Quyền 1

Chương 76. Thư giãn

Chương 76. Thư giãn

Chương 76. Thư giãn

Tác giả: gakobitmiss

Buổi chiều tại Trường đua Đại Việt, không khí trong phòng họp của đội đua Lam Thiên Racing (LTR) bao trùm bởi sự nghiêm túc và chuyên nghiệp. Các thành viên ban đầu của hai đội đua mới thành lập được giới thiệu và làm quen với nhau. Đội đua Số 1 – với tay đua chính là Patro, sẽ tham gia giải đua Cúp Vô Địch Thế Giới, tụ tập những nhân sự tinh anh nhất mà Lam Thiên có được. Đội đua Số 2 – với tay đua chính là Kỳ Phong sẽ tham gia giải đua Street Racer dưới nghệ danh ‘K’, danh tính thật của cậu sẽ được giữ bí mật hoàn toàn.

Dưới sự sắp xếp kín kẽ của Thư ký Quang Nhật, Kỳ Phong sẽ đóng vai trò trợ lý kỹ thuật tại Lam Thiên Racing để danh chính ngôn thuận theo sát quá trình tập luyện của Patro trong đội đua Số 1. Còn tại đội đua Số 2, cậu sẽ kiêm thêm làm người đại diện của tay đua ẩn danh K, thay mặt anh ta đưa ra các yêu cầu kỹ thuật và chiến thuật.

Tuy nhiên, vấn đề nan giải nhất lúc này chính là bảo mật danh tính. Trước cuộc họp, Quang Nhật đã gặp riêng Kỳ Phong để đưa ra hai phương án "ngụy trang".

Phương án 1 "Solo Play": Một mình Kỳ Phong đóng cả hai vai. Cậu sẽ phải ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm mỗi khi vắng mặt ở để biến thân thành tay đua K.

Phương án 2 "Thế thân": Lam Thiên sẽ thuê một người đóng giả tay đua để đánh lạc hướng dư luận và truyền thông. Khi vào đường đua, cả hai sẽ bí mật hoán đổi vị trí. Người thế thân sẽ giả làm nhân viên kỹ thuật Kỳ Phong trong lúc cậu đang cầm lái.

Cả hai đều là những con dao hai lưỡi. Phương án một đòi hỏi khả năng xoay xở cực cao và rất dễ bị nghi ngờ nếu sự vắng mặt của nhân viên kỹ thuật luôn trùng khớp với sự xuất hiện của tay đua ẩn danh. Phương án hai tuy an toàn về mặt ngoại phạm nhưng rủi ro rò rỉ thông tin từ người thế thân là rất lớn.

Sau vài giây suy tính, Kỳ Phong quyết định chọn phương án thứ nhất. Càng ít người biết càng tốt, cậu tin mình có thể xoay xở được.

Cậu tin vào bản năng của mình và sự hỗ trợ từ Patro cũng như Quang Nhật. Với đặc thù của giải đua Street Racer, cấu trúc đội đua của Kỳ Phong sẽ gọn nhẹ hơn nhiều so với đội đua chuyên nghiệp của Patro. Một chiếc xe dân dụng cải tiến không cần quá nhiều nhân sự hậu cần hiện trường. Patro sẽ đóng vai trò huấn luyện viên kiêm chỉ đạo chiến thuật, còn Mai Anh và đội ngũ sản xuất sẽ đảm nhận phần cốt lõi: đảm bảo tính thích nghi của xe đua trong mọi hoàn cảnh.

Tại đây, Kỳ Phong cuối cùng cũng được diện kiến "nhân vật số 2" mà Bình Công đã nhắc đến: Tiến sĩ Trần Mai Anh – Kỹ sư trưởng của đội đua, đồng thời là linh hồn của bộ phận sản xuất ô tô Lam Thiên.

