Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 302: 521. Cuộc trò chuyện với mẹ

Chương 302: 521. Cuộc trò chuyện với mẹ

Em gái rảnh rỗi ngồi vắt chéo chân trên sô pha chơi máy tính bảng, miệng chu lên thật cao, mặt mũi đầy khó chịu lầm bầm: "Ngày nào đi chơi cũng không dẫn em theo, đi chơi không dẫn em theo..."

Buổi chiều không có chị gái và anh rể chơi cùng, game trên máy tính bảng cũng chơi chán rồi, con bé ở một mình buồn chán muốn chết, nhưng cho dù có uống nước nín tiểu thì nó cũng chẳng muốn làm bài tập.

"Làm xong bài tập chưa?"

Mẹ vừa ngủ trưa dậy, vẫn còn chút buồn ngủ không mở nổi mắt, bà đi dọc theo cầu thang xuống, tiện miệng hỏi em gái.

"Sắp xong rồi sắp xong rồi."

"Ngày mai thứ hai phải đi học rồi, con vẫn chưa làm xong bài tập à?"

"Mẹ đừng vội mà, tối làm cũng được."

Em gái làm việc xưa nay luôn có tư tưởng chây ì được tới đâu hay tới đó, cùng lắm thì sáng sớm thứ hai vào tiết tự truy bài chép bù cũng được.

Mẹ mới ngủ dậy lười nổi cáu với em gái, ngáp một cái đi về phía bàn ăn, tự rót cho mình một ly nước ấm, nhấp một ngụm nhỏ rồi lại hỏi: "Chị con và Tô Bằng đâu?"

"Đi chơi rồi!"

"Lại chạy đi chơi à?" Mẹ có chút bất mãn, hiện tại con gái nhà mình đã mang thai rồi, một chút va chạm nhỏ cũng không thể để xảy ra, nếu được bà thậm chí muốn bắt An Hàm làm một đứa trạch nữ nằm ỳ ở nhà ngày nào cũng không ra ngoài.

Hơn nữa tính tình con gái nhà mình bà rất rõ, hễ ra khỏi cửa chắc chắn lại ăn uống vô độ, thằng nhóc Tô Bằng tính tình lại quá tốt, căn bản là quản không nổi.

"Mẹ! Mở cửa! Con không mang chìa khóa!"

Vừa hay lúc này, An Hàm xuất hiện ngoài cửa chống trộm, nhìn qua khe hở thấy mẹ ở trong nhà, liền gõ cửa gọi với vào trong.

Mẹ quay đầu lườm cô một cái: "Sắp làm mẹ người ta rồi mà vẫn còn não cá vàng thế đấy."

"Có phải lại ở ngoài uống coca ăn đồ ăn vặt linh tinh rồi không?"

Bà vừa mắng An Hàm, vừa bước lên trước mở cửa chống trộm ra, lúc ngẩng đầu lên, lại thấy nụ cười hôm nay của An Hàm dường như còn dịu dàng và hạnh phúc hơn ngày thường một chút.

Tầm mắt đưa xuống dưới, tay An Hàm đang kéo chặt Tô Bằng, một nam một nữ dán sát vào nhau đến mức vai kề vai, cho dù ở trước mặt bà cũng không hề rụt rè mà thể hiện sự thân mật với Tô Bằng.

Thường ngày An Hàm lén lút ở chung với Tô Bằng thế nào bà không biết, nhưng An Hàm trước mặt bà xưa nay vẫn coi như có chút ý tứ của con gái, sẽ cố tình giữ khoảng cách một chút với Tô Bằng.

Rất nhanh, mẹ liền nhếch khóe miệng, cười híp mắt nhìn cặp đôi trước mắt: "Đăng ký kết hôn rồi hả? Hôm nay là sinh nhật Tô Bằng đúng không?"

"Vâng!"

"Vội thế cơ à?"

Mẹ trêu chọc đôi vợ chồng son.

An Hàm tót vào trong nhà, dùng giọng điệu chẳng màng bận tâm mà giải thích: "Con ở nhà rảnh đến mốc meo luôn rồi, đi dạo với Tô Bằng một lát, kết quả không cẩn thận lại lượn đến luôn Cục Dân chính."

