Quyền 1

Chương 49. Street Racer

Chương 49. Street Racer

Chương 49. Street Racer

Tác giả: gakobitmiss

Lời từ chối của Kỳ Phong rơi xuống văn phòng rộng lớn như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng kinh ngạc không thể che giấu.

Thư ký Quang Nhật là người phản ứng rõ rệt nhất. Nụ cười hân hoan trên môi anh cứng đờ lại, đôi mắt sau gọng kính vàng tràn đầy vẻ hoài nghi. Anh bước lên một bước, giọng đầy vẻ lo lắng.

"Kỳ Phong, hãy suy nghĩ thật kỹ. Nếu cậu có bất cứ lo lắng gì, hãy nói cho tôi biết”.

"Em đã suy nghĩ rất kỹ rồi". Kỳ Phong trả lời, giọng điệu bình thản không chút dao động.

Kỳ Phong biết đây là tấm lòng mà Patro dành cho mình. Nhưng ngay lúc đó, hình bóng của ETLE, tổ chức tà ác xuyên quốc gia bí ẩn và đáng sợ mà cậu đang đối đầu, hiện lên trong tâm trí. Trở thành tay đua chuyên nghiệp đồng nghĩa với việc cậu phải lộ diện trước truyền thông quốc tế, tham gia các giải đấu ở nước ngoài. Khi không có sự bảo vệ trực tiếp của Cục Tình báo Việt Quốc, danh tính của cậu sẽ ngay lập tức bị phơi bày. Cậu sẽ trở thành con mồi lộ thiên cho những tay sai của ETLE.

Hơn nữa, cậu tự thấy mình chưa muốn nợ Patro một ân tình quá lớn. Điều cậu cần lúc này là một góc tối đủ an toàn để rèn luyện kỹ năng, chứ không phải một vầng hào quang rực rỡ nhưng đầy rẫy hiểm họa.

Lý Bích Y lạnh lùng vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế da cao cấp. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ, hàng lông mày thanh tú của cô hơi nhướn lên một chút, một biểu hiện hiếm hoi của sự dao động. Cô đặt cây bút máy đắt tiền xuống bàn, tiếng "cạch" nhẹ vang lên khiến Quang Nhật im bặt.

Ánh mắt sắc lẹm của cô xoáy sâu vào Kỳ Phong, như muốn bóc tách từng lớp suy nghĩ trong bộ não của cậu thanh niên trước mặt. Trong thế giới của cô, mọi người đều bị chi phối bởi lợi ích, quyền lực hoặc danh vọng. Một nhân viên bình thường lại từ chối một "tấm vé đổi đời" là điều không hề có trong logic của cô.

"Lý do?" Bích Y cất tiếng. Giọng nói của cô vẫn lạnh lùng, che giấu sự tò mò đang nhen nhóm.

Kỳ Phong cảm nhận được áp lực ngàn cân từ ánh mắt đó. Cậu không thể nói về ETLE, cũng không thể nói về Cục Tình báo. Cậu đứng thẳng người, bàn tay hơi siết lại, cố gắng giữ giọng nói bình thản nhất có thể.

“Tôi rất biết ơn sự ưu ái của Tập đoàn. Nhưng hiện tại… tôi cảm thấy mình thích hợp làm một nhân viên bình thường hơn. Đua xe chuyên nghiệp đòi hỏi sự tập trung và một cuộc sống quá ồn ào, điều đó không nằm trong kế hoạch của tôi.”

Lý Bích Y khẽ nhếch môi, một nụ cười không rõ ý nghĩa. Đây thật là một lí do vô nghĩa nhất mà cô từng nghe. Ai lại muốn chỉ làm một nhân viên bình thường cơ chứ. Cô rõ ràng có thể thấy một sự tiếc nuối thoáng qua trên mặt Kỳ Phong, nhưng nháy mắt đã thay bằng sự sự kiên định đến kỳ lạ, thậm chí là có chút… cảnh giác.

“Cơ hội chỉ có một.” Cô nói, giọng điệu mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ. “Lam Thiên không thường xuyên đưa ra những đề nghị thứ hai giống như thế này đâu.”

Cô muốn thử xem sự kiên định này là bản lĩnh thật sự hay chỉ là một màn kịch "lạt mềm buộc chặt".

