của tình yêu.

Thật không thể ngờ được người bạn ngày xưa còn chó hơn cả chó, chẳng bao giờ làm chuyện tử tế, giờ đây lại xinh đẹp dáng chuẩn, lại còn cua được cả bạn cùng phòng của cậu ta.

Biết đâu hai người họ đã làm những chuyện không thể miêu tả nào đó rồi cũng nên.

Biểu cảm đơ ra một lúc, Ngô Đổng Minh gật đầu với cặp đôi xem như đã chào hỏi, sau đó đi thẳng về phía cầu thang: “Tớ đã hỏi bà chủ cũ rồi, bà ấy nói đang vừa khéo thiếu người, giờ tớ dẫn hai cậu qua đó.”

“Vậy làm phiền cậu rồi.”

“Ok la~ Làm việc nhanh gọn ghê!” An Hàm cười hì hì theo sau, “Lát nữa tớ mời cậu ăn cơm!”

“Dạo này tớ đang giảm cân.”

“Giảm cân cái gì mà giảm cân? Tớ mời cậu ăn món lẩu Maocai ở quán mới mở trong nhà ăn!”

Ngô Đổng Minh cau mày định từ chối, nhưng rồi lại nhớ đến hương vị cay nồng đậm dầu mỡ của quán lẩu đó, cái miệng đang trong giai đoạn giảm cân, ít khi được nạp đồ dầu mỡ bỗng chốc thèm thuồng.

“Lần trước tớ với Tô Bằng đi ăn một lần rồi, hơi cay một chút, nhưng mà ăn tốn cơm lắm.”

Cậu ta nặng nề thở dài một tiếng: “Thôi được rồi.”

Giảm cân mới có chút hiệu quả đã sắp bị An Hàm phá hoại... Quả nhiên bạn bè mới là trở ngại lớn nhất trên con đường giảm cân.

Ba người đi đến nhà ăn của trường, An Hàm tìm một chỗ ngồi xuống trước, còn Ngô Đổng Minh thì dẫn Tô Bằng đi phỏng vấn xin việc.

Cô nhàm chán chống hai tay lên cằm tựa vào bàn, ánh mắt dõi theo bóng lưng của hai người họ, trong lòng không khỏi lo lắng cho Tô Bằng.

Nếu là đi giao đồ ăn thì còn đỡ, chứ nếu Tô Bằng mà vào bếp sau làm việc... thì đáng sợ quá đi mất?

Đợi gần nửa tiếng đồng hồ, bóng dáng những sinh viên chen vai thích cánh trong nhà ăn cũng đã thưa thớt đi nhiều. Ngay lúc An Hàm đã hơi ngồi không yên thì Ngô Đổng Minh một mình đi tới từ một góc nhà ăn.

“Thế nào rồi?” Cô lập tức đứng dậy hỏi.

“Đã nhận việc rồi.”

Ngô Đổng Minh quay đầu lại chỉ vào cửa sổ của một quán ăn nhanh: “Làm shipper cho quán đó.”

“Làm shipper à? Vậy thì tốt rồi.”

Miễn không phải làm trong bếp là được, cũng để tránh Tô Bằng vụng về chân tay, làm chưa được hai ngày đã bị đuổi việc.

Nhìn về phía mặt tiền của quán ăn nhanh từ xa, An Hàm quả nhiên phát hiện một bóng người cao lớn tầm một mét tám mấy, đeo khẩu trang, đang tất bật ở bên trong cửa sổ đóng hộp, gói ghém các đơn hàng giao đi.

Tuy không nhìn thấy mặt, nhưng cô vẫn nhận ra Tô Bằng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trông Tô Bằng có vẻ vẫn chưa quen việc, tay chân luống cuống, động tác cũng hơi cứng nhắc.

Xem ra sau này phải gọi đồ ăn của quán đó nhiều hơn rồi, biết đâu còn có thể gặp được Tô Bằng đang trong ca làm việc.

“Cũng coi như là trải nghiệm cuộc sống rồi nhỉ?”

An Hàm lẩm bẩm một câu, rồi đột nhiên mỉm cười sáp lại gần Ngô Đổng Minh, theo phản xạ đưa tay ra định khoác vai đối phương, nhưng lại bị cậu ta nhanh chóng lùi lại né tránh.

Cô cũng chẳng để tâm, cười hì hì hỏi: “Vậy bọn mình đi ăn lẩu Maocai nhé?”

“Hay là... thôi đi?”

Ngô Đổng Minh đột nhiên lại trở nên làm màu, áp lực khi ở riêng với một cô gái xinh đẹp khiến cậu vô cùng do dự, hai má còn ửng lên chút hồng.

“Đi thôi đi thôi! Ngại ngùng cái gì chứ?”

An Hàm cực kỳ nhiệt tình sáp tới, Ngô Đổng Minh liền từng bước lùi về sau, mãi cho đến khi đụng phải bàn ghế mới dừng lại.

Vẻ mặt như gặp phải ma của cậu ta khiến An Hàm chẳng biết nói gì hơn, cô bĩu môi một cách chán nản, không trêu chọc cậu ta nữa, quay đầu đi về phía quầy lẩu Maocai: “Được rồi, không chọc cậu nữa, đi ăn cơm thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!