"Rồi cũng không cẩn thận tiện tay mang theo cả sổ hộ khẩu luôn?"

An Hàm nghẹn họng, có chút thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn mẹ ruột: "Tiện đường nên đăng ký kết hôn luôn thôi!"

Em gái nghe được từ khóa quan trọng, lao như bay khỏi sô pha, vô cùng phấn khích chạy đến trước mặt mấy người: "Đăng ký kết hôn gì cơ! Cái gì cơ cái gì cơ!"

"Mẹ, trước đó đã nói tối nay sẽ đến nhà hàng ăn cơm." Tô Bằng đứng sau lưng An Hàm, bị An Hàm dựa vào như tựa lưng ghế, cười nói, "Tối nay con mời khách."

Hiện giờ người trước mắt đã là mẹ vợ hàng thật giá thật rồi, mở miệng gọi tiếng mẹ hoàn toàn không có vấn đề gì cả.

Mẹ gật đầu, nhìn con gái nhà mình và Tô Bằng làm một đôi vợ chồng, cũng cảm thấy rất không tồi.

Thời gian trôi qua dường như vụt bay, An Hàm khóc lóc nói với bà rằng bản thân đã biến thành con gái năm nào, chớp mắt cái vậy mà đã đi lấy chồng rồi.

"Đã nghĩ kỹ chưa? Chuyện đám cưới ấy."

Bà ngồi đối diện An Hàm, giọng điệu dịu dàng chưa từng thấy: "Dự định ban đầu là tháng mười tổ chức đám cưới?"

"Không thèm đâu, sang năm đi?"

An Hàm lắc đầu như cái trống bỏi: "Con không muốn vác cái bụng bầu to đùng đi kết hôn đâu, chụp ảnh xấu lắm! Váy cưới đẹp cũng mặc không vừa, lại còn bị người ta chê cười nữa!"

"Ai thèm chê cười chứ? Họ hàng không thân thiết chúng ta không mời."

"Đám bạn cùng phòng của con!" An Hàm đầy căm phẫn mắng mỏ, "Mấy hôm trước Tô Bằng vào group ký túc xá nói con có thai, bọn họ toàn hùa vào mỉa mai con!"

Nói rồi, cô bực tức quay người đấm Tô Bằng một cái: "Chuyện này thì có gì hay mà khoe chứ! Bây giờ thì cả lớp đều biết cả rồi!"

Nắm đấm của An Hàm chẳng có chút sức lực nào, nện lên người Tô Bằng mềm xèo giống như đang đấm bóp, cậu cười đáp: "Giấu giấu giếm giếm cũng không hay."

"Vậy đám bạn học kia của con..."

An Hàm bĩu môi gật đầu: "Lúc đám cưới thì mời hết đi ạ, chủ yếu là bạn cùng phòng của con và bạn cùng phòng của Tô Bằng, đúng rồi, còn cả phòng ký túc xá của Lâm Nghệ và Khả Hân nữa."

Lâm Nghệ đã quay lại trường chuẩn bị cho kỳ thi công chức sắp tới, An Khả Hân hiện tại hình như vẫn đang làm giáo viên thực tập ở trường mầm non.

Long Hưng đã trở thành cảnh sát phụ trợ ở quê, nghe nói đợt tết còn tự tay tóm được một tên trộm, Trần Tuấn Kiệt đang phụ giúp công việc kinh doanh của gia đình, Ngô Đổng Minh nghe bảo chuẩn bị đi nghĩa vụ quân sự rồi, tháng chín sẽ nhập ngũ.

Cái tên nhược thụ nấm lùn chiều cao xấp xỉ cô ấy vậy mà lại suy nghĩ đến việc đi lính... Đáng lẽ hệ thống cũng nên chọn Ngô Đổng Minh luôn đi, hai đứa không làm được anh em thì làm chị em tốt với nhau có phải hơn không?

An Hàm đột nhiên cảm thấy so với những người bạn đồng trang lứa, nhịp độ tiến bước của bản thân nhanh đến mức thái quá.