Thư ký Quang Nhật nhìn Kỳ Phong rồi lại nhìn sang Lý Bích Y, lòng đầy lo lắng. Anh thực sự không hiểu cậu học đệ này đang nghĩ gì. Một cơ hội nghìn năm có một, vậy mà lại bị từ chối chỉ bằng một câu "không hợp kế hoạch"?

"Tôi hiểu," Kỳ Phong đáp, ánh mắt không hề né tránh. "Tôi thực sự không phải kiểu người thích thu hút sự chú ý. Việc xuất hiện trước truyền thông sẽ chỉ làm xáo trộn cuộc sống bình thường tôi yêu quý”.

Bầu không khí rơi vào im lặng căng thẳng. Lần này, Thư ký Quang Nhật không khuyên nữa. Anh nhận ra sự quyết tâm của Kỳ Phong đã đạt đến mức không thể lay chuyển.

Lý Bích Y bắt đầu cân nhắc. Cô đang đứng trước hai lựa chọn: Một là thuyết phục Patro tôn trọng quyết định của Kỳ Phong để duy trì mối quan hệ hợp tác. Hai là, coi như Lam Thiên sẽ đầu tư một khoản chi phí đào tạo cho Kỳ Phong mà không cần hồi báo để giữ chân Patro.

Đúng lúc bầu không khí đang rơi vào bế tắc, một giọng nói hào hứng vang lên từ phía cửa phòng, phá tan sự ngột ngạt.

"Nếu cậu ấy không muốn thu hút sự chú ý, vậy thì đơn giản thôi, hãy trở thành một tay đua ẩn danh!"

Hoàng Quân xách theo một túi đồ ăn thơm phức bước vào. Anh thản nhiên đặt chúng lên bàn làm việc, nở nụ cười rạng rỡ rồi vỗ tay cái bộp.

"Tôi có thứ này cực kỳ thú vị cho mọi người xem đây."

Hoàng Quân lấy điện thoại, lướt nhanh rồi mở một đoạn video đang gây bão trên mạng.

Trong đoạn phim, một cuộc đua xe có một không hai đang diễn ra. Thay vì những đường đua bằng phẳng và vắng bóng người, đây lại là một mê cung đô thị đầy rẫy xe cộ. Trên đường đi, ban tổ chức đã khéo léo sắp đặt vô số chướng ngại vật: từ những quầy hàng vỉa hè, các loại xe cơ giới đang lưu thông, cho đến những hình nộm người đi bộ được dựng lên như thật.

Những chiếc xe đủ mọi kiểu dáng, trang trí bắt mắt với những màu sắc cực kỳ nổi loạn, đang thực hiện những cú lạng lách kinh điển qua các con hẻm nhỏ hẹp, né tránh chướng ngại vật trong gang tấc. Điều kỳ lạ nhất là khi camera lia qua cửa kính, người ta không thấy mặt tài xế. Họ đều mặc những bộ đồ bảo hộ kỳ quái: người thì hóa thân thành thỏ hồng, kẻ lại là cao bồi viễn tây, thậm chí có cả linh vật hoạt hình.

"Độc đáo đúng không?" Hoàng Quân tự hào như một đứa trẻ vừa khoe được món đồ chơi mới.

Nhìn biểu hiện tò mò không thể giấu giếm của ba người kia, anh biết mình đã thành công. Anh chỉ vào con số thống kê dưới video: hơn 200 triệu lượt xem và 5 triệu lượt thích chỉ sau vài ngày đăng tải.

Theo lời kể của Hoàng Quân, đây là giải đua mang tên "Street Racer", một giải đấu không chính quy mới xuất hiện nhưng đã tạo nên cơn địa chấn toàn cầu. Nó được thành lập và tài trợ bởi một vị tỷ phú bí ẩn.

Giải đua này không đề cao tốc độ thuần túy mà nhấn mạnh vào tính linh hoạt, thực dụng và an toàn. Quan trọng hơn cả, các hãng xe tham gia không sử dụng xe đua chuyên dụng mà dùng chính những mẫu xe thương mại của mình để thi đấu.

"Điểm mấu chốt nằm ở đây," Hoàng Quân chỉ vào màn hình. "Các tay đua đều giấu mặt dưới những chiếc mặt nạ và biệt danh. Không ai biết ai là ai, tạo nên một cảm giác thần bí và đầy tính giải trí."

