Quyền 1

Chương 100. Giới hạn

Chương 100. Giới hạn

Chương 100. Giới hạn

Tác giả: gakobitmiss

Trọng Tùng mừng rỡ tiến lên phía trước, nhanh chóng ra hiệu cho hai tuyển thủ tách ra để chuẩn bị cho hiệp đấu tiếp theo. Trong lòng hắn không giấu nổi sự phấn khích: “Thật tốt quá, vị Cao thủ này rõ ràng vẫn nhỉnh hơn Tuấn An một bậc!” Chiến thắng dường như đã nằm chắc trong tầm tay của Câu lạc bộ Taekwondo.

So với Hữu Phúc, Tuấn An sử dụng Bí kỹ một cách thuần thục và tinh tế hơn rất nhiều. Tốc độ lẫn lực lượng của cậu ta đều vượt trội, khiến Kỳ Phong dù có phản xạ kinh người cũng cảm thấy vô cùng áp lực khi phải né tránh ở cự ly gần.

Tuy nhiên, khi vận hành Bí kỹ có một điểm yếu chí mạng: quá trình súc thế. Trước khi lực lượng truyền đến tứ chi, hơi thở và nhịp tim của người sử dụng đều phải thay đổi để thích nghi. Quá trình chuyển đổi này, dù cực nhỏ, vẫn bị Siêu Thính Giác và xúc tu vô hình của Kỳ Phong bắt trọn từng nhịp. Chính vì tính bất ngờ bị triệt tiêu, các đòn tấn công của Tuấn An dù mạnh mẽ nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

Dẫu vậy, việc đối đầu với Tuấn An tiêu tốn thể lực của Kỳ Phong hơn hẳn khi đấu với Thảo Nguyên. Cậu không còn có thể giữ được vẻ thong dong, nhẹ nhàng như trước mà phải tập trung tối đa vào các phản xạ bản năng. Do lực lượng và tốc độ ra đòn vẫn ở thế yếu, Kỳ Phong chủ yếu dùng các chiêu thức đơn giản nhưng linh hoạt để hóa giải, tuyệt đối không trực tiếp đối đầu sòng phẳng với song quyền của đối thủ.

Cuộc giao thủ tiếp tục kéo dài. Kỳ Phong nhận ra Tuấn An không chỉ có thể dùng Bí kỹ nhiều lần, mà còn có thể vận dụng đồng thời trên cả hai tay. Song quyền của thiếu niên tung ra như cuồng phong bão tố, nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ.

Với việc luân phiên sử dụng Bí kỹ trên hai tay, Tuấn An không chỉ phòng thủ vững chắc trước những đòn tấn công đầy biến hóa của Kỳ Phong mà còn bắt đầu phản công ngược lại. Áp lực nặng nề khiến Kỳ Phong phải liên tục lùi bước để tìm khoảng trống. Tình thế trên sân lúc này mới thực sự trở lại thế cân bằng. Các thành viên Việt Võ Đạo đứng bên ngoài đồng loạt thở phào nhẹ nhõm khi thấy đại diện của mình không bị "nghiền ép" như Thảo Nguyên trước đó.

Thế nhưng, ngay khi Tuấn An đang dồn toàn lực vào đôi tay để phòng thủ, "Cao thủ đeo mặt nạ" bỗng có một động tác ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Hắn không tung quyền nữa mà đột ngột hạ thấp trọng tâm, tung một cú quét trụ sấm sét vào chân Tuấn An.

Từ đầu trận đến giờ, Kỳ Phong chỉ sử dụng tay để tấn công, khiến tất cả lầm tưởng rằng hắn chỉ chuyên tu về quyền pháp. Đòn chân bất ngờ này khiến Tuấn An hoàn toàn bị động. Một tiếng "bốp" khô khốc vang lên, cậu không kịp né tránh và trúng ngay một cước.

Mạnh Tường dứt khoát ra hiệu: "Cộng 2 điểm!"

Tỷ số lúc này đã là 3 - 0 nghiêng về phía người đeo mặt nạ. Mạnh Tường nhìn vào sân đấu, thầm thở dài: “Ngay cả Tuấn An cũng không phải là đối thủ của kẻ này...”

