Chương 19: Luyện kiếm
Tác giả: gakobitmiss
Sau khi Hoàng Quân rời đi, Lý Bích Y không lập tức quay lại với đống văn kiện. Cô cầm tờ danh thiếp mang tên Alexandro Patro lên, đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ suy tư.
Trong kinh doanh, cô là một người tôn sùng hiệu quả. Đề nghị của Hoàng Quân dù có chút hơi hướm cá nhân, nhưng không thể phủ nhận tầm nhìn chiến lược trong đó. Lợi ích tiềm năng, một tấm vé thông hành đưa Lam Thiên ra thế giới, lớn hơn rất nhiều so với rủi ro tài chính.
Suốt nhiều thập kỷ, các "gã khổng lồ" đã chia chác xong xuôi thị phần toàn cầu; một thương hiệu mới từ một quốc gia nhỏ muốn chen chân vào là điều gần như không tưởng. Patro có thể chính là chiếc đòn bẩy mà cô đang tìm kiếm.
Cạch. Cô bấm nút gọi nội bộ.
Chưa đầy một phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Nữ trợ lý bước vào, vẻ mặt khép nép như một học sinh vừa phạm lỗi.
“Lần sau, nếu Hoàng Quân đến, phải báo trước cho tôi,” Lý Bích Y nói, giọng lạnh lùng không chút dao động.
“Dạ… dạ vâng, thưa Tổng Giám Đốc.”
“Gọi Quang Nhật đến gặp tôi ngay.”
“Dạ thưa, sáng nay Thư ký Quang Nhật đang trực tiếp giám sát vòng phỏng vấn ứng viên mới ạ.”
Bích Y hơi nhướng mày, rồi ra lệnh: “Vậy bảo cậu ấy kết thúc phỏng vấn sớm nhất có thể rồi sang đây. Mang cà phê và bánh này ra ngoài đi, tôi không dùng nữa. Gọi cho tôi một phần cơm văn phòng đơn giản là được.”
Giờ nghỉ trưa vừa đến, Quang Nhật đã có mặt. Anh bước vào phòng với phong thái điềm tĩnh đặc trưng.
“Tổng Giám Đốc, ngài tìm tôi?”
“Kết quả phỏng vấn sáng nay thế nào?” Bích Y đóng tập tài liệu, tựa lưng ra ghế.
“Đã xong một phần ba. Có vài gương mặt khá triển vọng, mặt bằng chung năm nay rất tốt.”
“Đẩy nhanh tiến độ đi. Kết thúc tất cả trong hôm nay,” Bích Y vừa nói vừa đẩy tờ danh thiếp của Patro về phía anh. “Đây là tay đua mà Hoàng Quân đề cử. Sắp tới anh ta sẽ đến Việt Quốc. Cậu sẽ là người trực tiếp phối hợp với phía Hoàng Quân để lo liệu khâu tiếp đón và tổ chức trận đua chào mừng. Tôi cần sự chuyên nghiệp tuyệt đối, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào làm ảnh hưởng đến hình ảnh Lam Thiên.”
Quang Nhật cầm tờ danh thiếp, khẽ gật đầu. Anh không hỏi thêm một lời nào — đó là lý do Lý Bích Y tin tưởng anh. Anh hiểu rằng khi cô đã ra lệnh "nhanh", nghĩa là guồng quay của Lam Thiên sắp sửa tăng tốc đến mức chóng mặt.
Trong khi đó, tại tầng 6, lãnh địa của bộ phận Ngoại giao và Quan hệ khách hàng.
Bầu không khí ở đây có vẻ thong thả hơn. Chủ quản Hoàng, đang chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng. Đối diện ông ta là Trưởng phòng Lý của bộ phận Nhân sự
“Sáng nay… có phải có một ứng viên tên Kỳ Phong đến phỏng vấn không?” Chủ quản Hoàng từ tốn hỏi sau khi đã thưởng thức xong hương vị trà.
Trưởng phòng Lý lập tức nhớ ra. Cái tên đó khiến hắn khó chịu vì có liên quan đến "người của phe bên kia".
“Đúng vậy ạ. Một cậu nhóc mới ra trường, chẳng có kinh nghiệm gì nổi bật. Đặc biệt, cậu ta lại là đồng môn sư đệ của Thư ký Quang Nhật. Quang Nhật có vẻ rất ưu ái người này. Em đang định… đánh trượt cậu ta để dằn mặt bên đó.”
