Chương 12. Nhân Gian Mộng Ảo
Tác giả. gakobitmiss
"Mời ngài chờ một lát."
Khoảng ba phút sau, tiếng máy móc vận hành khô khốc vang lên, cánh cửa sắt nặng nề chậm rãi kéo sang một bên, lộ ra một khoảng không gian ngột ngạt.
“Mời vào.”
John không một chút do dự, sải bước tiến vào bên trong. Đón hắn là bốn người đàn ông đang đứng trực sẵn với vẻ mặt không mấy thân thiện. Một tên trong số đó, gã lùn cao khoảng một mét bảy nhưng có ánh mắt cực kỳ sắc lẹm, dường như là kẻ cầm đầu, tiến lên chắn đường, lạnh lùng quan sát John từ đầu đến chân.
"Làm phiền ngài, chúng tôi cần kiểm tra người trước. Mọi vũ khí đều phải để lại đây."
John lướt mắt qua bốn gã. Ba tên còn lại đều là những khối cơ bắp di động, bắp tay vạm vỡ như bóp nát được sọ người. Hắn thản nhiên giơ hai tay lên quá đầu, tỏ ý sẵn sàng hợp tác. “Không vấn đề.”
Gã lùn cầm máy dò kim loại quét dọc thân hình cao lớn của John. Khi thiết bị đi ngang qua túi quần, tiếng "tít tít" chói tai vang lên đột ngột. Ba tên đàn em phía sau lập tức siết chặt nắm đấm, vào tư thế chiến đấu, ánh mắt đầy cảnh giác khóa chặt vào mọi cử động của gã người ngoại quốc.
John chỉ nhún vai, ra hiệu cho gã lùn cứ tự nhiên tra xét. Với vẻ thận trọng, gã lùn thọc tay vào túi quần John và lấy ra một tấm huy hiệu kim loại nặng chịch. Trên bề mặt nhẵn bóng của nó khắc hình một con bạch tuộc với những xúc tu vặn vẹo đầy đe dọa. Hắn quét lại một lần nữa, máy dò im bặt.
"An toàn. Có thể đi vào."
Gã lùn trả lại tấm huy hiệu, chỉ coi là một vật trang sức bình thường. Hắn dẫn John vào thang máy, đi thẳng lên tầng năm.
Nơi này là một không gian xa hoa đến lóa mắt, chính là đại bản doanh của Đức Hoa Xã, tổ chức nắm giữ hơn phân nửa thị phần ăn chơi cao cấp tại Sài Thành, từ bar, vũ trường cho đến chuỗi Karaoke sang trọng nhất.
Ngô Đức Hoa, ông chủ của nơi này, là một cái tên khiến giới hắc đạo phải nể sợ. Hắn lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, từ một gã côn đồ vô danh trở thành ông trùm khét tiếng. Cuộc đời hắn là một truyền kỳ đầy máu và lửa, dù hiện tại đã "tẩy trắng" sang kinh doanh nhưng vẫn luôn ngấm ngầm nhúng tay vào những khu vực màu xám của thành phố.
John đã thông qua mạng lưới của tổ chức để tìm đến Ngô Đức Hoa. Hắn biết, muốn làm việc trơn tru tại Việt Quốc, hắn cần một "địa đầu xà" như gã này.
Ngô Đức Hoa đang ngồi chễm chệ trên ghế salon da cá sấu, miệng ngậm xì gà, xung quanh là đám đàn em đứng vòng trong vòng ngoài. Hắn đã ngoài năm mươi, dáng người đậm, bụng hơi tròn, khuôn mặt toát lên vẻ lọc lõi của một kẻ đã nếm đủ mùi đời. Thấy John, hắn vẫn ngồi yên, chỉ khẽ nhả một làn khói xám xịt rồi hỏi bằng thứ tiếng Anh không mấy lưu loát.
“Xin hỏi, ngài tìm tôi có việc gì?”
“Tôi là John. Tôi muốn các người giúp tôi một việc, thù lao không thành vấn đề.”
Đám đàn em nghe vậy thì cười phá lên đầy giễu cợt. “Thằng Tây này nhầm chỗ rồi à?” “Chỉ có người khác làm việc cho bọn tao, chứ bọn tao chưa bao giờ phải đi làm thuê cho ai cả!”
John không biến sắc, hắn rút từ trong túi áo ra một tờ chi phiếu, kẹp giữa hai ngón tay. “50 nghìn đô la. Đối với các người, việc này dễ như trở bàn tay.”
Con số 50 nghìn đô la khiến tiếng cười im bặt. Ở Việt Quốc thời điểm này, đó là một con số không nhỏ. Bọn đàn em bất giác nín thở, đưa mắt nhìn về phía Ngô Đức Hoa chờ đợi.