Rõ ràng năm đó còn nghĩ sẽ lo cho xong sự nghiệp trước, đợi đến hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi mới tính đến chuyện kết hôn, đợi ngoài ba mươi rồi mới nghiên cứu xem có nên sinh con hay không...

Hồi đó thấy Tô Bằng cãi nhau với người nhà, cô còn ngây thơ suy nghĩ rằng sau này hai đứa sẽ không dựa dẫm vào viện trợ của gia đình nữa, tự mình bôn ba kiếm tiền mua nhà mua xe.

Sao mà còn chưa tốt nghiệp, những việc của cả mười năm sau đều đã làm xong xuôi hết thế này.

"Mẹ, qua hai ngày nữa con với An Hàm cũng phải đi rồi."

"Đi? Đi đâu?" Mẹ trợn mắt lườm Tô Bằng, "An Hàm hiện tại mới thai được bảy tuần, ba tháng đầu thai kỳ dễ sảy thai nhất cậu có biết không hả! Một mình cậu có chăm sóc được cho nó không!"

Tô Bằng bị mắng đến mức không ngóc đầu lên nổi, chỉ biết cười ngượng ngùng.

Thấy người đàn ông của mình vô dụng, An Hàm đành phải tự mở miệng giải thích: "Mẹ, con vẫn còn một buổi phỏng vấn mà? Ngay nửa tháng sau thôi..."

"Con mang thai rồi thì đừng ra ngoài làm việc nữa, nhà Tô Bằng còn không nuôi nổi con hay sao?"

Nụ cười của An Hàm cứng đờ.

Nói đi cũng phải nói lại, từ nhỏ đến lớn, cô đúng thật là chưa từng thấy mẹ ra ngoài làm việc.

Nhưng cũng chính vì vậy, cô chẳng có chút ngưỡng mộ hay hướng tới cuộc sống của mẹ mình chút nào, ở nhà chăm con làm việc nhà quả thực còn đau khổ hơn đi làm nhiều.

Nhất là những đứa trẻ nghịch ngợm quậy phá tới bến như cô và em gái.

Cho dù nhà Tô Bằng có tiền có thể thuê giúp việc, nhưng cô cũng không thể ngày ngày nằm ỳ ở nhà làm cá muối không động tay động chân vào việc gì được.

"Con thấy, phụ nữ thời đại mới vẫn nên đi làm thì tốt hơn!" An Hàm dõng dạc nói, "Phụ nữ gánh vác một nửa bầu trời! Ở nhà làm bình hoa để người ta nuôi thế nào được! Có một công việc của riêng mình để sau này lỡ có ly hôn với Tô Bằng thì con vẫn tự nuôi sống được bản thân..."

Đột nhiên cô cảm thấy sống lưng lạnh toát, vội vàng nuốt nửa câu sau vào trong bụng, quay đầu nhìn Tô Bằng đang đứng đằng sau, ánh mắt u oán của cậu hệt như một chú cún con sắp bị vứt bỏ.

"Không ly hôn không ly hôn." Cô vội vàng lắc đầu mấy cái, "Tớ chỉ thuận miệng nói vậy thôi."

"Làm gì có ai vừa mới đăng ký kết hôn xong đã nghĩ tới chuyện ly hôn chứ." Mẹ trêu chọc.

"Đâu có! Con nghĩ tới chuyện ly hôn hồi nào chứ!" An Hàm lườm mẹ một cái, hừ hừ ngả người ra sau, tựa lưng vào bụng dưới của Tô Bằng, hai tay nắm lấy tay cậu, ngửa đầu hỏi, "Tình cảm giữa tớ và Tô Bằng khăng khít lắm~ Đúng không?"

Tô Bằng chỉ dịu dàng mỉm cười.

Em gái hai tay chống cằm tì lên bàn, đôi mắt to tròn hết nhìn An Hàm rồi lại nhìn sang Tô Bằng, hai mắt sáng rực.

"Mẹ~ con cũng muốn lấy chồng rồi!"

"Làm bài tập của con đi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!