Chủ quản Hoàng đặt chén trà xuống, nụ cười trên môi ông ta rộng thêm một chút.
“Hử? Đánh trượt?” Ông ta cười khẩy. “Không, không những không trượt, mà chúng ta phải nhận cậu ta vào. Ngay lập tức.”
“Hả?”. Trưởng phòng Lý ngẩn người. Theo bình thường không phải nên ra sức bài trừ những người thân thiết với bên kia sao? Chẳng lẽ Chủ quản Hoàng nghĩ ra âm mưu nào mới?
Chủ quản Hoàng lắc đầu, nụ cười trở nên bỉ ổi và đắc thắng: “Cậu còn non lắm. Biến người bên địch thành lính bên mình mới là cảnh giới tối cao trong binh pháp.”
Trưởng phòng Lý chợt hiểu ra, hắn giơ ngón tay cái lên nịnh nọt: “Cao tay! Quả là chiêu thức rút củi đáy nồi. Chủ quản quả là nhìn xa trông rộng!”
Trong căn phòng đóng kín, hai tiếng cười đắc ý vang lên.
Khi người ta bị cuốn vào guồng quay của công việc, thời gian dường như mất đi khái niệm định lượng. Kim đồng hồ đã nhích qua con số 9, tất cả nhân viên của cao ốc Lam Thiên từ lâu đã trở về với tổ ấm của mình. Chỉ còn hai bóng người cuối cùng bước ra khỏi sảnh chính vắng lặng.
“Tổng Giám Đốc, cô có muốn tôi đưa về không?” Thư ký Quang Nhật lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng của đêm muộn.
“Không cần đâu, anh cũng vừa đi công tác về, nên về nghỉ ngơi sớm đi.”
Lý Bích Y gật đầu chào tạm biệt người cộng sự đắc lực. Chiếc xe sang trọng đã chờ sẵn ở cửa. Cô ngồi vào băng ghế sau, thả mình vào không gian yên tĩnh. Quang Nhật đứng đó, dõi theo ánh đèn hậu đỏ rực của chiếc xe khuất dần sau ngã rẽ rồi mới lững thững đi về phía bãi xe.
Trên xe, Lý Bích Y nói với tài xế của mình.
“Chú Đông, đến Hội quán Bình Nam nhé!”
“Vâng, thưa cô chủ.”
Phố xá Sài Thành về đêm vẫn mang một nhịp thở hối hả riêng biệt. Những dòng người đan dệt vào nhau như mắc cửi dưới ánh đèn đường vàng vọt. Bích Y tựa đầu vào cửa kính, khẽ xoa huyệt thái dương. Ánh sáng loang loáng lướt qua khuôn mặt xinh đẹp nhưng thoáng hiện vẻ mỏi mệt của cô.
Điều hành Lam Thiên, một đế chế kinh tế hàng đầu Việt Quốc, chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi. Đặc biệt là khi cô đang nỗ lực đập tan những lề lối cũ kỹ, lực cản từ những kẻ thủ cựu là điều không thể tránh khỏi.
Lam Thiên giống như một đoàn tàu khổng lồ đang lao đi với tốc độ cao, nhưng nhiều bộ phận bên trong đã rỉ sét và cần thay mới. Cô là người lái tàu, vừa phải giữ cho nó không trật bánh, vừa phải thay thế từng linh kiện ngay khi tàu đang chạy. Một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến thảm họa.
Xe dừng trước Hội quán Bình Nam, khu phức hợp thể thao cao cấp nhất dành cho giới thượng lưu. Trong khi người nghèo tập luyện vào buổi tối vì không có sự lựa chọn, thì người giàu hiếm khi xuất hiện ở đây vào giờ này; họ làm chủ thời gian của mình và thường chọn những khung giờ thư thả hơn.
Lý Bích Y là một ngoại lệ kỳ lạ. Suốt nhiều năm qua, cô chưa bao giờ rời công ty trước 9 giờ tối. Với cô, về nhà quá sớm cũng chẳng để làm gì, thà ở lại làm việc còn hơn lãng phí thời gian.