“Rất hào phóng.” Ngô Đức Hoa gõ tàn thuốc, ánh mắt lóe lên sự tham lam nhưng vẫn giữ vẻ thận trọng. “Ngươi muốn chúng ta làm gì?”
“Tôi muốn các người thu thập toàn bộ dữ liệu video giám sát ngày hôm qua, trong bán kính hai km quanh khu công trường theo địa chỉ này.” John đặt một tờ giấy nhỏ lên bàn. Đó chính là nơi thiên thạch rơi xuống tối qua.
“Toàn bộ sao?”. Ngô Đức Hoa nhướn mày. “Ngươi có biết mật độ dân cư ở Sài Thành này thế nào không? Bán kính hai km có đến hàng nghìn ngôi nhà. Dù không phải nhà nào cũng có camera, nhưng khối lượng công việc vẫn cực kỳ lớn. Chúng tôi sẽ phải điều động rất nhiều người.”
Hắn lắc đầu, ra vẻ đăm chiêu. “50 nghìn đô quá ít. Ít nhất phải 100 nghìn đô la.”
John trầm ngâm giây lát. Hắn biết Ngô Đức Hoa đang cố tình ép giá, nhưng hắn không có thời gian để mặc cả. Mỗi giờ trôi qua, dấu vết của mục tiêu lại càng mờ nhạt.
“Được. Nhưng tôi chỉ cho các người một ngày. Tối mai, tôi muốn toàn bộ dữ liệu phải được mang đến.”
“Một ngày? Không thể nào! Số lượng camera quá lớn, chúng tôi không có đủ nhân lực chạy đua như vậy.”
“Vậy các người cần bao lâu?”. John cau mày.
“Một tuần!” Ngô Đức Hoa thản nhiên ra giá, ngón tay vỗ vỗ lên mặt bàn vẻ bất cần. Hắn không hề quan tâm đến sự khẩn cấp của John, với hắn, đây chỉ là một cơ hội để moi tiền từ gã người ngoại quốc giàu có này.
“Ngươi cứ để tiền và phương thức liên lạc lại đây. Sau khi thu thập đủ, chúng ta sẽ tự khắc báo cho ngươi.”
Ngô Đức Hoa nhếch mép, gõ gõ điếu xì gà vào gạt tàn pha lê. Hắn thầm nghĩ gã Tây này chắc hẳn là hạng thừa tiền rảnh rỗi, không dưng lại bỏ ra một đống đô la chỉ để thu thập mấy đoạn video giám sát vô thưởng vô phạt. Với hắn, việc lấy tiền là thật, còn việc làm hay không thì... tính sau.
John nhíu mày. Hắn không có thời gian để lãng phí vào những trò hứa suông của đám vô lại.
“Vậy thì không cần nữa. Tôi sẽ tìm người khác.”
John thản nhiên nhét tờ giấy và chi phiếu lại vào túi áo, xoay người định rời đi. Nhưng ngay lập tức, hai tên đàn em to xác bước lên chắn ngang lối cửa, ánh mắt đầy hung quang.
“Mày không nghe thấy đại ca tao nói gì sao?”
“Người có thể đi, nhưng tiền phải để lại!”
John chậm rãi quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Ngô Đức Hoa, giọng nói vẫn bình thản đến đáng sợ. “Đây là cách làm ăn của các người sao?”
Ngô Đức Hoa dựa lưng vào ghế sofa, hít một hơi xì gà thật sâu rồi nhả ra làn khói đục ngầu che khuất nửa khuôn mặt. “Người anh em Tây lông này... ở địa bàn của ta, quy củ là do ta quyết định.”
Hắn vốn chẳng phải kẻ thiện lương gì. Một gã ngoại quốc đơn độc tìm đến tận hang ổ với một xấp chi phiếu dày, trong mắt hắn, đó chẳng khác nào một miếng mồi béo bở tự dâng tận miệng.
Đám đàn em xung quanh đồng loạt đứng dậy, tiếng bẻ khớp tay rắc rắc vang lên đầy đe dọa. Tên cầm đầu vẫy tay ra lệnh. “Bắt lấy nó! Lục soát lấy tiền, rồi trói lại ném ra ngoài hẻm cho tao!”.
Nhìn vòng vây đang khép chặt, John khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy sự bất đắc dĩ. “Làm việc phải có quy củ. Tôi cực kỳ ghét những kẻ phá hỏng quy củ.”
Nếu là ở nước ngoài, hắn đã có thể kết thúc chuyện này bằng một phương thức gọn gàng hơn nhiều.
Hai tên đàn em hăng máu nhất xông lên, định tóm lấy bả vai John. Hắn vẫn đứng yên như tượng đá, không thèm liếc mắt nhìn lấy một cái. Ngay khi bàn tay chúng sắp chạm vào áo, cánh tay phải của John đột ngột vung ra. Hai cú đấm trực diện, đơn giản đến mức thô bạo.