Hoàng Quân quay sang nhìn Kỳ Phong, nháy mắt:

"Tôi nghĩ nếu Kỳ Phong không muốn lộ diện trước truyền thông, cậu hoàn toàn có thể đại diện Lam Thiên tham gia giải này dưới một cái tên giả.”

Hoàng Quân từng thảo luận sâu với Patro và biết rằng điểm yếu lớn nhất của Kỳ Phong là thể lực – thứ vốn rất cần thiết để chịu đựng áp lực G-force khi lái xe đua tốc độ cao trong thời gian dài. Nhưng điểm mạnh của cậu lại là kỹ thuật vi mô, phản xạ thần sầu và khả năng ứng biến với môi trường phức tạp, những thứ mà ngay cả một tay đua kỳ cựu như Patro cũng phải thừa nhận là kém xa.

Tất cả những tố chất đó dường như được sinh ra để dành cho "Street Racer". Nơi đây, tốc độ không phải là chìa khóa duy nhất, mà là khả năng "sinh tồn" và luồn lách qua những khe hẹp của đô thị.

Lý Bích Y trầm ngâm một lúc rồi đặt câu hỏi sắc bén. "Tính uy tín của nó thế nào? Liệu có đủ tầm nhìn để đầu tư lâu dài không?"

Với cô, nếu đây chỉ là một trào lưu nhất thời, Lam Thiên sẽ không mạo hiểm đổ tiền vào.

"Năm nay là mùa đầu tiên, nhưng hàng loạt thương hiệu ô tô lớn nhỏ đã nhảy vào cuộc. Hiệu quả truyền thông của nó vượt xa các giải đua truyền thống vì nó gần gũi với người dùng phổ thông hơn," Hoàng Quân giải thích. "Vị tỷ phú đứng sau cũng đầu tư rất bài bản, giải thưởng cực khủng và hệ thống phát sóng phủ khắp các nền tảng mạng xã hội. Tương lai, nó chắc chắn sẽ trở thành một đế chế giải trí mới."

Trên video, camera đang quay cận cảnh hai chiếc xe đua đang tranh chấp. Một chiếc không kịp bẻ lái, đâm sầm vào quầy trái cây bên đường làm rau quả văng tung tóe. Chiếc xe dừng khựng lại, túi khí bật ra đảm bảo an toàn tuyệt đối.

Tay đua mặc bộ đồ siêu nhân, đội mũ bảo hiểm khủng long ảo não bước xuống xe, làm những động tác tiếc nuối đầy hài hước trước ống kính. Phong cách này hoàn toàn khác biệt với sự căng thẳng, khô khan của các giải đua truyền thống.

Kỳ Phong cũng phải thừa nhận bản thân bị hấp dẫn bởi ý tưởng này. Trong kỷ nguyên internet, những nội dung vừa mang tính cạnh tranh cao, vừa đậm chất giải trí và thần bí như thế này chính là "miếng thịt béo" mà bất kỳ thương hiệu nào cũng muốn xâu xé.

"Vậy tại sao không để Patro tham gia giải này luôn?". Lý Bích Y bất chợt hỏi, ánh mắt lóe lên một tia tính toán.

"Đam mê của Patro là tốc độ thuần túy, anh ấy chưa chắc đã hứng thú với loại hình đua xe 'diễn trò' này. Hơn nữa, mục tiêu duy nhất của anh ấy lúc này là cầm lên chiếc Cúp Vô Địch Thế Giới một lần nữa." Hoàng Quân giải thích, dựa trên những gì anh hiểu về Patro qua lời kể của Phạm Nhật Minh.

Lý Bích Y gật đầu tán thành. Trước kia, Lam Thiên luôn lựa chọn con đường phát triển bảo thủ, nhưng kết quả lại là sự dậm chân tại chỗ. Là một người cấp tiến, cô hiểu rằng khi những phương thức truyền thống không còn hiệu quả, việc tiếp thu cái mới chính là chìa khóa để đột phá.

Về mặt uy tín thương hiệu, Lam Thiên đã có sự bảo chứng từ Alexandro Patro. Trong ngắn hạn, Kỳ Phong chưa thể thay thế được vị thế của huyền thoại ấy. Tuy nhiên, nếu cậu có thể giấu mặt tham gia một giải đua đầy tính lan tỏa như Street Racer, giúp nâng cao sức ảnh hưởng cho ô tô Lam Thiên trên mạng xã hội, thì đây chắc chắn là một khoản đầu tư sinh lời lớn.