Sau khi thay đồ tập, cô tiến thẳng về khu vực võ thuật. Giờ đây, cô không còn là nữ Tổng tài trong bộ vest quyền lực, mà là một kiếm sĩ trong bộ đồ fencing trắng muốt. Cô đeo găng tay, đội nón bảo hộ lưới đen che kín khuôn mặt, tay cầm thanh kiếm mỏng dài nhưng đầy uy lực.
Vị huấn luyện viên đã chờ sẵn. Hai người vào tư thế: thân mình nghiêng lại, trọng tâm hạ thấp, mũi kiếm hướng thẳng về phía trước.
“Bắt đầu!”
Lý Bích Y chủ động tấn công. Những bước chân của cô linh hoạt một cách đáng kinh ngạc, đường kiếm thanh thoát nhưng dứt khoát như chính cách cô đưa ra các quyết định trên thương trường. Huấn luyện viên lùi lại phòng thủ, cố gắng gạt đi những cú đâm hiểm hóc của cô rồi phản công bằng một đường kiếm dồn lực.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng thép va chạm sắc lạnh vang lên liên tiếp trong phòng tập vắng người. Trong một khoảnh khắc, vị huấn luyện viên vẽ một đường kiếm quét ngang tầm ngực. Lý Bích Y nhanh như chớp lùi lại, cơ thể ngả về phía sau một góc độ khó tin để né đòn. Toàn bộ trọng tâm cô đặt lên mũi chân phải, chân trái duỗi thẳng giữ thăng bằng tuyệt đối.
Ngay khi đối thủ lộ ra một kẽ hở nhỏ, mũi kiếm của Bích Y đã lao tới như một tia chớp.
Phập. Mũi kiếm chạm trúng ngực đối thủ, thân kiếm uốn cong theo quán tính.
“Một điểm.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên sau lớp mặt nạ lưới, nhưng nếu nghe kỹ, người ta sẽ thấy một chút hưng phấn hiếm hoi trong đó. Chỉ khi khoác lên mình bộ giáp này, cầm lấy thanh kiếm, cô mới cảm thấy dòng máu trong người mình thực sự sôi sục.
“Rất tốt, cô lại tiến bộ rồi đấy,” Huấn luyện viên lùi lại, không tiếc lời khen ngợi.
Bích Y không đáp lại sự tán thưởng đó, cô chỉ nhẹ nhàng điều chỉnh lại tư thế, giọng nói ngắn gọn và đầy uy lực:
“Tiếp tục!”
Huấn luyện viên nhún vai, xoay nhẹ cổ tay rồi lập tức bước vào tư thế sẵn sàng.
Lần này, anh không còn chủ quan tấn công. Kinh nghiệm từ những lần đối đầu trước giúp anh nhận ra sự nguy hiểm trong những đòn đánh đầy toan tính của Bích Y. Anh chọn lối đánh bình tĩnh, lùi sâu phòng thủ, đôi mắt chăm chú quan sát từng nhịp thở của đối thủ.
Lý Bích Y, với tinh thần thừa thắng xông lên, liên tục ra đòn ép sân. Cô bước dài một bước đầy táo bạo, hạ thấp trọng tâm đến sát mặt sàn, tung ra một cú đâm hiểm hóc nhắm vào chân đối thủ.
Nhưng vị huấn luyện viên đã bắt bài. Anh khẽ nhún người nhảy ngược ra sau, dùng thân kiếm xoay một vòng tròn hoàn hảo, hóa giải đòn tấn công của cô sang một bên. Ngay khi mũi chân vừa chạm đất, anh mượn lực phản chấn, nhanh như chớp đâm thẳng về phía nón bảo hộ của cô.
Cộp. Mũi kiếm chạm nhẹ nhưng chính xác vào lưới thép.
“Một đều.”
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng kim loại va chạm và tiếng xé gió của những đường kiếm sắc lẹm tiếp tục vang vọng trong căn phòng rộng lớn. Cuộc đối luyện kéo dài thêm mười phút trước khi cả hai dừng lại, mồ hôi ướt đẫm.
Lý Bích Y tháo chiếc nón lưới, để lộ khuôn mặt ửng hồng vì vận động mạnh. Những lọn tóc mai bết dính vào gò má trắng nõn, từng giọt mồ hôi trong suốt lướt xuống cổ, thấm đẫm cổ áo đấu kiếm.
Huấn luyện viên đưa cho cô một chai nước lạnh. “Lâu rồi mới thấy cô đến tập lại.”