Oanh! Oanh!
Nắm đấm xé gió phát ra âm thanh trầm đục kinh người. Hai tên đàn em chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã thấy ngực mình như bị một chiếc búa tạ ngàn cân nện trúng. Cả hai bay ngược ra sau, văng xa hơn hai mét rồi đập mạnh vào tường, lịm đi ngay lập tức.
Sức mạnh áp đảo khiến đám còn lại khựng lại trong giây lát.
“Cùng lên! Đừng để nó kịp thở!” Tên cầm đầu hét lớn, vẻ mặt bắt đầu lộ ra sự hoảng loạn.
Hơn hai mươi tên đàn em từ bốn phương tám hướng cùng lúc lao vào. John vẫn giữ sự bình tĩnh lạnh lùng, đôi mắt xanh thẳm của hắn đảo qua, thu trọn mọi sơ hở của đối phương vào trong tầm mắt.
“Quá chậm.”
Hắn khẽ nhích chân, thân hình to lớn nhưng linh hoạt một cách kỳ dị. Chỉ một cú nghiêng người chuẩn xác, hắn đã né được đòn tấn công từ phía sau, đồng thời hai tay liên tiếp vung ra những cú đấm ngắn nhưng đầy uy lực.
Phịch! Phịch! Phịch! Phịch!
Bốn tiếng va chạm nặng nề vang lên liên tiếp. Bốn tên đàn em khác chịu chung số phận, cơ thể văng ra như những bao cát bị vứt bỏ.
John không dừng lại, hắn giống như một con báo đốm lạc vào bầy chó cỏ, mỗi động tác đều chuẩn xác đến từng milimet, không một động tác thừa, không một chút sơ hở.
Sức mạnh sư tử, tốc độ báo săn. Hơn hai mươi người vây hãm nhưng không một ai có thể chạm vào vạt áo của hắn. Ngược lại, mỗi đòn đánh của John đều là đòn dứt điểm, khiến kẻ trúng chiêu lập tức mất khả năng chiến đấu.
Chỉ trong chưa đầy một phút, căn phòng rộng lớn của Đức Hoa Xã đã nằm la liệt những thân hình đang quằn quại, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên khắp nơi.
Ngô Đức Hoa lúc này đã không còn ngồi vững được nữa. Điếu xì gà trên tay hắn rơi xuống thảm từ lúc nào. Mồ hôi hột chảy dài trên trán lão trùm hắc đạo.
Hắn đã gặp qua nhiều kẻ liều mạng, những cao thủ một chọi năm, chọi mười hắn cũng từng thấy. Nhưng kẻ có thể giải quyết hơn hai mươi đàn em tinh nhuệ của hắn một cách thản nhiên như đang đi dạo thế này thì... đây là lần đầu tiên. Hắn hiểu rằng, dù có thêm vài chục người nữa, kết quả cũng không thay đổi.
Hai tên tâm phúc đứng cạnh Ngô Đức Hoa thấy đại ca gặp nguy thì không thể ngồi yên. Một tên đưa tay vào túi áo, rút ra một vật đen ngòm, kim loại lạnh lẽo chĩa thẳng về phía John.
Đó là một khẩu súng ngắn. Không khí trong phòng đột ngột đóng băng. Mọi tiếng rên rỉ đều im bặt trước nòng súng đen ngòm đang hướng về phía kẻ ngoại quốc.
Tiếng động tĩnh bên trong phòng đã đánh động đến đám lâu la bên ngoài. Cánh cửa gỗ dày bị đạp tung, một toán người mang theo đao kiếm, gậy gộc hùng hổ xông vào, sát khí đằng đằng.
John đứng giữa vòng vây, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng. Thực tâm, hắn không muốn gây thêm rắc rối. Những cú ra đòn vừa rồi đều đã được hắn khéo léo nương tay, chỉ khiến đối phương mất khả năng hành động chứ không gây ra thương vong mạng người. Ở một đất nước có luật pháp nghiêm ngặt như Việt Quốc, gây ra án mạng sẽ làm hỏng kế hoạch tìm kiếm của hắn.
“Chờ đã.”
John lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực khiến đám đàn em đang định lao lên phải khựng lại. Hắn chậm rãi thò tay vào túi quần, lấy ra một chiếc huy hiệu nhỏ bằng kim loại đen bóng.
Hắn giơ chiếc huy hiệu về phía Ngô Đức Hoa. “Có lẽ ông sẽ nhận ra thứ này.”
Ngô Đức Hoa nheo mắt, vẻ nửa tin nửa ngờ. Tuy nhiên, nhìn thấy sự tự tin đến đáng sợ của người đàn ông trước mặt, hắn giơ tay ra hiệu. “Ngừng tay!”