Qua lời giới thiệu đầy trọng thị của Thư ký Quang Nhật, Mai Anh hiện lên như một huyền thoại sống. Ở tuổi 29, cô là Tiến sĩ Cơ khí động lực, người duy nhất tốt nghiệp thủ khoa kép tại Đại học Kỹ thuật Münthen (TUM) – cái nôi của ngành công nghiệp cơ khí Garmeny – với số điểm tuyệt đối chưa từng có trong suốt một thập kỷ. Ngay cả Ánh Ngọc, người từng rất tự hào về thành tích học tập của mình, khi trước Mai Anh, cũng phải có cảm giác như đang đối diện với một thiên tài đến từ một nền văn minh tiên tiến nào đó vô tình lạc xuống trái đất.

Trái ngược với bảng thành tích "khủng", ngoại hình của Mai Anh lại vô cùng nhỏ nhắn, lọt thỏm trong bộ đồ bảo hộ màu xanh thẫm. Mái tóc cắt ngắn kiểu Pixie lởm chởm – dấu vết của việc tự dùng kéo tỉa cho gọn để tránh vướng vào máy móc – càng làm nổi bật gương mặt thanh tú nhưng xanh xao vì thiếu ngủ. Chiếc kính gọng kim loại to bản thường xuyên trượt xuống sống mũi, và mỗi lần như vậy, cô lại phải dùng ngón trỏ đẩy nó lên.

Trên mu bàn tay cô vẫn còn vệt xám của dầu mỡ chưa kịp tẩy sạch. Thứ duy nhất cô đeo không phải trang sức mà là một chiếc đồng hồ thông minh chuyên dụng, màn hình nhảy số liên tục về các thông số môi trường như nhiệt độ và áp suất. Trong suốt buổi họp, ánh mắt cô dường như nhìn xuyên qua mọi người, như thể đang mải mê theo đuổi một sơ đồ động cơ phức tạp nào đó trong tâm trí.

Vì thời gian chuẩn bị quá gấp rút, phòng họp hôm nay chỉ vẻn vẹn mười mấy người, đa phần là những gương mặt nòng cốt. Những chuyên gia cao cấp từ các đội đua danh tiếng hay các xưởng độ xe quốc tế mà Lam Thiên đang ráo riết mời chào vẫn chưa kịp hội quân.

Trong phòng họp, sự xuất hiện của Lý Gia Bảo – em họ của Lý Bích Y – trong vai trò Giám sát dự án khiến Kỳ Phong khá bất ngờ. Trái ngược với vẻ điềm tĩnh của Quang Nhật, Gia Bảo toát lên sự nhiệt tình, cởi mở đầy năng động. Cậu ta luôn miệng trò chuyện cùng Patro, ủng hộ mọi quyết định của Thư ký Nhật và tỏ ra vô cùng thân thiết với Chủ quản Hoàng. Tuy nhiên, Kỳ Phong nhận ra một ranh giới vô hình: Gia Bảo dường như giữ một khoảng cách nhất định, có phần xa vời với những nhân viên bình thường. Đó không hẳn là sự giả tạo, mà giống như một thói quen bẩm sinh từ xuất thân nhung lụa.

Khi buổi họp kết thúc, Kỳ Phong lập tức rời đi cùng Patro đến đường đua. Để giữ bí mật danh tính theo đúng kế hoạch, cậu không còn công khai cầm lái mà chỉ ngồi ở ghế phụ, đóng vai một nhân viên kỹ thuật đang quan sát và thu thập dữ liệu.

Hiện tại, Lam Thiên Racing chỉ có hai chiếc xe đua nhập khẩu. Một chiếc dành cho Patro, chiếc còn lại – thứ mà Kỳ Phong thường dùng để luyện tập – vẫn đang nằm trong xưởng sửa chữa sau cú va chạm nảy lửa với John. Để tham gia giải Cúp Vô Địch Thế Giới, Lam Thiên không thể chỉ dựa vào xe nhập khẩu, mà phải trình lên thiết kế riêng của mình. Áp lực đè nặng lên vai Mai Anh: cô phải cải tạo và nâng cấp cho Patro một "con chiến mã" với những công nghệ mới nhất để có thể cạnh tranh sòng phẳng với các ông lớn thế giới.