Bản thân Tuấn An cũng hiểu rõ tình thế của mình. Cậu chỉ có thể chiếm ưu thế khi liên tục vận dụng Bí kỹ vào đôi tay để ép đối phương lùi lại. Thế nhưng, khi đối thủ bắt đầu sử dụng chân để xuất chiêu, mọi chuyện đã khác. Đôi tay của Tuấn An đã qua rèn luyện khổ cực để chịu đựng được Bí kỹ, nhưng đôi chân thì chưa. Nếu cưỡng ép vận lực vào chân, thể lực của cậu sẽ cạn kiệt trong nháy mắt và không thể duy trì trận đấu lâu dài.

“Đúng như sư huynh Mạnh Tường đã nói... Võ kỹ của kẻ này đã đạt đến cảnh giới cực kỳ cao thâm, không chút sơ hở nào.” Tuấn An thầm than, ánh mắt nhìn về phía chiếc mặt nạ đầy vẻ kiêng dè.

Cần biết rằng tốc độ của Tuấn An vốn đã vượt xa Thảo Nguyên, nhưng hiện tại, cậu vẫn có cảm giác rợn người khi mọi chiêu thức tâm đắc đều bị đối phương nhìn thấu và hóa giải một cách nhẹ nhàng.

Không còn con đường lùi, Tuấn An hiểu rằng nếu cứ tiếp tục dây dưa, thất bại là điều tất yếu. Cậu quyết định dốc toàn lực cho một cú đánh cược cuối cùng. Chỉ có cách đẩy nhịp độ tấn công lên đến mức cực hạn, vượt qua cả ngưỡng phản ứng của đối thủ, cậu mới hy vọng tìm thấy một kẽ hở để xoay chuyển cục diện.

Tuấn An bắt đầu điên cuồng vận hành Bí kỹ. Luồng lực lượng nóng rực không còn bị giới hạn ở đôi tay mà tuôn chảy mãnh liệt đến toàn bộ tứ chi. Trong phút chốc, tốc độ di chuyển và uy lực quyền cước của thiếu niên tăng vọt. Những cú đòn tung ra nhanh như chớp giật, để lại từng đợt tàn ảnh mờ ảo lao về phía kẻ đeo mặt nạ. Tuy nhiên, cái giá phải trả là thể lực của Tuấn An cũng bị rút cạn với tốc độ chóng mặt.

“Hoặc là chạm được vào hắn, hoặc là gục ngã vì kiệt sức!”. Tuấn An thầm hạ quyết tâm, đôi mắt đỏ rực vẻ kiên định.

Quyền cước của Tuấn An xé gió vun vút, kình lực sượt qua thổi bay vạt áo của Kỳ Phong. Đối diện với cơn cuồng phong vũ bão ấy, cậu không còn vẻ thong dong như trước. Cậu chủ động kéo giãn khoảng cách, lần đầu tiên phải thực sự "trốn chạy" để tránh né phong mang của đối phương. Trong mắt khán giả, Tuấn An lấy lại thế thượng phong, liên tục dồn ép đối thủ vào thế bị động. Các thành viên Việt Võ Đạo bắt đầu khấp khởi mừng thầm, ngỡ rằng cuối cùng họ đã tìm ra cách khắc chế tên cao thủ bí ẩn kia.

Chỉ có Mạnh Tường là nhìn ra chân tướng sự việc. Anh biết Tuấn An đã bị ép đến đường cùng. Một khi cơ thể quá tải, sự sụp đổ sẽ đến ngay lập tức.

“Kẻ này rốt cuộc là ai? Từ đâu lại xuất hiện một quái vật như vậy?”. Mạnh Tường không nén nổi sự tò mò lẫn kinh hãi. Anh tự nhủ, dù là chính mình ra sân, cũng không chắc có thể né tránh toàn bộ đòn đánh của Tuấn An một cách hoàn hảo như thế. "Thủ lâu tất bại" là chân lý trong võ học, nhưng kẻ đeo mặt nạ này dường như đang thách thức chân lý đó bằng một khả năng phản xạ phi nhân loại.