Bích Y đón lấy, uống một ngụm lớn. Hơi thở gấp gáp của cô dần ổn định lại, đôi mắt trở về vẻ tĩnh lặng thường ngày. “Tuần rồi tôi đi công tác, lịch trình hơi dày.”
“Đừng làm việc quá sức,” Anh khuyên chân thành, “Hãy để cơ thể và tinh thần có cơ hội được thả lỏng thực sự.”
“Tôi quen rồi.”
“Biết ngay là cô sẽ nói vậy mà.” Anh khẽ cười khổ, rồi trầm ngâm một chút trước khi nói tiếp: “Cô rất có năng khiếu, lại chăm chỉ. Thực sự thì tôi không còn nhiều kỹ thuật để dạy cô nữa.”
Bích Y lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Vẫn còn chứ. Tôi vừa thua anh đấy thôi. Tôi muốn đạt đến trình độ như anh.”
“Ha ha, vậy tôi hỏi thật, cô có thực sự thích kiếm không?”
Bích Y khựng lại. Câu hỏi đơn giản nhưng khiến cô phải suy nghĩ mất vài giây. “Có.”
“Tại sao?”
Tại sao cô lại thích nó? Có lẽ vì khi cầm kiếm, cô buộc phải tập trung đến mức cực đoan, và chính sự tập trung đó giúp cô tạm thời quên đi những mưu đồ, những báo cáo tài chính và những gương mặt giả tạo nơi thương trường.
Thấy cô im lặng, vị huấn luyện viên nói tiếp với giọng trầm thấp: “Tôi có thể nghe thấy những gì đường kiếm của cô đang nói. Chúng mang đầy những cảm xúc dồn nén. Bích Y, đừng chỉ dùng kiếm như một công cụ để giải tỏa. Hãy học cách hiểu và trân trọng nó như một người bạn.”
Bạn? Một từ ngữ đã trở nên xa lạ và xa xỉ đối với cô từ rất lâu rồi. Với cô, kiếm chỉ là một môn thể thao, một công cụ để duy trì sức bền. Nhìn vẻ hồ nghi trên mặt cô, anh nhấn mạnh:
“Để giỏi hơn, cô cần tìm ra ‘kiếm đạo’ của riêng mình.”
“Kiếm đạo không phải là kỹ thuật sử dụng kiếm sao?”
“Không,” Anh lắc đầu, “Kiếm đạo là cách người cầm kiếm nhận biết chính mình. Hãy nhìn sâu vào nội tâm, và tìm ra lý do thực sự khiến cô phải cầm thanh kiếm này lên.”
Lý Bích Y nghe nhưng không hoàn toàn thấu cảm được. Những khái niệm trừu tượng như vậy dường như quá xa vời với thực tế khốc liệt mà cô đối mặt hàng ngày. Cô đến với đấu kiếm một cách tình cờ qua lời giới thiệu của một người bạn cũ, và rồi gắn bó vì sự kích thích mà nó mang lại.
Tại sao cô thích nó? Cô muốn cầm kiếm để làm gì?
Lý Bích Y xua tan những suy nghĩ mông lung, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng vốn có: “Đã muộn rồi, chúng ta kết thúc ở đây thôi.”
Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc và rời đi, để lại vị huấn luyện viên phía sau với cái khoát tay chào từ biệt: “Vậy, hẹn lần tới gặp lại.”
Đã 11 giờ đêm. Cả thành phố bắt đầu chìm vào giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn mờ ảo của Hội quán Bình Nam là vẫn còn thức.
Bích Y đi vào phòng thay đồ riêng, trút bỏ bộ giáp trắng nặng nề. Cô ngâm mình trong bồn nước nóng, lắng nghe tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh âm tường. Từng thớ bắp thịt, từng dây thần kinh căng thẳng suốt cả ngày dài bắt đầu giãn ra, tan chảy trong làn nước ấm áp.
Chỉ có lúc này, khi ở một mình giữa không gian vắng lặng này, cô mới thực sự được thả lỏng hoàn toàn. Không có những ánh mắt soi xét , không có những lời xì xào bàn tán.
Ngày mai, khi mặt trời mọc, cô sẽ trở lại là Tổng Giám Đốc nghiêm khắc, lạnh lùng, người cầm lái tập đoàn Lam Thiên vĩ đại, là hình mẫu hoàn hảo và là niềm tự hào của mọi người.
0 Bình luận