Truyền thông trong nước đang tung hô Lam Thiên, nhưng quốc tế lại đầy rẫy sự nghi ngờ. Người hâm mộ châu Âu của Patro thậm chí còn phản đối kịch liệt quyết định "thiếu lý trí" của anh khi hợp tác với một thương hiệu nhỏ đến từ một quốc gia đang phát triển. Kỳ Phong thầm cảm thán, may mà Patro không dùng mạng xã hội, hoặc nếu có biết, anh ấy có lẽ cũng chỉ nhún vai gạt đi.

Trên đường đua, chiếc xe dưới tay lái của Patro lao đi như một mũi tên, thực hiện những cú vào cua khét lẹt. Ngồi ở ghế phụ, Kỳ Phong cảm nhận rõ rệt áp lực quán tính đang tàn phá cơ thể mình. Cảm giác như có một bàn tay khổng lồ đang cố vặn gãy cổ cậu mỗi khi xe chuyển hướng đột ngột.

Kỹ thuật có thể "ăn gian" bằng thiên phú, nhưng thể lực thì không. Một tuần tập luyện chưa là gì so với hàng năm trời rèn luyện khắc nghiệt của một tay đua chuyên nghiệp. Kỳ Phong có thể chịu đựng vài vòng đua, nhưng để duy trì sự tỉnh táo và chính xác cho đến lúc cán đích trong một chặng đua dài là điều không tưởng.

Đua xe không chỉ là đạp lút ga. Nó là sự tổng hòa của những điều chỉnh siêu nhỏ, tinh vi và thay đổi liên tục theo từng mili giây của tình huống thực tế. Ngay cả một huyền thoại như Patro cũng không thể diễn đạt hết bằng lời những sắc thái nhỏ bé đó. Kỳ Phong chỉ có thể mô phỏng, thử nghiệm và tự đúc kết kinh nghiệm qua từng mét đường.

Nhưng kinh nghiệm cần thời gian, thứ mà Kỳ Phong đang thiếu nhất lúc này.

Phải chăng... vẫn còn một cách đặc biệt khác?  Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu cậu khi chiếc xe lại một lần nữa gầm vang trên đoạn đường thẳng.

Trong giờ giải lao, Kỳ Phong bất chợt quay sang nhìn người thầy của mình, lên tiếng bằng giọng nửa đùa nửa thật:

“Patro này, nếu tôi nói có một cách giúp anh truyền dạy kinh nghiệm đua xe cho tôi nhanh gấp bội, anh có sẵn lòng thử không?”

Patro đang nhấp dở ngụm nước, nghe vậy liền nhướn mày, đôi mắt xanh thẳm ánh lên sự tò mò:

“Nếu nó không khiến tôi mất mạng hay đi tù thì tại sao lại không chứ?” Anh bật cười, hạ chai nước xuống. “Rốt cuộc là cậu đang ấp ủ cái quái gì trong đầu vậy?”

Kỳ Phong gãi đầu, cười hì hì để xua bớt vẻ nghiêm trọng:

“Haha, thực ra là tôi vừa đọc được một vài nghiên cứu thôi. Người ta bảo nếu mình mơ thấy những gì đã học, não bộ sẽ ghi nhớ sâu hơn nhiều. Tôi cứ nghĩ mãi, nếu có thể tận dụng cả thời gian ngủ để 'luyện tập' thì chúng ta sẽ tiết kiệm được khối thời gian đấy.”

“Ồ, ý tưởng không tồi đâu.” Patro gật gù, vẻ mặt thoáng chút suy tư. “Nhưng mơ thấy gì vốn là chuyện của ông Trời, đâu ai điều khiển được. Có lẽ vài chục năm nữa, khi khoa học phát triển đến mức siêu tưởng thì may ra.”

“À đúng rồi, tối nay anh có kế hoạch gì chưa? Tôi mới phát hiện ra một nơi thư giãn cực kỳ 'lành mạnh'. Tôi muốn mời anh đi để cảm ơn vì sự chỉ bảo tận tình của anh suốt thời gian qua.”