Hơi thở của Tuấn An ngày càng đứt quãng, mồ hôi thấm đẫm võ phục, chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt. Đối thủ của cậu quá giảo hoạt và bình tĩnh; hắn không hề nóng lòng phản công mà chỉ âm thầm giữ nhịp, chờ đợi ngọn lửa cuối cùng của Tuấn An vụt tắt.

Rất nhanh sau đó, khán giả bắt đầu nhận thấy sự xuống sức rõ rệt của thiếu niên Việt Võ Đạo. Những đòn tấn công dần trở nên nặng nề và thiếu chuẩn xác. Các thành viên Việt Võ Đạo thì rơi vào trầm mặc. Họ bàng hoàng nhận ra, dù Tuấn An có thể hiện thực lực còn mạnh hơn cả Huấn luyện viên Hữu Phúc, thì vẫn không cách nào chạm được vào vạt áo của đối phương. Trái lại, phía Đài Quyền Đạo bắt đầu reo hò phấn khích. Điều này có nghĩa là, ngay cả khi còn một trận chưa đấu, kết quả chung cuộc dường như đã được định đoạt.

Kỳ Phong không để lỡ thời cơ khi nhận thấy Bí kỹ của Tuấn An đã hoàn toàn tan biến. Cậu bắt đầu thử nghiệm các đòn tấn công thực thụ. Lúc này, Tuấn An chỉ còn có thể đón đỡ dựa trên phản xạ yếu ớt của một cơ thể đã kiệt quệ. Nắm đấm của Kỳ Phong biến hóa khôn lường, liên tục tìm thấy những sơ hở chí mạng để ghi điểm.

Trận đấu kết thúc chóng vánh sau đó. Tỷ số chung cuộc là 9 – 0, một chiến thắng tuyệt đối nghiêng về "Cao thủ Lục đẳng" của phía Đài Quyền Đạo.

Các thành viên Đài Quyền Đạo nhảy cẫng lên hò reo vang dội, chiến thắng đã nằm chắc trong tầm tay họ. Khi Hội trưởng Việt Võ Đạo tuyên bố không thi đấu, họ tin rằng chẳng còn ai ở đây đủ tư cách làm đối thủ của "vị cao thủ" đeo mặt nạ kia nữa.

Trọng Tùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tiến về phía Mạnh Tường với nụ cười đắc thắng: "Mạnh Tường, tôi thấy trận cuối cũng không cần thiết phải đấu nữa. Chúng ta đều tự hiểu, bên phía cậu không còn ai đủ sức đối đầu với vị cao thủ này."

Kết quả này tuy nằm ngoài dự liệu ban đầu nhưng Mạnh Tường không hề tỏ ra thất vọng hay cay cú. Anh bình thản đáp: "Đúng vậy, chúng tôi nhận thua. Thật không ngờ cậu lại có thể mời được một người xuất sắc đến thế."

Lời thừa nhận của Mạnh Tường như một gáo nước lạnh dội vào lòng kiêu hãnh của các thành viên Việt Võ Đạo.

"Hội trưởng, sao có thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy? Dù có bị đánh gục, em cũng muốn lên sân!"

"Đúng thế, anh Tường! Hắn ta vừa đấu liên tiếp hai trận, thể lực chắc chắn đã cạn kiệt, chúng ta vẫn còn cơ hội mà!"

"Quyết chiến đến cùng! Việt Võ Đạo không có hạng hèn nhát!"

Tiếng phản đối nhao nhao vang lên. Mất đi phòng huấn luyện là một chuyện, nhưng việc bị Đài Quyền Đạo đánh bại "trắng" hai trận không gỡ điểm mới là nỗi nhục nhã khiến họ không thể nuốt trôi.

Thảo Nguyên đứng lặng yên, đôi môi mím chặt. Cô cũng không cam lòng, nhưng chỉ những người trực tiếp giao thủ như cô mới hiểu được sự bất lực tột cùng khi đối mặt với kẻ đeo mặt nạ kia. Chạm vào hắn còn không nổi, nói gì đến thắng?

Tuấn An cúi đầu, giọng khàn đặc vì hối lỗi: "Sư huynh, đều tại em..."