Cô quay sang, nhìn thẳng vào mắt Kỳ Phong với vẻ nghiêm túc.

"Cậu cảm thấy đề nghị này thế nào? Đãi ngộ cơ bản vẫn sẽ giữ nguyên. Tuy nhiên, vì đây là một loại hình hoàn toàn mới, tương lai chưa rõ ràng, tôi không thể đưa ra quá nhiều hứa hẹn lâu dài. Nhưng tôi cam đoan, chỉ cần có thành tích tốt, tiền thưởng sẽ cực kỳ hậu hĩnh."

Kỳ Phong chỉ suy nghĩ trong tích tắc rồi gật đầu. "Chỉ cần không phải lộ danh tính thật trên truyền thông, tôi đồng ý."

Kể từ khi biết về sự tồn tại của thực thể ETLE, Kỳ Phong hiểu rằng cuộc sống bình yên của mình đã chấm dứt. Cậu cần những bước chuẩn bị kỹ lưỡng để đối phó với những biến cố không thể lường trước. Công việc này cho cậu sự tự do hơn là ngồi văn phòng tám tiếng mỗi ngày, giúp cậu có thời gian rèn luyện siêu năng lực để tự vệ.

Những xúc tu kỳ quái kia có thể thâm nhập vào giấc mơ, sao chép ký ức và cảm giác của người khác. Đó có lẽ sẽ là vũ khí quan trọng nhất để cậu chống lại ETLE sau này.

"Vậy được, hợp đồng chi tiết sẽ được soạn thảo và gửi cho cậu sau,"

Lý Bích Y dứt khoát. "Công ty sẽ giúp cậu giữ bí mật tuyệt đối. Trên danh nghĩa, cậu sẽ được điều động phụ trách một công việc nhỏ trong đội đua của Patro để thuận tiện cho việc tập luyện. Mọi vấn đề phát sinh, cậu cứ liên hệ trực tiếp với Quang Nhật, anh ấy sẽ là quản lý trực tiếp của cậu."

Lý Bích Y không hề truy hỏi lý do tại sao Kỳ Phong lại khăng khăng giấu mặt. Trong mắt cô, chỉ cần cậu không phạm pháp và có lý lịch sạch sẽ, thì chút cá tính kỳ lạ của người tài đều có thể bao dung được.

"Vậy thì thật cảm ơn ngài." Kỳ Phong chân thành nói. Cậu thực sự cảm kích cách hành xử tinh tế của Lý Bích Y. Hèn gì dù mang danh "Băng sơn tổng tài", cô vẫn nhận được sự kính trọng tuyệt đối từ nhân viên.

"Chúc mừng, chúc mừng! Lam Thiên lại có thêm một nhân tài," Hoàng Quân hào hứng cắt ngang. "Kỳ Phong, lần đầu gặp cậu tôi đã biết cậu không đơn giản mà. Quả nhiên nhìn người không lầm!"

Hoàng Quân thực sự cảm thấy tự hào. Việc những đề xuất của anh luôn được Bích Y chấp thuận là một tín hiệu rất tốt cho mối quan hệ của họ. Thấy Kỳ Phong có được chỗ đứng, anh cũng vui lây.

"Tối nay bốn người chúng ta đi ăn mừng một bữa đi!" Hoàng Quân chớp thời cơ đề nghị.

"Không đi, tôi còn rất nhiều việc. Ba người cứ tự nhiên." Lý Bích Y lạnh lùng từ chối ngay lập tức.

Kỳ Phong, Quang Nhật và Hoàng Quân nhìn nhau. Ba người đàn ông đi ăn tối "lãng mạn" với nhau? Cả ba không hẹn mà cùng rùng mình một cái.

Quang Nhật nhanh chóng lên tiếng: "Tôi cũng phải đi sắp xếp hợp đồng và chuẩn bị lộ trình tập luyện mới cho Kỳ Phong ngay bây giờ. Thiếu gia và cậu ấy cứ đi trước đi."

"Ha ha... hai người đều bận vậy thì để dịp khác," Hoàng Quân cười khan đầy xấu hổ. Không có Bích Y đi cùng, anh cũng chẳng còn tâm trí nào mà ăn uống. "Lúc đó chúng ta sẽ mời cả Patro và Nhật Minh tới góp vui luôn thể!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!