“Cậu khách sáo quá, Kỳ Phong. Cậu có tài, tôi chỉ là người cầm đuốc soi đường một chút thôi.” Patro vỗ vai cậu, nụ cười trở nên thoải mái hơn. “Nhưng được thôi, tối nay tôi sẽ 'phó thác' bản thân cho cậu dẫn đi đâu thì đi.”

Thực tế, cuộc sống của Patro tại Việt Quốc khá tẻ nhạt. Ngoài Vạn Nhật Minh ra, anh chẳng có mấy ai để hàn huyên. Kỳ Phong xuất hiện như một làn gió mới, vừa là học trò, vừa là người bạn trẻ đầy thú vị. Vì thế, anh không ngần ngại gật đầu đồng ý.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn neon rực rỡ từ những tòa nhà chọc trời bắt đầu chiếm lĩnh không gian. Hai người hẹn gặp nhau ngay trước cổng Casino Vĩnh Sang đầy hào nhoáng.

Vừa nhìn thấy tấm biển hiệu lấp lánh, Patro đã khựng lại, đôi mắt nheo nheo nhìn cậu học trò:

“Này, cái 'giải trí lành mạnh' mà cậu nói là đây hả? Tôi không ngờ cậu lại có sở thích đốt tiền vào mấy con chip này đấy.”

Từng là một tay đua đỉnh cao ở trời Tây, Patro quá hiểu cái vòng xoáy đỏ đen này. Anh đã thấy quá nhiều thiên tài tàn đời vì nó, nên giọng nói không giấu nổi vẻ nhắc nhở. Kỳ Phong vội vàng xua tay, lấy từ trong túi áo ra một chiếc thẻ màu vàng đen sang trọng:

“Anh hiểu lầm rồi! Chỗ tôi dẫn anh tới nằm bên trong này, nhưng là khu Spa cao cấp cơ. Tôi có thẻ VIP, chúng ta được sử dụng dịch vụ hoàn toàn miễn phí.”

Patro vẫn chưa hết nghi hoặc, anh nhìn chiếc thẻ rồi nhìn Kỳ Phong từ đầu đến chân:

“Thẻ VIP? Cậu đã nướng bao nhiêu tiền vào đây để có được nó thế? Nghe tôi này Kỳ Phong, cậu còn trẻ, đừng để cái bẫy này nuốt chửng.”

“Trời đất, anh nghĩ tôi là đại gia chắc?” Kỳ Phong cười khổ. “Tôi có người quen làm quản lý ở đây nên mới được tặng thôi. Một kẻ túi rỗng như tôi, vào sòng bạc chỉ có nước bị bảo vệ đuổi ra trong vòng năm phút.”

Thấy cậu cam đoan như vậy, Patro mới giãn cơ mặt ra. Anh theo chân Kỳ Phong tiến vào sâu bên trong khu tổ hợp.

Hôm trước, Kỳ Phong đã được trải nghiệm dịch vụ xông hơi và bấm huyệt tại đây thực sự là một đẳng cấp khác. Không gian yên tĩnh, mùi trầm hương dịu nhẹ phối hợp với những đôi tay điêu luyện của các nhân viên khiến mọi mệt mỏi đều tan biến. Đó chính là môi trường hoàn hảo nhất để cậu đưa Patro vào trạng thái thả lỏng tuyệt đối.

“Tôi đã yêu cầu họ chuẩn bị riêng cho anh một loại trầm hương thượng hạng nhất.” Kỳ Phong vừa đi vừa giới thiệu, giọng đầy hào hứng. “Nó có tác dụng điều hòa khí huyết, giúp đầu óc cực kỳ thư thái. Kết hợp với bài bấm huyệt cổ truyền Việt Quốc, cam đoan với anh là dù có đang căng thẳng đến đâu cũng sẽ ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh lại, anh sẽ thấy mình như vừa được tái sinh, đầu óc minh mẫn vô cùng.”

Nghe đến đây, sự tò mò của người đàn ông phương Tây cuối cùng cũng bị khơi dậy hoàn toàn. Patro cười lớn, ánh mắt đầy mong đợi:

“Thần kỳ đến thế cơ à? Được, để xem cái 'đặc sản' phương Đông này của cậu có thực sự lợi hại như lời đồn không!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!