Gã tâm phúc đang cầm súng miễn cưỡng hạ nòng. Một tên đàn em khác tiến lên, cẩn thận cầm lấy chiếc huy hiệu mang đến cho đại ca.
Vừa chạm tay vào miếng kim loại mát lạnh, nhìn kỹ những đường chạm khắc tinh vi không thể làm giả, Ngô Đức Hoa giật mình suýt đánh rơi điếu xì gà. Gương mặt đang hung tợn của hắn lập tức biến chuyển, từ kinh ngạc sang sợ hãi, rồi cuối cùng là một sự cung kính đầy gượng ép.
Hắn quát lớn. “Tất cả lui ra ngoài!”
“Nhưng đại ca! Thằng này rất nguy hiểm…”. Tên cầm súng lo lắng phân trần.
“Không có việc gì, lui ra ngoài hết đi.” Ngô Đức Hoa gầm lên, cắt ngang lời đàn em. “Tao và người anh em John đây có chuyện quan trọng cần bàn bạc riêng. Đưa những người bị thương đi xử lý đi!”
Căn phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh. Lúc này, ánh mắt Ngô Đức Hoa nhìn John đã hoàn toàn thay đổi, không còn là cái nhìn đối với một "con mồi béo bở", mà là nhìn một sứ giả đến từ địa ngục.
“Tôi có thể giúp anh,” Ngô Đức Hoa hạ giọng, vẻ kiêng dè hiện rõ. “Nhưng tôi có một điều kiện.”
Hắn nhận ra huy hiệu này, không ngờ tổ chức này cũng tới Việt Quốc. Nếu Đức Hoa Xã có thể móc nối với bọn họ, đây sẽ là bước ngoặt để hắn bành trướng thế lực.
John vào thẳng vấn đề. “Nói đi.”
Ngô Đức Hoa nuốt nước bọt, ánh mắt rực lên sự tham lam. “Nhân Gian Mộng Ảo. Tôi muốn quyền phân phối Nhân Gian Mộng Ảo tại Việt Quốc.”
"Nhân Gian Mộng Ảo", loại dược chất mới nổi trong giới tài phiệt và tội phạm quốc tế. Nó không hẳn là ma túy, mà là một loại chất kích thích thần kinh siêu việt, tạo ra những ảo giác hạnh phúc tột cùng mà không gây ra bất kỳ tác dụng phụ nào cho cơ thể. Tại các quốc gia phát triển, nó là thứ "báu vật" mà giới thượng lưu phát điên để săn tìm.
“Tin tức của ông cũng nhanh nhạy đấy,” John hơi bất ngờ. Hắn không nghĩ ở một quốc gia nhỏ bé như thế này lại có kẻ biết đến thành quả nghiên cứu của tổ chức mình.
“Chuyện kinh doanh không phải phần việc của tôi, nhưng tôi có thể giúp ông chuyển lời.”
Ngô Đức Hoa vẫn chần chừ. “Tuy nhiên, yêu cầu một ngày thật sự quá ngắn. Tôi cần nhân sự để vận hành các tụ điểm kinh doanh khác, không thể điều động tất cả chỉ để đi xem camera…”
“Vậy thì thuê thêm người. Tôi không quan tâm ông làm cách nào, một ngày là một ngày.”
Đứng trước cơ hội lũng đoạn thị trường và chi phối giới thượng lưu bằng thứ thuốc thần kỳ kia, Ngô Đức Hoa nghiến răng quyết định. “Được! Một ngày thì một ngày. Nhưng… tôi muốn xem hàng mẫu trước.”
John trầm ngâm một lát rồi đưa tay vào túi áo vest, lấy ra một ống nghiệm thủy tinh nhỏ chỉ bằng đốt ngón tay. Hắn thản nhiên ném nó về phía Ngô Đức Hoa.
Lão trùm hốt hoảng vươn cả hai tay ra đỡ lấy như thể đó là viên kim cương quý giá nhất thế gian. Dưới ánh đèn chùm, chất lỏng bên trong ống nghiệm có màu đỏ nhạt, sóng sánh và xoay tròn một cách huyền ảo. Những sợi dung dịch li ti chuyển động như những dải ngân hà thu nhỏ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh đầy mê hoặc.
“Đây chính là… Nhân Gian Mộng Ảo sao? Đẹp quá…”
Hắn thầm nghĩ, không cần biết hiệu quả ra sao, chỉ riêng vẻ ngoài này đã đủ để giới nhà giàu vung tiền không tiếc tay. Thứ này không phá hủy thể xác, nó chỉ trói buộc linh hồn người ta vào những giấc mộng không muốn tỉnh lại.
“Nhân Gian Mộng Ảo… Cái tên này quả thực xứng đáng.” Ngô Đức Hoa lẩm bẩm, nụ cười trên môi hắn dần trở nên điên cuồng.
0 Bình luận