Mạnh Tường mỉm cười, đặt tay lên vai cậu em vỗ nhẹ an ủi: "Không sao cả, thắng thua là chuyện thường tình. Dám chấp nhận thất bại để rút kinh nghiệm mới là cách để chúng ta thực sự mạnh lên."

Trong khi đó, Kỳ Phong ở giữa sân bắt đầu sốt ruột. Nếu Việt Võ Đạo bỏ cuộc ngay lúc này, kế hoạch của cậu sẽ tan thành mây khói. Cậu vội vàng kéo Công Thành lại, ghé tai nói nhỏ:

"Giúp tôi khiêu chiến Mạnh Tường. Ngay lập tức."

Công Thành trợn ngược mắt, suýt chút nữa thì hét lên: "Anh điên rồi sao? Chúng ta thắng chắc rồi, không cần thiết phải mạo hiểm thêm với anh ta đâu!"

"Tôi muốn một chiến thắng hoàn hảo nhất." Kỳ Phong lạnh lùng đáp. "Tôi phải đấu với người mạnh nhất bên họ."

"Nhưng... chuyện này em không quyết định được. Để em hỏi ý Hội trưởng Tùng..."

Biết rõ Trọng Tùng chắc chắn sẽ ngăn cản vì sợ "đêm dài lắm mộng", Kỳ Phong bèn tung chiêu cuối: "Nếu cậu không nói, tôi sẽ lập tức tuyên bố bỏ cuộc và rời khỏi đây. Lúc đó, Đài Quyền Đạo của cậu tự đi mà giải quyết hậu quả."

Công Thành muốn khóc mà không ra nước mắt. Cao thủ võ lâm gì mà lại hành xử kiểu "lưu manh" thế này? Cực chẳng đã, anh ta đành lủi thủi tiến lên phía trước, hắng giọng rồi gào to:

"Hội trưởng Mạnh Tường! Trận cuối cùng này, cao thủ của chúng tôi muốn chính danh khiêu chiến với anh!"

Cả võ đường lập tức rơi vào thinh lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ đeo mặt nạ. Mạnh Tường thoáng chút ngỡ ngàng, anh nhìn về phía đối phương với vẻ hoài nghi. Đáp lại, Kỳ Phong khẽ gật đầu, phong thái vô cùng tự tin.

Trọng Tùng định can ngăn nhưng Kỳ Phong đã giơ tay chặn lại. Cậu sải bước ra giữa thảm đấu, chắp tay ra hiệu xin chỉ giáo về phía Mạnh Tường.

Đây là một lời thách thức công khai và trực diện nhất!

Mạnh Tường trầm ngâm một lát. Bản tính hiếu võ và sự tò mò về danh tính kẻ lạ mặt đã thôi thúc anh. Anh tháo lớp áo khoác ngoài, điềm tĩnh đáp: "Nếu anh đã có nhã hứng, vậy tôi xin cung kính không bằng tuân lệnh."

Đám đông Việt Võ Đạo như được "hồi máu", tiếng hò reo vang dội làm rung chuyển cả khán phòng.

"Tốt quá rồi! Hội trưởng ra trận, công lý sẽ được thực thi!"

"Tên kia quá tự đại rồi, dám đụng đến anh Mạnh Tường thì chỉ có con đường đo ván!"

Trái ngược với đám đông, Thảo Nguyên và Tuấn An vẫn không giấu được vẻ lo lắng. Họ biết Mạnh Tường rất mạnh, nhưng đối thủ này quá "tà môn", đặc biệt là khả năng né đòn như thể đọc được suy nghĩ người khác.

Mỹ Đình hưng phấn cầm micro, giọng cô cao vút kích động:

"Quý vị và các bạn! Thật không ngờ chúng ta lại được chứng kiến một màn kịch tính đến thế! Trận đấu cuối cùng sẽ là cuộc chạm trán giữa hai đỉnh cao thực thụ!"

"Một bên là Cao thủ Thần bí – người đã hủy diệt đối phương với tỷ số tuyệt đối, sở hữu Đai đen Lục đẳng Đài Quyền Đạo!"

"Và một bên là ‘Độc cô cầu bại’ của chúng ta, Hội trưởng Mạnh Tường với Chuẩn Hồng Đai Việt Võ Đạo!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!